Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-22 11:58:14
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chồng cũ hàng thật” trong lòng lúc vẫn đang khinh bỉ tình địch trong tưởng tượng, bỗng nhớ , hồi đó cũng chẳng tổ chức đám cưới với Phong Thanh, nhẫn kim cương đương nhiên cũng .
Hắn chột liếc sang Phong Thanh, nhất định tặng một cái nhẫn kim cương to nhất…
“Không hiểu nổi, chẳng nên mua vàng ? Ít còn giữ giá.” Phong Thanh giờ qua thời yêu đương mơ mộng, chỉ kiếm tiền, còn thiết tha lãng mạn nữa.
Tần Ngôn: [Vậy thì tặng nhẫn kim cương to nhất , mua thêm cả phòng đầy vàng thỏi, đảm bảo lòng.]
Ánh mắt Phong Thanh từ từ rời khỏi chiếc nhẫn, dời lên mặt Phong Tinh Triệt, thấy bé căng thẳng, cảm thấy gì đó .
Cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, mỉm hỏi: “Tinh Tinh, món đồ từ thế?”
Phong Tinh Triệt dám dối: “Tô Thâm Thâm cho con.”
Phong Thanh nhớ : “Cậu bé chơi cùng con ? Năm tuổi mà vẫn học lớp mầm?”
Phong Tinh Triệt gật đầu: “Dạ đúng ạ.”
Phong Thanh nhức đầu: “Ừm, chắc là lấy nhầm đồ trang sức của lớn .”
Cậu lấy điện thoại , thêm wechat phụ của Thâm Thâm trong nhóm lớp mầm non, nhắn giải thích tình hình.
Phụ bên đồng ý nhanh, sợ Phong Thanh tin, còn chủ động gửi hóa đơn mua nhẫn để xác minh. Phong Thanh bảo sáng mai đưa bé học sẽ mang trả , bên cảm ơn rối rít.
Phong Tinh Triệt thấy đánh, liền hớn hở nhào lòng Phong Thanh, ríu rít : “Ba ơi, Tô Thâm Thâm bảo, ba lớn của sẽ ăn 💩.”
Phong Thanh: “… Phụt!” Dù bọn trẻ linh tinh, vẫn đến đau bụng.
Tần Ngôn lập tức chen để góp vui: “Tinh Tinh, thể thêm, ba lớn của chỉ thể ăn 💩 mà còn ăn chuột, gián, giun với mấy con côn trùng độc nữa.”
Phong Tinh Triệt: “Oa! Tớ ghét ba lớn của ghê!” Quá dơ.
Phong Thanh đến ngả lăn ghế sofa: “Chuẩn , Tinh Tinh, ba lớn của cái gì cũng ăn hết!”
Phong Tinh Triệt chớp chớp mắt, cảm thấy ba thật kỳ lạ. Trước mỗi nhắc tới ba lớn của bạn , ba luôn buồn rầu, giờ vui vẻ thế ?
Người lớn đúng là mỗi ngày mỗi kiểu cảm xúc kỳ quặc.
…
Sáng hôm , khi Phong Thanh gặp ba nhỏ của Tô Thâm Thâm, là một Omega , eo thon chân dài.
Người thấy chiếc nhẫn, lập tức quăng nhóc béo đang bám theo, chạy ôm lấy Phong Thanh chân thành cảm ơn, còn nhiệt tình mời tối nay tới nhà ăn cơm.
Phong Thanh những năm gần đây bận bịu suốt, hầu như bạn bè, quen kiểu nhiệt tình như , chỉ khẽ từ chối.
Người thấy thực sự ý qua, đành miễn cưỡng rời , còn đầu ba mới chịu lên xe.
Phong Thanh lúc đó mới giật : “Khoan… hình như y quên mất cái gì thì ?”
Cậu cúi đầu Tô Thâm Thâm, nhóc toe toét, để lộ hàm răng trắng nhỏ xíu.
Nhìn là , nhà ai cũng vô tư như .
Giao hai đứa nhỏ cho cô giáo xong, Phong Thanh đến công ty.
Chưa kịp bước , thấy Diêu Phong ngay chỗ làm của . Cậu một lời, lập tức quẹo qua toilet.
Dù cũng điểm danh , tin sẽ lì ở đó mãi .
Hai mươi phút , đồng nghiệp cạnh gửi tin hỏi vẫn tới.
Phong Thanh chống cằm. Mấy hôm nay đúng là quên mất vụ mang cơm cho Diêu Phong thật.
Nghĩ một lúc, đặt một phần cơm trưa từ nhà hàng nổi tiếng, loại một ăn, hẹn giao buổi trưa.
Xong xuôi, hùng dũng chỗ làm như gì xảy .
Diêu Phong thấy tới liền bước , gương mặt xinh mang theo vẻ uất ức: “Phong Tiểu Thanh, trưa hôm qua đến tìm em.”
Phong Thanh chẳng cần cũng cả văn phòng đang dựng tai hóng chuyện, mỉm : “Giám đốc Diêu, hôm qua mang cơm tới , thành thật xin , nhưng hôm nay đặt , trưa sẽ giao đến.”
“Được thôi.” Diêu Phong lập tức tươi tỉnh, chỉ bữa sáng bàn: “Còn đây là em mang cho , nhớ ăn đấy.”
Nói xong còn nháy mắt một cái rời .
Nụ mặt Phong Thanh vụt tắt. Rồi, giờ thì hiểu vì hôm qua Giả tổng nhắc nhở.
Trước hiểu Diêu Phong, giờ tiếp xúc nhiều mới nhận quá nhiệt tình, nhiệt tình đến mức chẳng thèm quan tâm khác thấy khó xử .
Diêu Phong nghĩ đưa cho những thứ nhất là , nhưng chẳng hề nghĩ liệu và nhận sẽ mang theo cái giá nào.
Nói trắng , tôn trọng Phong Thanh.
“Thôi kệ, đầu .” Phong Thanh chia phần ăn sáng của Diêu Phong cho mấy đồng nghiệp, đụng tới miếng nào.
Đến trưa, Phong Thanh đang ăn trong căn tin thì thấy Diêu Phong bước tới, mặt đen như đáy nồi, cầm theo hộp đồ ăn ngoài.
Chưa kịp gì, Phong Thanh lên tiếng: “Xin Giám đốc Diêu, nấu ăn dở lắm, nhà hàng là một trong những chỗ đ.á.n.h giá cao nhất app, chắc chắn nấu ngon hơn .”
“Với , chẳng chí lớn gì, chỉ làm nhân viên bình thường, sống vui vẻ cùng con trai ở thành phố thôi.”
Thành phố Vân và Kinh Bắc khác một trời một vực, sớm muộn gì Diêu Phong cũng sẽ rời , là để chặn đường.
Quả nhiên, mặt Diêu Phong sầm . Phong Thanh quá rõ ràng, khiến thấy hụt hẫng, nhưng gương mặt của , thấy vẫn trai như thế.
Diêu Phong cực kỳ mâu thuẫn, cuối cùng vẫn ăn phần cơm ngoài , dù cũng là chính tay Phong Thanh đặt cho .
Ăn xong, Phong Thanh rời .
Diêu Phong theo, càng càng thích. Hồi chạy theo , giờ gặp một lạnh nhạt như , ngược khiến kích thích.
nghĩ , nếu tiếp xúc lâu mà hợp, từ chối thẳng mặt chắc cũng vui lắm…
Diêu Phong day trán, thấy mệt rã rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-6.html.]
…
Ở căn hộ nhỏ của Phong Thanh, khi ăn trưa, Tần Ngôn dọn bàn mở laptop làm việc.
Thời gian trôi qua nhanh, dậy rót nước, tiếng mở khóa cửa.
Hắn đồng hồ, mới bốn giờ, Phong Thanh còn tan làm. Chẳng lẽ trộm?
Tần Ngôn lập tức nhắn tin báo tình hình cho Tiểu Tôn, gập máy giấu , cầm con d.a.o gọt hoa quả tiến cửa.
Cửa mở, lập tức giơ d.a.o lên.
Đối diện là một cô bác trạc năm mươi tuổi, đang tươi rói. Bà kéo theo một bao tải rau củ, nhanh chóng bước , cất đồ tủ lạnh hỏi: “Cháu là Tạ Ngôn ?”
“… Dạ.” Tần Ngôn nhanh chóng đoán phận đối phương, lập tức thẳng , cung kính : “Người là bà nội của Tinh Tinh ạ?”
Dương Di Ngọc tươi: “ đấy. Cháu cứ gọi là bà nội là .”
Lúc Tần Ngôn và Phong Thanh kết hôn chỉ đăng ký, tổ chức tiệc, cũng tốn nhiều tâm tư, chỉ hỏi một câu cần gọi nhà .
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Phong Thanh ngập ngừng lắc đầu, nên cũng gặng.
Giờ nhớ , Tần Ngôn cảm thấy da đầu tê rần, vội xòa:
“Dì còn trẻ như thế, nếu cháu gọi là bà nội chẳng khác nào gọi già mất .”
Dương Di Ngọc khen khép miệng nổi: “Bảo Tinh Tinh cháu giành ba của nó, miệng quả là dẻo thật!”
Lần đầu tiên khen như , mặt Tần tổng đỏ bừng, ngại thấy vui.
Chiều hôm đó, Tần Ngôn vô cùng tích cực lấy điểm trong mắt “ vợ”. Còn Tiểu Tôn gọi tới giúp thì bà Dương càm ràm một hồi lặng lẽ chuồn mất.
…
Khi Phong Thanh tan làm về, mở cửa thấy ở ghế sofa, bên cạnh là chiếc áo khoác nhỏ tri kỷ mang tên Tạ Ngôn đang lắng bà kể chuyện.
Phong Tinh Triệt thấy “cứu tinh” tới, lập tức lao lòng bà nội, hét lên: “Bà nội~~!”
Dương Di Ngọc ôm bé lên, trái : “Trời ơi, cháu cưng của bà gầy thế ? Ba con cho uống sữa ?”
Trước Phong Thanh túng thiếu, từng đổi sang sữa rẻ tiền cho Phong Tinh Triệt. Ai ngờ bé chịu uống, còn biếng ăn.
Kết quả là ốm rõ rệt, đúng lúc đến thăm, thế là bà lập tức tuyên bố sẽ ngoài kiếm tiền để mua sữa cho cháu yêu.
bà Dương sức khỏe yếu, càng tệ hơn khi ba mất, Phong Thanh sợ bà ngoài cực nhọc nên đành c.ắ.n răng mua loại sữa ba trăm mấy.
Mỗi nghĩ đến tiền mỗi tháng đổ bụng thằng nhóc, Phong Thanh thở dài.
Mỗi đêm đều hối hận, năm đó sĩ diện làm gì, tiền đập mặt đúng là quá dễ chịu…
Mặc dù quyết tâm để Phong Tinh Triệt cai sữa, nhưng giờ Tạ Ngôn là cục vàng, nhà khả năng tiếp tục uống.
Phong Thanh kéo bé :
“Mẹ, nó tăng thêm một ký nữa , con sợ lớn lên nó thành béo phì.”
“Béo mới , béo là phúc.” Dương Di Ngọc vỗ vai : “Đi rửa tay , chuẩn ăn cơm.”
Phong Thanh lắc đầu thở dài:
“Con chỉ sợ ảnh hưởng chiều cao .”
Hơn nữa thời nay còn dễ mỡ máu, cao huyết áp, phòng từ nhỏ vẫn hơn.
bà Dương nghĩ , chỉ thấy cháu đói bụng .
Bà bếp đun nước, mà quên chiếc áo khoác nhỏ tri kỷ Tạ Ngôn bên cạnh.
Thật sự là “con nhà ”, bà gì cũng , hai vô tình thành bạn vong niên.
“Ngôn Ngôn , cháu uống sữa ?”
Tạ Ngôn: “Cảm ơn dì, nhưng cháu là lớn , uống sữa ạ.”
Phong Tinh Triệt, đang bằng tuổi với Tạ Ngôn trợn tròn mắt:
“???” Bà nội thế mà cũng thiên về phía Tạ Ngôn?
Dương Di Ngọc tủm tỉm:
“Đứa nhỏ đúng là đáng yêu ghê.”
Phong Tinh Triệt thấy trời sập tới nơi, bé còn là bảo bối duy nhất trong lòng ba và bà nội nữa .
…
Sau bữa cơm đầy u sầu, Phong Thanh rửa bát, còn bà Dương thì phụ dọn bàn, nhỏ giọng :
“Hôm nay Tạ Ngôn kể lý do đến đây, thấy con quá bừa bãi.”
Phong Thanh co rụt cổ : “Thằng bé cũng tội nghiệp mà.” Quan trọng là đưa tiền .
Bà Dương trợn mắt: “Con nghĩ tin chắc?”
Rồi bà chần chừ, lẩm bẩm:
“Con thấy gì… sai sai ?”
Phong Thanh liếc Tinh Triệt và Tạ Ngôn đang sách chung: “Rất bình thường mà, thằng nhóc nghịch ngợm đều sách.”
Bà Dương tức đến nỗi vỗ bồm bộp cánh tay con trai:
“Cái thằng ngốc ! Cậu bé qua xuất kiểu nhà , chuyện quá lễ phép.”
Phong Thanh gật đầu xuôi theo:
“ đúng, .”
Bà Dương con mà giận hết sức: “Mẹ là, lúc sinh Tinh Tinh… bệnh viện bế nhầm một đứa ?”
Phong Thanh c.h.ế.t lặng: “Hả???”
Bà Dương con trai đần thối của , tức đến phát đau tim:
“Con thấy Tạ Ngôn với Tinh Tinh giống ? Mẹ hỏi thật, năm đó con sinh đôi ?”