Editor: Trang Thảo.
Anh thực sự thương. Nước mắt ngay lập tức tuôn rơi kiểm soát. Cố Thành Chu quấn băng trắng đầu, lặng lẽ giường bệnh. Tôi vuốt ve gương mặt , nước mắt rơi lã chã xuống má .
"Thiếu gia, tìm thấy Omega của , em đây."
Kế hoạch của là chạy trốn đến thành phố Q, nơi vùng biển mà thích nhất. Tôi và thiếu gia từng mơ mộng về một cuộc sống bình thường: sống một hòn đảo nhỏ, mỗi đêm đón gió biển hiền hòa, dẫm chân cát mềm, trở thành một đôi tình nhân tự do và hạnh phúc nhất.
"Bây giờ, em sẽ thực hiện nguyện vọng của chúng một ."
Tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi thiếu gia, nước mắt hòa vị đắng chát. Hàng mi của Cố Thành Chu khẽ run rẩy như tỉnh , gương mặt hiện lên vẻ thống khổ, trong miệng lẩm bẩm: "Đừng ..."
Tôi c.ắ.n chặt môi, nhẫn tâm dậy. Không bây giờ thì sẽ nữa. Rời khỏi phòng bệnh, ở lối thoát hiểm, như một đứa ngốc.
Tôi thẫn thờ bước khỏi bệnh viện. Lần từ biệt chính là vĩnh biệt. Tôi sống cuộc đời của riêng . Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng động cơ xe vang lên. Tôi bàng hoàng đầu thì thấy một chiếc xe bật đèn đang lao thẳng về phía .
Trong khoảnh khắc đó, cảm thấy tim như ngừng đập. Một tiếng hét xé lòng vang lên: "A Niệm!"
Tôi một lực đẩy mạnh hất văng xuống đất. Tiếng phanh xe chói tai vang lên, nhưng còn kịp nữa, một bóng đ.â.m bay ngoài.
"Thiếu... thiếu gia..."
Người mà yêu nhất, Alpha mạnh mẽ , cứ thế im lìm mặt đất, m.á.u tuôn từng dòng. Toàn lạnh toát, điên cuồng bò gần, đôi tay run rẩy ôm lấy thiếu gia lòng.
Đừng c.h.ế.t, xin đừng c.h.ế.t! Tôi thiếu gia đầy m.á.u mà sụp đổ. Vệ sĩ chạy đến, phát điên gào thét: "Đi gọi bác sĩ mau! Đồ khốn! Đồ khốn!"
Cố Thành Chu đưa bàn tay dính đầy m.á.u vuốt ve mặt , giọng run rẩy nhưng đầy kiên định: "Đừng ... ngày hôm đó đ.á.n.h dấu ... lấy bình hoa tự đập đầu ... giỏi ?"
Khóe môi nở một nụ cực kỳ khó coi, nghẹn ngào bật : "Đừng nữa, đừng nữa mà... hu hu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-lai-dinh-menh-tuyen-the-dam-mau-cua-alpha/chuong-5.html.]
"A Niệm, em nỡ bỏ rơi ... chúng thề sẽ ở bên trọn đời mà?"
Tôi gật đầu, nước mắt làm nhòe cả mắt: "Vì , xin đừng c.h.ế.t thiếu gia. Nếu c.h.ế.t, em sẽ theo khác đấy."
Bác sĩ chạy đến đặt thiếu gia lên cáng cứu thương. Tôi chạy theo sát nút cho đến khi phòng cấp cứu, cánh cửa đóng sầm mặt .
Chát!
Tôi phu nhân giáng một cái tát nảy lửa, một bên mặt nóng bừng đau đớn.
"Tại đ.â.m là mày! Đồ Beta xui xẻo! Năm đó lẽ nên để Thành Chu mang mày về!"
Phu nhân gào thét mặt như phát điên. Nhìn đôi bàn tay đầy máu, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã. Phải , thà rằng đ.â.m là . Chiếc xe đó vốn dĩ là nhắm mà lao tới. Kẻ là ai, dám nghĩ tiếp. Chỉ cần thiếu gia sống sót, bảo c.h.ế.t ngay bây giờ cũng cam lòng.
Đèn phòng cấp cứu chuyển xanh, bác sĩ bước : "Cấp cứu kịp thời, bệnh nhân còn nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên, não bộ tổn thương thứ hai, khi nào mới thể tỉnh ."
Nghe tin thiếu gia qua cơn nguy kịch, mới thở phào nhẹ nhõm, đôi chân nhũn , quỳ sụp xuống sàn. Nước mắt lã chã rơi. Thật may mắn, thiếu gia .
Tôi quyết định nữa. Thiếu gia vẫn cần , hề phản bội .
Ngày qua ngày, túc trực bên giường bệnh của thiếu gia, việc ăn uống sinh hoạt của đều qua tay . Phu nhân dường như cũng thỏa hiệp, còn làm khó nữa. Tôi chỉ bà thở dài trong nước mắt: "Thành Chu làm đến mức ..."
Kể từ đó, phu nhân nhắc đến chuyện bắt cưới Tiểu Hồng nữa, cũng cho phép chăm sóc thiếu gia. Hôn ước giữa nhà họ Cố và nhà họ Thẩm cũng vì vụ t.a.i n.ạ.n mà rơi im lặng. Thẩm Bạch, vị hôn phu danh nghĩa của thiếu gia, từng đến thăm lấy một . Gương mặt tinh xảo lộ chút bi thương, thấy chút tình cảm nào dành cho thiếu gia.
Trang Thảo
Pheromone thực sự thể khiến hai xa lạ nảy sinh tình yêu ? Nhìn gương mặt thiếu gia dần hồng hào trở , khẽ mỉm . Mau tỉnh dậy , thiếu gia. Anh ở bên trọn đời. Hiện tại, điều đó dường như thực sự thể thực hiện .
Một buổi chiều nọ, gục bên giường bệnh của thiếu gia. Dưới ánh nắng ấm áp rọi phòng, mơ một giấc mơ . Trong mơ, và thiếu gia cùng dẫm chân nước biển đùa giỡn, ánh mặt trời rực rỡ khiến cả chúng đều ấm áp, dễ chịu. Khi tỉnh dậy, mới nhận đang khoác một chiếc áo.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, phát hiện thiếu gia tỉnh!