Chồng đột nhiên không còn yêu tôi nữa - 9

Cập nhật lúc: 2025-02-08 05:22:50
Lượt xem: 635

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Luật sư có chút khó xử: “Chồng cô không phải người bình thường, nếu anh ta muốn tranh tài sản với cô, khả năng thua kiện rất lớn, đề nghị của tôi là cô chia tài sản trong hôn nhân mỗi người một nửa.”

 

Tôi nghĩ về điều đó và luật sư nói đúng. Bùi Cảnh đã chán tôi rồi nên không đời nào hắn muốn chia tài sản cho tôi. Nhưng tôi cũng không muốn để tài sản mà chúng tôi cùng làm ra lại lại cho tiểu tam thượng vị.

 

“Chúng ta hãy soạn thảo một thỏa thuận ly hôn dựa trên việc anh ta sẽ rời khỏi nhà tay trắng. Nếu anh ta muốn kiện tôi, thì cứ làm hết sức mình.”

 

Vấn đề này do đó đã đạt được sự đồng thuận với luật sư.

 

Chẳng mấy chốc, một tờ giấy ly hôn đã được đặt trên bàn làm việc của tôi. Tôi tùy ý lật xem, liền ký tên đặt ở trên bàn chờ Bùi Cảnh trở về ký.

 

Hiện tại, tôi cũng là một người có giá trị tài sản hơn trăm triệu.

 

Tôi có nhiều tiền như vậy, tôi phải làm gì đây? Người nhà muốn hút m.á.u trên người tôi, tôi lại không như bọn họ mong muốn. Tôi sẽ quyên góp toàn bộ tiền mặt của mình cho trại trẻ mồ côi. Số tài sản còn lại tôi lập di chúc, nếu sau này tôi qua đời, tiền sẽ quyên góp cho vùng núi nghèo khó. Như vậy là tốt nhất, cho dù tôi chết, bọn họ cũng đừng vọng tưởng lấy được một xu nào của tôi.

 

Quý Hạo thiếu nợ nhiều như vậy, nói không chừng sẽ bị c.h.é.m tay chặt chân, hoặc thậm chí là bị cắt thận. Hai ông bà già cả đời làm toàn chuyện xấu, nửa đời sau phải trả nợ cho một tên phế vật vô dụng, ngẫm lại tôi liền cảm thấy thể xác và tinh thần thoải mái.

 

Sau khi tiễn luật sư đi, tôi gọi điện thoại cho Bùi Cảnh.

 

Đúng như dự đoán, cuộc gọi không thành công. Cũng đúng, hắn hiện tại căn bản không muốn nhìn thấy tôi. Vì thế tôi gửi cho hắn một tin nhắn: “Bùi Cảnh, trở về ký đơn ly hôn.”

 

Làm xong tất cả, tôi tựa vào sô pha, ăn cháo dì bảo mẫu nấu cho mình.

 

Tiếp theo nên làm gì đây? Nghĩ về điều này, tôi cảm thấy hơi bối rối. Nghĩ đến chuyện này, tôi thật đúng là có chút mê mang.

 

Khi còn bé, mục tiêu của tôi chính là ít bị đánh, học tập thật tốt, về sau rời khỏi cái nhà kia. Sau khi lớn lên mục tiêu của tôi chính là ở cùng Bùi Cảnh cả đời. Hiện tại cả hai mục tiêu này đều chưa hoàn thành. Tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi gia đình đó, bởi vì họ, tôi cũng mất đi Bùi Cảnh.

 

Hiện tại tôi cô độc, trong khoảng thời gian ngắn không biết phải làm gì mới tốt.

Tôi nghĩ về việc gây dựng sự nghiệp lần nữa, tìm kiếm giá trị tồn tại của mình. Nhưng tôi giật mình nhận ra mình đã không còn tinh thần như lúc mới tốt nghiệp.

 

Nghĩ đến những điều đó, tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi, giống như một người già ở tuổi xế chiều. Tôi mới ba mươi ba tuổi nhưng cuộc đời thật giống như đã trải qua ngàn vạn cánh buồm.

 

Đúng lúc này chuông cửa vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-dot-nhien-khong-con-yeu-toi-nua/9.html.]

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Dì bảo mẫu từ phòng bếp đi ra: “Ai vậy?”

 

“Quản lý nhà sao?”

 

Cánh cửa mở ra và mùi rượu ùa vào.

 

Tôi quay đầu nhìn lại, đang nhìn thấy dì bảo mẫu bị cửa đụng ngã xuống đất.

 

Một người đàn ông đội mũ đi thẳng về phía tôi. Ông ta rõ ràng đã uống rất nhiều, ánh mắt dữ tợn khi nhìn thấy tôi. Ông ta bắt đầu chửi rủa tôi và túm tóc tôi.

 

Là Quý Chí Quốc.

 

Tôi chưa kịp hoảng loạn, ngay giây tiếp theo, đầu đã đập mạnh xuống mặt bàn lạnh.

 

“Đồ thối tha, mày bây giờ đã mọc cánh rồi, đúng không? Không có tao, bây giờ mày không biết đã ở nơi nào. Nếu mày dám lạnh nhạt với tao, tao sẽ g.i.ế.c mày! Mau đưa tiền cho tao, nếu không ngày nào tao cũng tới đánh mày! Tao là cha mày, mày vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện thoát khỏi tao!”

 

Một lần, một lần, lai một lần...

 

Tôi không la hét, không khóc, tôi chỉ nhìn Quý Chí Quốc ở phía trên. Khuôn mặt đầy nếp nhăn, tôi đã không nhìn thấy trong nhiều năm, vì vậy không quen thuộc lắm. Nhưng khuôn mặt đỏ bừng vì rượu và vẻ mặt méo mó, kích động khi gây ra bạo lực đã hòa vào khuôn mặt đó trong trí nhớ của tôi.

 

Nhưng, khoảnh khắc đó, tôi lại biến thành cô bé không thể chống cự kia. Cô bé khóc một cách bất lực. Tôi nghĩ, lần này sẽ không có ai mua thuốc cho tôi, xoa vết thương cho tôi sau khi tôi bị thương.

 

“Ông làm gì vậy! Thả Tiểu Ngọc ra!”

 

Giọng nói của dì bảo mẫu truyền vào trong tai, tôi phục hồi tinh thần lại. Dì ấy tuyệt vọng kéo tay Quý Chí Quốc, cố gắng gỡ tay ông ra khỏi tóc và cổ tôi. Nhưng dì đã già yếu rồi, bị Quý Chí Quốc vung tay lên, cả người ngã về phía sau, đụng vào bên cạnh bàn và ngất đi.

 

Tôi thấy m.á.u đỏ chảy ra từ đầu dì ấy. Tôi chợt nhớ ra, tôi đã không còn là cô bé bất lực kia nữa. Tôi có năng lực phản kháng, không ai có thể tùy ý tổn thương tôi nữa.

 

Cú va chạm mạnh khiến đĩa trái cây trên bàn rơi xuống đất, một cảm giác lạnh lẽo ập đến trong đầu tôi. Tôi không nghĩ nhiều, cầm lấy nó, đ.â.m mạnh ra ngoài.

 

Một giọng nói khó có thể diễn tả bằng lời vang lên. Lực kìm c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi đã lỏng ra. Người phía trên tôi ngã xuống bên cạnh, bóng ma bao phủ đỉnh đầu tôi cuối cùng cũng ta biến.

 

Loading...