Editor: Trang Thảo.
Tôi bắt đầu vùi đầu công việc, vì tự tay chuẩn hôn lễ cho yêu nhất với một khác. Tôi như kẻ mất hồn, làm vỡ bao nhiêu chiếc khay, tê dại nhận với quản gia.
Thiếu gia thực sự đ.á.n.h dấu Omega đó ? Có lẽ , sự kết hợp giữa Alpha và Omega từ đến nay bao giờ ngoại lệ. Tôi đợi thiếu gia trở về để chính miệng với rằng cần nữa. Anh cần một Beta thấp kém do chính tay nhặt về nữa.
trở về.
Tôi khống chế mà cầm lưỡi d.a.o rạch lên cánh tay . Dường như chỉ nỗi đau thể xác lúc mới thể lấn át những đợt sóng triều đang cuộn trào trong lòng. Tôi lặng lẽ đến sưng húp cả mắt, nhưng còn ai đến lau nước mắt cho nữa.
Buổi tối, giường thiếu gia, quấn trong chiếc áo sơ mi của , tưởng tượng khoảnh khắc đàn ông cao lớn ôm lòng để tìm chút bình yên ngắn ngủi.
Tôi phu nhân gọi đến, trông bà chút tiều tụy, bà gượng với : "Tiểu Niệm, thiếu gia sắp lập gia đình nên cần hầu hạ nữa. Cậu cũng là đứa trẻ lớn lên, sắp xếp hôn sự cho và Tiểu Hồng. Sau tiệc đính hôn của thiếu gia, hai đứa hãy thành hôn dọn ngoài mà sống."
Tôi bàng hoàng ngẩng đầu phu nhân, môi run rẩy nhưng thốt nên lời. Bà đặt tay và Tiểu Hồng , chỉ cảm thấy một cơn buồn nôn trỗi dậy.
Trở về phòng, điên cuồng cọ rửa hai bàn tay . Trong tiệc sinh nhật của thiếu gia, việc quản gia gọi đưa rượu để chứng kiến cảnh tượng đó, nếu ý của phu nhân thì còn thể là ai? Bây giờ sắp xếp hôn sự cho , đây rõ ràng là triệt để cắt đứt tâm tư của .
chuyện trách ai đây? Thiếu gia từng trở về tìm , tìm thấy Omega của đời . Tình yêu giữa Alpha và Beta vốn dĩ mỏng manh như thế, chỉ một chút Pheromone cũng thể phá hủy lời thề non hẹn biển.
Thiếu gia thể kết hôn với Omega định mệnh, nhưng sẽ bao giờ cưới một mà yêu. Nhìn chính trong gương, ánh mắt dần trở nên kiên định. Tôi thể tận mắt yêu nhất kết hôn với khác, cũng thể chấp nhận sự sắp đặt của phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-lai-dinh-menh-tuyen-the-dam-mau-cua-alpha/chuong-4.html.]
Tôi chỉ còn một con đường duy nhất: bỏ trốn. Đi tìm một cuộc đời mới, cuộc đời của một Beta bình thường. Như thiếu gia cũng sẽ còn đau khổ nữa. Tôi thấy lộ biểu cảm khoan khoái khi ngửi thấy Pheromone của Omega.
Nhớ những kỳ mẫn cảm đây, khi ôm và ngừng hít hà, lúc đó cảm thấy uất ức mà nổi giận với : "Em Omega, em thứ Pheromone mà !" Thiếu gia sững , với vẻ mặt dè dặt và hối . Thấy sự cẩn trọng trong ánh mắt , .
Thiếu gia của , một Alpha đỉnh cấp, thiên tư thông minh, cao quý dịu dàng, một sự tồn tại khiến ngước , mà hạ mặt . Mà những gì mang cho chỉ sự nhẫn nhịn và thống khổ.
Lần , buông tha cho , cũng là buông tha cho chính . Tôi vốn là kẻ gia đình, chẳng qua là nhờ lòng trắc ẩn của thiếu gia mà trộm mười lăm năm yêu thương. Bây giờ mộng tỉnh, nên trả tất cả.
Tôi quyết định bỏ trốn đúng ngày đính hôn của thiếu gia, chỉ để cuối cùng.
Gần đến ngày đính hôn, nhà họ Cố bất ngờ thông báo hoãn lễ đính hôn, những lời đồn thổi bắt đầu râm ran trong đám hầu.
"Nghe thiếu gia đang hưởng tuần trăng mật với vị nhà họ Thẩm . Thiếu gia chúng đáng thương lắm, thương ở đầu, đang trong bệnh viện kìa."
"Thật ? Đừng bịa chuyện nha."
Trang Thảo
"Bịa gì mà bịa, chính tai thấy quản gia báo cáo với phu nhân rằng thiếu gia hôn mê hơn mười ngày . Bà thấy gần đây phu nhân thường xuyên đến Bệnh viện Đệ nhất Thủ đô ?"
Nghe tin , sững sờ. Anh thương ? Tôi siết chặt nắm tay, nhưng kế hoạch của thể trì hoãn thêm nữa. Phu nhân dường như đang lo sợ điều gì đó, bà hối thúc mau chóng thành hôn với Tiểu Hồng. Mỗi làm gặp đều lời chúc mừng, chỉ cảm thấy sự ngạt thở ngày một tăng lên.
Đêm đó, đeo một chiếc túi nhỏ trốn khỏi nhà họ Cố. Sống ở đây mười lăm năm, chỗ nào thể lẻn đều nắm rõ như lòng bàn tay. Trước khi rời khỏi thành phố , đến gặp thiếu gia cuối.
Bệnh viện Đệ nhất Thủ đô, nơi nguồn lực y tế nhất. Tôi nấp cầu thang, vệ sĩ phòng 701, tin chắc đang ở bên trong. Đêm khuya, vệ sĩ cuối cùng cũng thả lỏng cảnh giác để vệ sinh, chớp thời cơ chạy phòng bệnh.