Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-04-22 11:58:55
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Thanh bế Tạ Ngôn rừng cây gần đó, tìm một chỗ đất bằng đặt xuống: “Đi .”
Mặt Tần Ngôn đen sì, nghiến răng : “Em …”
“Hả?” Phong Thanh rõ, hỏi : "Em tự cởi ? Vậy để giúp.”
Tần Ngôn hoảng đến mức giữ chặt dây thắt lưng, trừng to mắt, sắc mặt từ từ đỏ ửng. Dưới ánh mắt nghi hoặc của Phong Thanh, lẩm bẩm: “Em vệ sinh!”
Phong Thanh xuống thẳng mắt , thấy bộ dạng hổ của Tạ Ngôn thì thấy thú vị, còn vươn tay chọc chọc má : “Thế lúc nãy nhăn nhó?”
Tần Ngôn tất nhiên thể là vì đau lòng cho Phong Thanh, càng thể để phát hiện phận thu nhỏ hiện tại của .
Nghĩ tới mấy chuyện ngu ngốc làm khi biến nhỏ, Tần tổng cảm thấy nhồi m.á.u cơ tim mất mặt c.h.ế.t!
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tần tổng ngậm đắng nuốt cay:
“Lúc nãy đau bụng, giờ hết … cũng nữa.”
Phong Thanh bế lên, lắc lắc mấy cái, cảm thấy bình thường, hình như Tạ Ngôn nặng hơn một chút.
Khi trở mộ, Dương Di Ngọc về , Phong Thanh bảo bà dắt theo Phong Tinh Triệt và Tạ Ngôn xuống núi , còn sẽ ở thêm chút với cha.
Bà Dương một tay dắt một đứa, chậm rãi xuống.
Tần Ngôn đầu , thấy Phong Thanh đang đất, ngửa đầu chuyện với tấm bia mộ của cha .
Dương Di Ngọc cũng theo, rõ cảnh tượng làm cho xúc động , bà khẽ khàng , như tự nhắc : “Ba của Thanh Thanh mất vì tai nạn. Lúc đó Thanh Thanh mới sinh hai tháng, hồi phục thì gặp cú sốc , suýt chút nữa là để di chứng.”
“Bao năm qua nó bao giờ than khổ, nhưng , nó gắng gượng lắm.”
Tần Ngôn mím chặt môi. Hắn liếc Phong Tinh Triệt đang nắm tay an ủi bà, nhẹ giọng như tự giày vò hỏi: “Ba lớn của Tinh Tinh ở bên ?”
Dương Di Ngọc lắc đầu: “Ta từng gặp.”
Điều ngoài dự đoán của Tần Ngôn. Hắn nhớ tới hình ảnh đàn ông ôm chặt Phong Thanh đây.
Hắn c.ắ.n chặt quai hàm, thầm tự nhủ: [Là chính thất hơn nữa là chính thất duy nhất trong tương lai, thể để tâm đến mấy thứ hoa cỏ rối ren của Phong Thanh nữa.]
mà: “Anh từ Kinh Bắc về, ai cùng ạ?”
“Không…” Bà Dương thoáng khựng , nghi hoặc Tạ Ngôn: "Sao con Thanh Thanh từ Kinh Bắc về?”
“Dì, con kể là học đại học ở đó.”
Dì Dương gật đầu, như tìm để tâm sự, xuống núi kể lể: “Lúc sinh Tinh Tinh thì Thanh Thanh sinh non, suýt chút nữa là giữ , đó còn băng huyết…”
“Cũng tại , lúc đó đang may chăn cát tường cho cháu, ai ngờ đúng hôm , Thanh Thanh đụng , mới dẫn đến sinh sớm.”
Phong Tinh Triệt hiểu lắm, nhưng cảm nhận cảm xúc của lớn, liền ôm lấy chân bà ngoại, dõng dạc :
“Bà đừng buồn! Sau con sẽ mua vòng tay vàng thật to cho bà!”
Dương Di Ngọc xoa đầu bé, lau nước mắt: “Ừm, bà sẽ chờ Tinh Tinh lớn.”
Nói xong, nét mặt bà thoáng nét buồn, bà liệu sống đến lúc đó .
Chuyến , Phong Tinh Triệt rốt cuộc bắt cá, mấy ngủ một đêm ở thôn, sáng hôm ăn xong bữa sáng thì rời .
Trên xe buýt, Phong Tinh Triệt dán mắt cửa sổ, vặn trông thấy dòng suối nhỏ.
Phong Thanh gõ nhẹ lên trán bé: “Trước mùa hè năm , đừng mong xuống nước.”
Tinh Tinh ôm đầu, uất ức, nhưng mà “năm ” là bao giờ ?
Không nghĩ , bé chống cằm ngoài. Khi xe buýt dừng lăn bánh, bên tai chợt vang lên giọng đầy bất ngờ: “Phong Tinh Triệt!”
Cậu bé đầu với vẻ ngơ ngác, vài giây , ánh mắt vụt sáng: “Tô Thâm Thâm!”
Hai nhóc con gặp ngoài cổng trường, đứa nào cũng mừng rỡ khôn xiết. Tô Thâm Thâm còn vui khi gặp cả Tạ Ngôn.
Ba nhỏ của Tô Thâm Thâm, Hoắc Chanh, xuống cạnh Phong Thanh, chờ ai hỏi, bắt đầu huyên thuyên.
Từ chuyện hôm nay định cưỡi ngựa, đến nơi thì xe hỏng giữa đường, cùng Tô Thâm Thâm bắt xe buýt đến …
Biểu cảm sinh động, lời lẽ hài hước, rõ ràng là một Omega nuôi nấng trong sự yêu chiều.
Cũng nhờ , khí quanh Phong Thanh dịu nhiều. : “Hình như hai ngược chiều , chuyến xe là về trung tâm thành phố.”
Hoắc Chanh và Tô Thâm Thâm, một lớn một nhỏ cùng há hốc mồm. Hai gương mặt giống như đúc khiến Phong Thanh bật : “Xuống trạm , qua đường là .”
Trước khi xuống xe, Hoắc Chanh còn ôm lấy Phong Thanh tỏ lòng cảm ơn, năn nỉ dỗ dành, cuối cùng cũng khiến đồng ý tối mai đến nhà ăn cơm.
Về đến nhà, Phong Tinh Triệt chạy tìm Tiểu Bát chuyện.
Phong Thanh như thường lệ ngã vật sofa mà trong phòng, trông vẻ yên.
Tần Ngôn kéo tay , hỏi:
“Anh đang lo lắng chuyện gì ?”
“Rõ ràng đến thế ?”
“Một chút thôi.”
Phong Thanh xoa mặt bằng một tay, : “Lâu tiếp xúc với ngoài, đến nhà ăn cơm, trong lòng cứ thấp thỏm.”
Tần Ngôn sững , nhớ đến những dòng trong cuốn sổ tay của Phong Thanh, bên trong rằng thích giao tiếp, chơi mạt chược với các phu nhân cũng vui vẻ.
Những năm gần đây trải qua ít gian khổ, Phong Thanh rõ ràng còn thời gian để xây dựng các mối quan hệ bạn bè như .
“Đừng sợ, em ở bên .”
Phong Thanh xổm xuống, vò mặt thành một mớ lộn xộn: “Đôi lúc nhóc con cũng đáng yêu ghê.”
Tần tổng đầu tiên vợ khen, bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng hân hoan như hoa nở mùa xuân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-9.html.]
Tối hôm , Phong Thanh xách hai túi trái cây lớn đến nhà, nhưng khi thấy khu chung cư của nhà Hoắc Chanh, liền “a” một tiếng.
Chỗ là một trong những khu đắt đỏ nhất thành phố. Phong Thanh cúi đầu hai túi nhựa trong tay, cảm thấy thật ăn nhập gì với nơi .
Cậu định mua chút đồ khác thì thấy gọi: “Tiểu Thanh Thanh!”
Lưng Phong Thanh cứng . Cái tên …
Cậu định chào, thì một bóng lao tới ôm chầm lấy , suýt nữa thì húc ngã luôn.
Hoắc Chanh kéo eo Phong Thanh dựng thẳng lên, vung tay chỉ chỉ mấy cái, nhăn mặt : “Tiểu Thanh Thanh, eo mà nhỏ trời.”
Phong Thanh lâu tiếp xúc gần như thế với ai, chút lúng túng: “Cũng, cũng bình thường mà.”
“Không ! Nhỏ như là bất thường ! Tối nay ăn nhiều chút , gầy quá!”
“À… ừm.”
Không cao bằng Hoắc Chanh, Tô Thâm Thâm lạch bạch chạy , một tay cầm máy bay, một tay cầm ô tô, nhét cho Phong Tinh Triệt và Tạ Ngôn mỗi một món kéo cả hai nhà.
Tần Ngôn kiếm cớ để ở cạnh Phong Thanh, đồng thời ngừng cảnh giác Hoắc Chanh, một Omega còn tay trong tay với yêu của , trông mật quá mức.
Người đàn ông cao lớn cùng tươi với Phong Thanh, chìa tay : “Chào , là chồng của Hoắc Chanh, tên là Tô Phàm.”
Khác với vẻ quý khí và tuấn tú của Tần Ngôn, Tô Phàm trông rắn rỏi và nam tính hơn. Phong Thanh bắt tay đáp : “Chào , Tô tổng.”
Tô Phàm bất ngờ: “Cậu ?”
“Ông chủ siêu thị Cam Cam, hôm nay mua trái cây ở đó, thấy ảnh của treo tường.”
Khi đó Phong Thanh cũng nghĩ nhiều, đến nơi mới nghi ngờ Tô Phàm là chồng của Hoắc Chanh, ai ngờ đoán đúng thật.
Dù siêu thị Cam Cam lớn, nhưng nhiều chi nhánh ở thành phố Vân, nên việc bọn họ ở khu cũng gì lạ.
“Tiểu Thanh Thanh, đừng gọi là Tô tổng nữa, quê mùa lắm, cứ gọi là Tô Phàm .” Hoắc Chanh nhăn mũi, trừng mắt với Tô Phàm.
Tô Phàm gãi đầu: “Chanh Chanh đúng!”
Nhìn thế nào cũng thấy là một đôi vợ chồng ân ái, ánh mắt Tần Ngôn đầy ngưỡng mộ.
Hắn nghĩ đến thời gian xa cách và lạnh nhạt giữa với Phong Thanh , thật trở về tự tát cho một cái tỉnh , mà lằng nhằng thế, thích thì cứ tiến tới, nghĩ ngợi gì nhiều.
Tính cách Tô Phàm cởi mở, nhận trái cây còn đùa rằng món Hoắc Chanh thích ăn, đó chạy bếp.
Hoắc Chanh kéo Phong Thanh phòng ngủ, bảo thứ ho cho xem.
Tần Ngôn liếc hai nhóc con đang chơi đồ chơi, cũng bước bếp tìm Tô Phàm.
Hắn là ham học hỏi, mà Tô Phàm là hình mẫu lý tưởng của một chồng, nhất định học cho giỏi cách sống chung giữa hai .
“Tạ Ngôn? Đói ?” Tô Phàm đang đảo rau, ngạc nhiên khi thấy .
“Không, em đến để học nấu ăn.” Mặt mày Tần Ngôn nghiêm túc: "Em nấu cơm cho Omega của ăn.”
Tô Phàm kinh ngạc :
“Em mới ba tuổi thôi mà?”
Tần Ngôn gật đầu: “ em tìm Omega định mệnh của .”
Tô Phàm: “…” Giai đoạn nổi loạn của đứa nhỏ đến sớm nhỉ?
“Được , cứ nhé.”
Tần Ngôn ngần ngại hỏi tiếp: “Em còn hai yêu sâu đậm như ?”
Tô Phàm chọc : “Đương nhiên là vì yêu.”
“Em yêu .” Tần Ngôn chắc chắn, thể quên nỗi đau như tim ngừng đập khi mất Phong Thanh: “ em làm sai, em sẽ bù đắp.”
Tô Phàm nghi ngờ: “Em làm hỏng đồ chơi của Omega ?”
Dù Tô Phàm cũng là ai, Tần Ngôn ngại mất mặt: “Em tận mắt thấy ở bên Alpha khác, nhưng giờ họ chia tay , em theo đuổi .”
Tô Phàm cạn lời, chuyện tình cảm "drama" của ba đứa trẻ ba tuổi khiến cuối cùng chỉ thốt một câu: “Vậy em cố lên nhé.”
“Cảm ơn .”
Tô Phàm lâu rơi cảnh ngượng ngùng đến , còn kịp gì thêm thì chuông cửa vang lên.
Tô Thâm Thâm ở bên ngoài kéo tay Phong Tinh Triệt chạy hét to: “Ai ?”
Một giọng vui vẻ vọng :
“Đại quái vật tới ăn Tô Thâm Thâm nè!”
Tô Thâm Thâm trợn mắt, mở cửa, lấy thanh kiếm trong tay chọc chân Hoắc Kha: “Cậu xa!”
Hoắc Kha chơi bóng rổ về, còn bốc nóng. Hắn cúi dùng một ngón tay chọc Tô Thâm Thâm ngã nhào, thấy đứa nhỏ che khuất.
Hắn ngạc nhiên: “Nhóc nhà ai mà trai đáng yêu !”
Phong Tinh Triệt bước :
“Cảm ơn chú khen, nhưng chú ! Chú là chú xa! Còn bắt nạt bạn của cháu nữa!”
Tô Thâm Thâm cảm động thôi, hổ là bạn của nhóc!
Nghe thấy động tĩnh, Hoắc Chanh kéo Phong Thanh ngoài, thấy Hoắc Kha đập một phát đầu :
“Sao hôm nay em tới?”
Hoắc Kha giờ thấy đau gì cả, ánh mắt thì chằm chằm Phong Thanh.
Hắn nhét quả bóng tay trai, ưỡn thẳng lưng, bước đến, chìa tay , hắng giọng hỏi:
“Chào trai, còn độc ?”