Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-04-27 02:54:18
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Thanh chấn động đến mức tim đập loạn, trong lúc giãy thì ly rượu tay rơi xuống bàn nướng, rượu văng tung tóe, ly thủy tinh lăn xuống đất vỡ choang một tiếng giòn tan.
Tần Ngôn buông đang dán sát , sải bước vòng qua bên bàn, ôm lấy Phong Thanh vẫn còn ngơ ngác, kéo về phòng khách dành cho khách.
Ngay khi cửa khép , Phong Thanh Tần Ngôn đẩy ép lên cửa, giơ tay đỡ đầu , chút do dự hôn xuống môi.
Lần còn là nụ chạm khẽ nữa, mà là một đợt tấn công dữ dội. Trong khi chẳng chút dẫn dắt nào từ mùi tin tức tố, nhịp tim hai đồng điệu đến kinh .
Phong Thanh mở to mắt, trong đó đầy kinh ngạc, nhưng thế công ngày càng cuồng nhiệt của , ánh dần trở nên mơ hồ. Không qua bao lâu, đến khi bàn tay Tần Ngôn chạm eo , Phong Thanh mới giật tỉnh táo trở .
Ngay lập tức, c.ắ.n mạnh lên đầu lưỡi trong miệng .
Tần Ngôn đau đớn buông , mặt Phong Thanh đỏ như sắp chín, nghiến răng siết nắm đấm, gầm lên: “Ai cho hôn hả?”
Tần Ngôn lấy tay che miệng, ánh mắt cháy bỏng chằm chằm , đó ôm chặt lòng.
Trước khi Phong Thanh kịp đá , Tần Ngôn : “Trước đây sợ em những chuyện đó, nhưng khi em , thấy nhẹ nhõm.”
“Với , Thanh Thanh…” Giọng Tần Ngôn nghẹn : “Cuối cùng em cũng chịu nắm lấy của để hỏi tội.”
Tất cả sự ngoan ngoãn, giả vờ ngu ngốc của Tần Ngôn đây, thật là để kích thích Phong Thanh. Bởi thái độ thờ ơ, hỏi quan tâm của khiến bất an đến phát sợ.
Ngay cả khi vệ sĩ từng Phong Thanh mất kiểm soát khi tin sắp c.h.ế.t, nhưng đó vẫn tỏ bình thản như chẳng gì, điều đó càng khiến lo lắng hơn.
Vì , việc chất vấn hôm nay khiến sợ hãi, khiến hưng phấn.
Điều đó chẳng chứng tỏ, trái tim Phong Thanh bắt đầu d.a.o động ?
“Ha.” Phong Thanh nhếch môi, cố ép thoát khỏi cơn mê loạn, bóp mạnh phần thịt mềm cánh tay , lạnh giọng: “Buông cho , đồ khốn.”
Tần Ngôn chắc nịch: “Anh buông.”
Phong Thanh hừ một tiếng, xoay 360 độ, lạnh lùng chờ hét lên đau đớn.
Đáng tiếc, Tần Ngôn chẳng hề run . Phong Thanh khựng , thể nào, thử làm , đau đến mức nghiến răng trợn mắt.
Ngẩng đầu định “Anh…”, môi chặn nữa.
Phong Thanh: “…”
C.h.ế.t tiệt!
Tần Ngôn đúng là điên … điên thật… mà c.h.ế.t tiệt, hôn giỏi thế chứ.
Phong Thanh hối hận, lẽ mấy năm nay nên yêu ai đó, chứ thì chẳng yếu thế đến mức .
Dù cũng đến nước , Phong Thanh dứt khoát híp mắt hưởng thụ, để hẵng tính.
Nhiệt độ giữa hai bùng cháy, lan khắp cơ thể, khi tách vì nghẹt thở, môi hai đều sáng lên vì ướt át.
Hai ánh mắt chạm , ôm lấy hôn tiếp.
Lần càng kịch liệt hơn, càng cuồng dại hơn. Tần Ngôn hận thể đem Phong Thanh hòa tan tận xương tủy.
Đến khi Phong Thanh đè xuống giường mới hồn nhận , tình hình vẻ . Cậu túm tóc Tần Ngôn kéo mạnh : “Đủ ! Buông cho !”
Tần Ngôn nhíu mày vì đau, nhưng ánh mắt hung dữ khác thường.
Phong Thanh rùng , cảm giác gì đó đúng ở .
Cậu lùi lên giường: “Anh… đừng là đến kỳ mẫn cảm đấy nhé?”
Tần Ngôn chỉ dùng một tay kéo chân , đè xuống, vùi mặt cổ Phong Thanh khàn giọng : “Không , Thanh Thanh… để bình tĩnh chút.”
“Cho bình tĩnh chút thôi.”
Thân thể Phong Thanh phản ứng, nhưng cảm giác thứ khác mạnh mẽ hơn lấn át tất cả.
Vài phút , bên ngoài vang lên giọng trẻ con nghi hoặc: “Ba ơi?”
Cả hai lập tức cứng , cơn nóng hừng hực tan biến. Phong Thanh đẩy Tần Ngôn , bật dậy định ngoài, cúi đầu mới thấy áo quần xộc xệch.
Cậu c.h.ử.i thề, kéo áo cho ngay ngắn, thèm đầu lấy một cái.
Phong Tinh Triệt thấy ba đột nhiên từ phòng khách , đầy thắc mắc, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa điện thoại lên: “Ba ơi, con xem xong nè!”
Phong Thanh: “…”
Cậu nuốt nước bọt, … qua nửa tiếng ?
Hơn nữa, rõ ràng đang hỏi tội Tần Ngôn, thành thế ?
Chắc chắn là do rượu! Toàn tại cái thứ rượu c.h.ế.t tiệt đó!
Rượu hại !
Nghe tiếng bước chân lưng, Phong Thanh mím môi, đầu quát: “Tôi cần giải thích nữa, .”
Phong Tinh Triệt ba với đôi mắt lấp lánh như , tràn đầy ngưỡng mộ, ba thật lợi hại!
Tần Ngôn cúi ánh mắt ửng đỏ của Phong Thanh, cố nén cơn bốc đồng, thầm nghĩ: [Thằng nhóc béo đúng là chướng mắt quá.]
cũng thể ở , sợ rằng bản sẽ mất kiểm soát, khiến quan hệ dịu vỡ tan.
Cuối cùng, khàn giọng : “Được.”
Khi chậm rãi bước tới cửa, tay đặt lên nắm cửa, giọng Phong Thanh vang lên lưng: “Đợi .”
Tần Ngôn khẽ động lòng, , ánh mắt đầy mong chờ.
Phong Thanh chỉ phòng khách: “Dọn dẹp cho hẵng .”
Tần Ngôn: “…”
…
Tiếng chuông báo thức chói tai kéo Phong Thanh khỏi giấc mơ mơ hồ. Cậu mở mắt mệt mỏi tắt chuông, cúi Phong Tinh Triệt đang ngủ say, má phúng phính đỏ hồng, cúi xuống hôn nhẹ một cái.
Ký ức tối qua lập tức ùa về.
Phong Thanh ngẩn , tức đến run cả .
Mẹ nó! Sao hôm qua tát cho Tần Ngôn một cái nhỉ?
Phong Thanh vò mặt, càng hận bản hơn.
Đưa tay chạm lên môi, Phong Thanh lăn lộn giường, hai má đỏ bừng. là… chống đỡ nổi sức hấp dẫn của trai .
Hơn nữa, tối qua Tần Ngôn đến rốt cuộc làm gì cũng chẳng rõ, cơm thì ăn mấy miếng, rượu cũng chẳng uống bao nhiêu, cuối cùng chỉ ôm hôn suốt nửa buổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-36.html.]
C.h.ế.t tiệt!
Càng nghĩ càng hổ lẫn tức giận, Phong Thanh nghiến răng lấy điện thoại , chặn, xóa, xóa sạch liên hệ của Tần Ngôn.
Sau đó uể oải đưa con học, đến công ty. Thở dài, làm… đúng là cực hình.
Phong Thanh lau mặt, bước văn phòng, nghĩ tới việc công việc hiện tại là do Tần Ngôn sắp xếp cho, trong lòng bỗng thấy… hả .
Một bình thường như , mà khiến một tài giỏi như Tần Ngôn cúi xuống vì , bảo sướng thì giả dối quá.
mà, thể kể chuyện cho ai .
Phong Thanh thở dài, tự nhủ: [ là thói , sửa!]
Chắc điên , nếu nghĩ mấy thứ .
Phủi hết suy nghĩ lung tung, tiếp tục làm bản thiết kế. Đến trưa, ăn cơm xong, đang định gục xuống bàn nghỉ, thì điện thoại kêu “ting” một tiếng.
Phong Thanh ngáp, chẳng mấy bận tâm, liếc qua một cái nhắm mắt. đến một giây , bật dậy, giật phắt điện thoại.
Mở tin tức mới nhảy …
[Người gây t.a.i n.ạ.n say xỉn ba năm bắt, c.h.ế.t thể yên nghỉ.]
Hơi thở Phong Thanh rối loạn. Khi thấy tên gây t.a.i n.ạ.n là “Triệu Hồng Lượng”, cổ họng nghẹn , .
Ba năm , khi xuất viện bao lâu, ba là Phong Đại Sơn lên thành phố mua đồ bổ cho .
Hôm đó trời trong nắng , nhưng ba tiếng , nhận cuộc gọi từ đồn cảnh sát.
Người rằng, trong lúc lái xe bình thường, ba một chiếc xe loạng choạng tông trúng, hất văng , đưa đến bệnh viện thì qua khỏi.
Dương Di Ngọc tin liền ngất xỉu. Sau đó, do thiếu tin tức tố, sức khỏe bà ngày càng suy kiệt.
Phong Thanh khi đó chăm con nhỏ, chăm yếu, chạy tới chạy lui đồn cảnh sát tìm hung thủ.
Bây giờ nhớ , cũng làm mà chịu đựng nổi.
Số tiền bồi thường của Phạm Vũ gần như dùng hết để thuê điều tra, cuối cùng chỉ cái tên “Triệu Hồng Lượng”.
Còn là ai, ở , tại bắt, tất cả đều là một màn sương mù.
Phong Thanh hiểu, chẳng ai thể vô cớ biến mất khỏi thế giới .
Người nghèo còn phân , huống chi là giàu.
Cuối cùng, đành học cách chấp nhận phận. Bởi chấp nhận thì còn làm gì khác?
nay, Triệu Hồng Lượng bắt, so với lúc Phạm Vũ tù, cảm xúc còn mãnh liệt hơn nhiều.
Cậu cố kìm kể ngay cho , đợi thông báo chính thức.
Không lâu , phía cảnh sát thật sự gọi điện đến.
Phong Thanh vội xin nghỉ, mang theo bộ tài liệu điều tra năm đó tới báo cáo.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Cậu sợ, chỉ cần chậm một bước, chuyện đổi.
…
Hoàng hôn phủ xuống thành phố, sáu giờ tối, phố xá sáng đèn, tấp nập.
Trước cổng trường mẫu giáo, Tần Chí Thành chắp tay lưng, khoe với cô giáo hình ảnh cháu chắt của : “Cô xem, dối, Tinh Tinh thật sự là chắt của .”
Cô Vương là giáo viên lớp Mầm 3 cảnh giác : “Ông chờ một lát, gọi điện cho ba của bé Phong Tinh Triệt để xác nhận.”
Tần Chí Thành nheo mắt sân, phất tay: “Cứ gọi .”
Trường học tan từ lâu, chỉ còn vài đứa nhỏ học lớp năng khiếu xong, cùng Tinh Tinh vẫn đang chơi cầu trượt.
Khi Tần lão gia cuối cùng cũng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn , râu ông cũng cong lên vì . Quản gia cạnh cũng : “Tiểu thiếu gia đúng là giống thiếu gia hồi bé như đúc.”
“Tất nhiên.” Tần lão gia đổi giọng: “Chuyện ?”
Quản gia đáp: “Ngài yên tâm, thứ sắp xếp thỏa.”
Quả nhiên chẳng bao lâu , cô Vương gọi Phong Tinh Triệt tới, giao bé cho Tần Chí Thành.
Phong Tinh Triệt đeo ba lô, ngẩng đầu ông cụ đang hiền, cô giáo rằng ba nhờ ông tới đón, liền lễ phép chào: “Chào ông ạ.”
Tần lão gia lập tức sự đáng yêu làm cho tan chảy. Nghĩ đến dáng vẻ lạnh lùng chảnh chọe của Tần Ngôn hồi nhỏ, ông cảm thấy chắt đáng yêu hơn hẳn.
“Tinh Tinh, là ông cố của con.”
“Ông cố?” Phong Tinh Triệt ông bế lên xe, nghiêng đầu hỏi: “Là vì ông họ Cố ạ?”
Tần lão gia bật vui vẻ, dịu giọng giải thích: “Ta họ Tần, là ông của ba lớn con.”
“Ba lớn…”
Phong Tinh Triệt hai chữ liền cứng , gương mặt nhỏ nhăn . Ba từng , “ba lớn” c.h.ế.t , cùng ông ngoại đều chôn đất, sẽ bao giờ .
Mà giờ xuất hiện một “ông cố”…
Cậu bé nuốt nước miếng, ngọt lịm mùi kẹo, ngẩng đầu ngoan ngoãn : “Ông cố ơi, con chơi game!”
Tần lão gia mà nỡ từ chối, vung tay bảo tài xế quẹo xe trung tâm thương mại.
Tới khu trò chơi , Phong Tinh Triệt ngước quanh, ừm, vẫn đông như cũ.
Bỗng bé dừng bước, giật tay ông cụ , lớn: “Cứu con với! Có kẻ buôn bắt cóc con…”
Tần lão gia còn kịp phản ứng thì dân nhiệt tình bao vây kín mít.
Bảo vệ xung quanh định chạy lên giải thích, nhưng đám đông chen lấn cản .
Phong Tinh Triệt nức nở, cho ai bế, chỉ liên tục : “Con gọi 110! Con tìm chú cảnh sát!”
Tần lão gia chọc , đối mặt với Tinh Tinh nảy sinh vài suy nghĩ khác.
mà nửa tiếng , khi Tần lão gia và Phong Tinh Triệt đang trong đồn cảnh sát, đúng lúc chạm mặt Phong Thanh, báo cáo xong công việc, đang định tới trường mẫu giáo đón con.
Phong Thanh Phong Tinh Triệt chui rúc trong lòng , Tần lão gia đang nghiêm chỉnh hề thấy hổ chút nào.
Cậu tức đến mức kéo Tần Ngôn khỏi danh sách chặn, gọi thẳng một cuộc:
“Tần Ngôn, trông cho kỹ ông cụ nhà !”
Tần Ngôn, vốn đang chờ khen: “…”