Anh ta có công việc tử tế, thu nhập không hề ít, vậy mà vẫn nỡ lòng đối xử với cha mẹ ruột như thế.
Nghĩ đến đây, một luồng tức giận ứ đọng trong ngực, không thể thoát ra cũng không thể nuốt xuống.
Có lẽ sắc mặt tôi trông không tốt, mẹ chồng bồn chồn nói:
“Mẹ sẽ đi vay tiền sớm thôi, được không?”
Tôi gật đầu.
Cha chồng bước vào.
“Tiểu Mạn, sao con lại cắt hết thịt đi? Còn nấu nhiều cơm trắng thế nữa!
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Không phải lễ Tết gì, sao có thể ăn uống lãng phí thế được?”
Ông ta bước ra từ trong bếp, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Chỉ vì tôi ăn một bữa no mà họ đã khó chịu đến thế.
Nếu họ biết vợ nhỏ của Cố Đình Tông có thể tiêu cả chục đồng cho một bữa ăn, không biết họ sẽ xót ruột đến mức nào.
Tôi nhìn cha chồng, giọng điềm tĩnh:
“Ba, tối qua con mơ thấy anh ấy.”
“Anh ấy nói anh ấy mất sớm, không thể ở bên hiếu thuận với ba mẹ, nên dặn con nhất định phải chăm sóc hai người thật tốt.”
“Ba mẹ cái gì cũng tiếc, ăn cũng tiếc, nhìn ba mẹ gầy đến thế này, nếu anh ấy biết, không biết sẽ đau lòng đến mức nào.”
“Chỉ là một nồi cơm với ít thịt thôi, sức khỏe của ba mẹ mới là quan trọng nhất. Cơm vẫn còn ấm trên bếp, mau ăn đi.”
Sắc mặt cha mẹ chồng thay đổi liên tục, cuối cùng thở dài một hơi.
“Chúng ta già cả rồi, ăn ngon cũng có ích gì đâu.”
Những năm trước, mùa màng thất bát, ai cũng phải chắt bóp từng chút một.
Thế nhưng, Cố Đình Tông tận mắt chứng kiến cha mẹ mình già nua, tiều tụy, vẫn nhẫn tâm lấy tiền từ miệng họ.
Nhân lúc họ đang ăn, tôi đến trụ sở thôn gọi một cuộc điện thoại.
Đêm muộn, tôi gom góp hết số tiền mình tiết kiệm được suốt bao năm nay, cộng thêm 36 đồng—tổng cộng chỉ có 89 đồng.
Không nhiều, nhưng cũng đủ để xoay sở một thời gian khi đến Đế Kinh.
Tôi vẫn còn mười ngày nữa để bàn giao công việc ở trại nuôi lợn.
Sau khi trở về, mẹ chồng vội vã chạy đến.
“Tiểu Mạn, giấy báo trúng tuyển của con đâu rồi? Sao tìm không thấy?”
Tôi lấy một bọc vải từ trong áo ra, giơ lên trước mặt bà ta.
“Thư báo rất quan trọng, con sợ mất nên luôn mang theo bên mình.”
“Mẹ, sao mẹ lại lục tủ của con?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-gia-chec-toi-trong-sinh/chuong-3.html.]
Mẹ chồng thoáng khựng lại, ánh mắt lảng tránh:
“Có mấy chị em ngồi nói chuyện, mẹ định khoe một chút.”
“Tấm thư đó cả làng đều xem rồi, còn khoe gì nữa?”
Tôi là một trong hai người duy nhất trong làng thi đỗ đại học, nhưng là người đầu tiên nhận được giấy báo.
Ngày đó, đúng lúc đội sản xuất chia thịt lợn, cả thôn ai cũng xem qua thư báo của tôi, thậm chí có người còn cầm lên sờ tận tay.
Tôi lại cẩn thận nhét thư vào trong áo.
Đêm khuya, từ phòng cha mẹ chồng truyền ra tiếng sột soạt trằn trọc.
Tôi ghé tai vào cửa, nghe thấy tiếng thở dài của mẹ chồng.
Mẹ chồng: “Tiểu Mạn giấu thư kỹ quá, không lấy trộm được.”
Cha chồng: “Không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng ‘khổ nhục kế’. Con bé tốt bụng, chắc chắn không nhẫn tâm bỏ mặc chúng ta.”
Mẹ chồng: “Tiểu Mạn vốn thích học hành, hay là để nó đi đi? Dù sao Đế Kinh cũng lớn, chỉ cần dặn Đình Tông cẩn thận một chút là được.”
Cha chồng lập tức bác bỏ:
“Không được! Đình Tông đang ở giai đoạn quan trọng trong sự nghiệp, không thể để xảy ra bất kỳ sơ suất nào.”
4
“Vạn Trinh! Mạn Vạn Trinh!
“Cha chồng con ngã từ sườn núi xuống rồi, mau qua xem đi!”
Tôi vội vã vứt cái xẻng dọn phân, chạy theo người trong làng đến nơi.
Cha chồng bị khiêng đến trạm y tế, người bê bết máu, đã bất tỉnh.
Bác sĩ trong thôn lắc đầu: “Không chữa được đâu, phải chuyển lên huyện.”
Mẹ chồng ôm mặt khóc nức nở.
“Trời ơi, sao lại có chuyện này, lại đập trúng đầu rồi…”
Tôi trấn an:
“Mẹ, đừng khóc nữa, mẹ ở lại chăm sóc ba, con về nhà thu dọn đồ và lấy thêm quần áo. Chúng ta gặp nhau ở đầu thôn.”
Với tình trạng này, ông ta chắc chắn phải nhập viện.
Tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, tiện tay rút ra một mẩu giấy từ sổ ghi chép của cha chồng.
Đó là số điện thoại của Cố Đình Tông.
Dưới sự giúp đỡ của dân làng, chúng tôi đưa ông ta đến bệnh viện huyện.
Cha chồng hôn mê suốt hai ngày mới tỉnh.
Nhưng sau khi tỉnh lại, ông ta không thể nói chuyện, chỉ ú ớ thành tiếng.