Tôi im lặng.
Cuối cùng, tôi đồng ý lấy Lý Hoài, nhưng vì còn nhỏ tuổi, chưa đăng ký kết hôn.
Sau khi tôi chuyển vào nhà họ Lý, bộ mặt thật của họ lộ rõ.
Viện phí của mẹ tôi?
Họ không bỏ ra một xu.
"Đã là người thực vật rồi, sống làm gì nữa? Chết sớm thì hơn!"
Tôi buộc phải bỏ học, đi làm kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ.
Nhưng cuối cùng vẫn không cứu được mẹ.
Đêm đó, tôi một mình ngồi bên t.h.i t.h.ể mẹ, thề rằng tôi sẽ bắt bọn họ trả giá.
Về sau, dù đã đến tuổi, chúng tôi vẫn không đăng ký kết hôn.
Lý do?
Lý Hoài ngoại tình.
Anh ta không muốn kết hôn với tôi.
Tôi khóc lóc cầu xin anh ta đừng đuổi tôi đi, nói rằng tôi không thể rời xa anh ta.
Anh ta tát tôi một cái trời giáng, rồi đ.ấ.m đá tôi không thương tiếc.
"Đồ hèn hạ!"
Bố mẹ chồng tôi?
Họ làm ngơ.
Dù có tiếng động lớn thế nào, họ cũng chẳng buồn quan tâm.
Cuối cùng, tôi ôm chân anh ta, cầu xin:
"Anh cho em ở lại thêm một thời gian đi, đến khi em tìm được chỗ ở, em sẽ đi ngay!"
Có lẽ, anh ta vẫn còn chút lương tâm, nên đồng ý.
Nhưng tôi sao có thể rời đi như vậy?
Kế hoạch của tôi vẫn chưa hoàn thành.
Mẹ tôi đã chết.
Bọn họ phải trả giá!
Sau cái c.h.ế.t của mẹ, tôi bắt đầu chuẩn bị kỹ lưỡng.
Tôi biết Tần Niên Niên có tình cảm với Lý Hoài, nếu không cô ta đã chẳng "dâng" tôi cho anh ta.
Chỉ là Lý Hoài lúc đó bị nhan sắc của tôi mê hoặc, khiến Tần Niên Niên không có cơ hội.
Sau khi kết hôn, tôi giả vờ quên đi mọi tổn thương, ép mình nuốt cơn ghê tởm xuống tận đáy lòng.
Tôi diễn vai một người vợ si tình, toàn tâm toàn ý vì chồng.
Chúng tôi đã có khoảng thời gian "hạnh phúc giả tạo".
Tôi còn cố tình khoe khoang trước mặt Tần Niên Niên, nói rằng Lý Hoài đối xử với tôi rất tốt.
Cô ta bắt đầu khó chịu, dần dần nảy sinh đố kỵ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-ngoai-tinh-me-chong-mang-bau-toi-la-con-dau-hieu-thao/chuong-3.html.]
Không lâu sau, cô ta chủ động quyến rũ Lý Hoài.
Chưa đầy một năm, anh ta hoàn toàn rơi vào tay cô ta.
Tần Niên Niên đắc ý lắm.
Cô ta cố tình gửi cho tôi những tin nhắn tình tứ, ảnh thân mật của họ.
Tôi bắt đầu giả vờ đau khổ, lo lắng, trở nên hèn mọn, cầu xin tình yêu của Lý Hoài.
Cuối cùng, anh ta bắt đầu chán ghét tôi.
Thậm chí, anh ta còn thừa hưởng gen bạo lực của bố mình, đánh đập tôi không thương tiếc.
Tôi đã sớm phát hiện mẹ chồng ngoại tình.
Vì sao ư?
Bởi vì… chính tôi đã sắp đặt tất cả.
—------
Người đi xe đạp vẫn chưa rời đi, anh ta có vẻ bị bộ dạng đau thương tột độ của tôi dọa sợ.
Ngay lúc đó, Lý Hoài dẫn theo Tần Niên Niên xông vào.
Anh ta tức giận đến đỏ mặt, tóm chặt cổ áo tôi, nghiến răng hỏi:
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Mẹ tôi sao lại chết?! Bố tôi sao lại bị cảnh sát bắt?!"
Tôi tròn mắt ngơ ngác, sau đó nước mắt lã chã rơi xuống.
"Em không biết! Em không biết! Em chỉ ra ngoài mua ít đồ ăn thôi…
Hôm nay anh và bố mẹ đều nghỉ làm, em chỉ muốn nấu những món mọi người thích ăn…"
Lý Hoài chằm chằm nhìn tôi như muốn nhìn xuyên thấu lời nói dối, nhưng cuối cùng không phát hiện ra sơ hở.
Tôi tiếp tục diễn sâu.
"Chắc chắn có gì đó nhầm lẫn! Chúng ta đi đón bố về trước, rồi cùng nhau xử lý hậu sự của mẹ."
Nhưng khi đến đồn cảnh sát, sự thật được phơi bày.
Tôi đau đớn đến ngất ngây, ôm chặt cánh tay cảnh sát, điên cuồng lắc đầu phủ nhận.
Giọng tôi lớn đến mức nửa trụ sở cảnh sát cũng có thể nghe thấy.
"Không thể nào! Làm sao mẹ có thể ngoại tình với chủ tiệm cắt tóc ngay khi vẫn còn trong hôn nhân chứ?! Tôi không tin!"
"Tất cả là lỗi của tôi! Tôi không biết mẹ đã ở trong tiệm làm tóc cùng ông ta… Nếu biết trước, tôi đã không để bố nhìn thấy rồi!"
Cảnh sát liếc nhìn tôi một cái, sau đó tiến hành thẩm vấn theo quy trình.
Tôi bình tĩnh trả lời từng câu một, giọng điệu y như một người phụ nữ yếu đuối, vô tội.
Mẹ chồng ngoại tình, bị chồng bắt quả tang rồi kích động đánh đến chết…
Chuyện này liên quan gì đến tôi chứ?
Cuối cùng, bố chồng không phải ngồi tù.
Bởi vì tôi đã không ngừng cầu xin Lý Hoài viết đơn bãi nại.
Không kéo ông ta ra, làm sao vở kịch tiếp theo có thể tiếp tục đây?
Dù sao cũng là bố ruột, Lý Hoài cuối cùng cũng nhượng bộ.