Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:08:18
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Alpha trời sinh khí thế hơn Beta và Omega, đặc biệt là khi trưởng thành.
Thế nhưng một Alpha yêu bạn đời của thì ở mặt sẽ thu hết thảy khí thế, trở thành một dịu dàng ngoan ngoãn.
Giống như Hoắc Chanh bao giờ thấy Tô Phàm nổi giận, bọn họ yêu nhiều năm, Tô Phàm từng một nào mỉm với Hoắc Chanh.
Y theo phản xạ lùi một bước, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Tô Thâm Thâm cũng ba lớn làm cho sợ, nhưng thấy ba nhỏ run rẩy vì hoảng hốt, nhóc vội chạy qua dang hai cánh tay kêu lên: “Ba lớn, đừng dọa ba nhỏ!”
Ngay cả một đứa trẻ cũng cảm xúc , huống hồ là một trưởng thành đang bên bờ sụp đổ.
Phong Thanh thấy Tần Ngôn còn đang lải nhải, nhanh chóng ngắt lời: “Tôi còn việc, cúp máy đây.”
Nói xong liền chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng vứt lên giường, sải bước ngoài hỏi: “Tô Phàm, mời Hoắc Chanh tới nhà ăn cơm, chẳng lẽ ?”
Hoắc Chanh theo bản năng sợ hãi trốn lưng Phong Thanh.
Ánh mắt Tô Phàm dõi chặt theo động tác của y, hất Tô Thâm Thâm sang một bên, lạnh giọng : “Hoắc Chanh, đây.”
Hoắc Chanh ngạc nhiên ngẩng lên, từ đến nay Tô Phàm từng hung dữ như với y, sự nghi ngờ từ buổi chiều giờ phút hóa thành ấm ức nhiều hơn.
Y trợn mắt: “Tô Phàm, ly hôn với !”
Người ngoài cửa hiển nhiên kinh hãi, thở hổn hển về phía Phong Thanh, chất vấn: “Cậu gì với Chanh Chanh?”
Trái tim vốn run sợ của Hoắc Chanh vì thái độ của Tô Phàm đối với bạn mà biến thành tức giận, y kéo Phong Thanh lưng, trừng mắt : “Phong Thanh chẳng gì hết, dựa mà vu oan cho ?”
“Hơn nữa rõ ràng là sai, còn bày cái bộ mặt chất vấn ?”
“Anh?” Tô Phàm tin nổi, nhưng đối diện với Hoắc Chanh, vẫn cố kìm chế cơn giận.
“Anh thì làm , Chanh Chanh, đây chúng từng , dù chuyện gì xảy cũng tắt máy, cũng tự dưng biến mất.”
“Chanh Chanh, sẽ lo lắng lắm.”
Đương nhiên Hoắc Chanh nhớ, hơn nữa y còn nhớ rõ đó là lời bọn họ với khi yêu nhất, nhưng càng như thế, Hoắc Chanh càng cảm thấy châm biếm.
Y nhạt: “Anh đúng, nhưng những điều đó chỉ ý nghĩa khi chúng còn yêu . Anh, …”
Y mất khống chế gào lên: “Anh ngoại tình , dựa cái gì còn bắt giữ lời hứa chứ!”
Cơn giận của Tô Phàm lập tức đông cứng tại chỗ, trợn tròn mắt: “Cái gì?”
Hoắc Chanh nện một cú đ.ấ.m n.g.ự.c : “Tôi , cùng khác khách sạn, ngoại tình! Anh dơ bẩn! Anh còn yêu nữa! Cút !”
Chưa bàn đến Tô Phàm, Phong Thanh dáng vẻ cào cấu như mèo của Hoắc Chanh, chớp mắt, bất giác nhớ tới cái tát hồi sáng.
“Anh .” Tô Phàm bừng tỉnh, nhanh liền hiểu rõ ngọn ngành, ôm lấy Hoắc Chanh: “Trong chắc chắn hiểu lầm, làm sợ c.h.ế.t khiếp, còn tưởng em cần nữa.”
“Không … hiểu lầm gì hết.” Hoắc Chanh giãy thoát, dứt khoát vùi n.g.ự.c òa.
Phong Thanh bên cạnh , hiểu thấy hâm mộ. Xem thái độ của Tô Phàm thì chuyện ngoại tình chắc thật.
Hơn nữa Tô Phàm quả thực yêu Hoắc Chanh, tìm nơi bằng cách nào, nhưng khi mở cửa, trong mắt từng thoáng qua một tia hoảng hốt.
Không yêu, mà là quá yêu.
Loại tình cảm đúng là điều mà Phong Thanh hâm mộ, từng nhưng bao giờ với tới.
Sau khi rõ, Phong Thanh mới hiểu chuyện xảy .
Vài ngày , Tô Phàm đặt phòng khách sạn, tình cờ gặp một đối tác cũng đang tạo bất ngờ cho bạn đời Beta, nên lén lút trong sắp xếp .
Không ngờ Hoắc Chanh bắt gặp cảnh hai , y làm ầm lên, mà nuốt giận lòng, mãi tới hôm nay mới bùng nổ.
Cả đời điều Tô Phàm sợ nhất chính là Hoắc Chanh rời bỏ , đến mức khi phát hiện thấy, gọi điện cũng , lập tức hoảng loạn.
Liên hệ với mấy quen mới tra camera, dọc đường dọa chính nhẹ.
Anh thậm chí còn nghĩ Hoắc Chanh cần nữa, chạy đến trong vòng tay của Phong Thanh.
Nghe xong lời giải thích, Hoắc Chanh nắm lấy tay , ngẩng đôi mắt ngấn lệ: “Vậy tại khách sạn?”
“Bởi vì ngày mai là ngày kỷ niệm của chúng …” Tô Phàm ngập ngừng, cúi đầu ghé tai y thì thầm vài câu.
Đối diện với ánh mắt tò mò của Phong Thanh, khuôn mặt Hoắc Chanh đỏ bừng lan khắp , y xô nhẹ Tô Phàm, trong mắt thêm vài phần ngượng ngùng.
Phong Thanh: “…”
Cậu là lớn , mà hai biểu hiện quá rõ, Phong Thanh cho dù thừa nhận nhưng thật sự hiểu ngay.
Hơn nữa còn loáng thoáng mấy từ “một ”, “kỷ niệm”…
Tô Phàm ôm lấy Hoắc Chanh ngoài, còn đặc biệt cảm ơn Phong Thanh, đồng thời xin vì những lời lẽ khiếm nhã đó.
Phong Thanh phẩy tay, để bọn họ .
Đi …
Cậu bất chợt đầu, thấy Tô Thâm Thâm đang phía , gương mặt ngây ngốc.
Phong Thanh mấp máy môi: “Ba lớn ba nhỏ của con…”
Tô Thâm Thâm ngẩng mặt: “Chú Thanh, tối nay con thể ngủ cùng Phong Tinh Triệt ?”
Nhà đúng là tâm linh tương thông, Phong Thanh buồn bất lực, Tô Thâm Thâm quấy, cũng chẳng lý do gì phá hỏng buổi hẹn riêng của hai .
“Được chứ.” Phong Thanh xổm xuống, bóp bóp đôi má tròn trịa của nhóc.
Trước đây vẫn cho rằng nuôi Phong Tinh Triệt đủ mập mạp, ngờ khi nhập học gặp Tô Thâm Thâm, dáng vẻ cao tròn che khuất Phong Tinh Triệt.
Cậu tiện tay đóng cửa, hai bước thì cửa gõ.
Phong Thanh tưởng rằng Tô Phàm còn lương tâm , ngờ thấy một ngoài dự tính.
Sắc mặt sầm xuống, đang định đóng cửa thì một bàn tay chặn , đó nọ hì hì chui , hổ : “Thanh Thanh, hôm nay nhớ em.”
Tô Thâm Thâm thấy tình hình , vội chạy trong tìm Phong Tinh Triệt.
Phong Thanh trợn mắt, chán ghét: “Tần Ngôn, hôm qua đúng là đồ ngu.”
Tần Ngôn đổi góc lạ: “Thanh Thanh, ngờ em quan tâm đến , luôn chú ý đến .”
Phong Thanh độ mặt dày của làm cho ngạc nhiên.
Tần Ngôn để ý trong phòng động tĩnh, thu nụ : “Chúng xuống , chuyện quan trọng với em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-33.html.]
Phong Thanh cau mày: “Có gì thì ở đây.”
Ngay khoảnh khắc cửa phòng mở, Tần Ngôn ghé sát tai , cố ý chọn góc khéo léo, từ góc của thì còn một cách, nhưng trong mắt mở cửa của Phong Tinh Triệt thành cảnh ba đang mật cưỡng ép!
Tần Ngôn nhanh giọng : “Chuyện tiện mặt bọn nhỏ.”
Phong Thanh lùi một bước: “Vậy .”
Tần Ngôn áp tới: “Vậy .”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Phong Thanh trừng , thế mà Tần Ngôn vẫn hề hề.
“Được .” Để tránh Tinh Tinh và Tô Thâm Thâm xung đột với Tần Ngôn, Phong Thanh đành nghĩ thoáng .
“Tinh Tinh, ba xuống một lát, con và Thâm Thâm ở lầu chờ ba.”
Phong Tinh Triệt vui, hung hăng liếc Tần Ngôn mới ngoan ngoãn gật đầu: “Con nhất định sẽ ngoan ngoãn chờ ba.”
Đứng ở góc của ngoài, Phong Thanh chợt phát hiện, thỉnh thoảng Tinh Tinh và Tần Ngôn cũng vài nét giống .
…
Phi! Giống cái quỷ gì chứ!
Xuống , hai tìm một chiếc ghế dài xuống, Phong Thanh liếc : “Rốt cuộc gì?”
Tần Ngôn ngẩng đầu trăng: “Đêm nay trăng quá…”
Phong Thanh: “Im.”
Tần Ngôn: “Vâng.”
Phong Thanh nghẹn lời, bật mấy tiếng, nhờ cũng thoải mái hơn: “Vậy gọi xuống đây chỉ để lạnh thôi ?”
“Không, với em, hối hận. Năm năm , khi em thấy và Tạ Khanh khách sạn, vì sĩ diện mà che giấu sự nôn nóng, nên cho em một lời giải thích trọn vẹn.”
Phong Thanh nhíu mày, chậm rãi lặp : “Che giấu… sự nôn nóng?”
Tần Ngôn nghiêng đầu, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả ánh trăng: “Càng nôn nóng thì càng chứng tỏ càng thích. Dù một kẻ lạnh lùng thì thể bao nhiêu phần tình cảm chứ.”
“Ồ.” Phong Thanh đối diện với đôi mắt , dù trong lòng d.a.o động, ngoài mặt vẫn che giấu cực giỏi: “Vậy thì ?”
“Anh nghiêm túc giải thích một .”
Phong Thanh bực bội: “Tôi căn bản .”
Tần Ngôn tiến gần, giọng dịu dàng nhưng từng chữ đều cứng rắn: “Nghe là tùy em, nhưng là quyền của .”
Phong Thanh ngẩng cổ, tay chuẩn sẵn để tát: “Đồ khốn kiếp…”
“Anh thích em.”
Tần Ngôn cong mắt , nhân lúc Phong Thanh sững sờ, đem chuyện năm năm tỉ mỉ giải thích một .
Bao gồm tâm trạng dằn vặt khi đó và cả tình cảm kìm nén dành cho Phong Thanh.
Sắc mặt Phong Thanh vô cùng khó coi, rõ ràng Tần Ngôn đang chơi trò mỹ nam kế quang minh chính đại.
Hơn nữa… thật sự chống đỡ nổi.
Quá đáng lắm !
Trước khi bàn tay giáng xuống, Tần Ngôn tiến lên ôm một cái, đó buông thẳng .
Trong ánh trăng, gương mặt chỉ chừng đôi mươi của Tần Ngôn mang theo nét giảo hoạt nhưng vẫn mất vẻ ngây ngô, khiến tim Phong Thanh chấn động mạnh.
“Mình đúng là tiền đồ.” Phong Thanh thấp giọng lẩm bẩm.
Cậu lắc đầu, cảm thấy nơi nên ở lâu: “Anh gần đây hồi phục cũng gần như , cuối tuần rảnh sẽ đến.”
Không chờ đáp, Phong Thanh dậy ngay, gió lạnh dần thổi tỉnh cái đầu nóng lên của .
Nghe thấy lưng tiếng bước chân, Phong Thanh bỗng dừng , nghi ngờ: “Tại chọn đúng hôm nay để chuyện ?”
Lại còn khéo lúc tình cảm của Hoắc Chanh và Tô Phàm cũng đang gặp khủng hoảng…
lúc còn liên quan đến “khách sạn” và “ngoại tình”, nếu bảo là trùng hợp thì quả thật quá giả.
Ánh mắt của Tần Ngôn thoáng lảng tránh: “Anh làm gì cả.”
Sắc mặt Phong Thanh chút kỳ lạ: “Vậy làm gì?”
Tần Ngôn quá , ngờ bây giờ Phong Thanh nhạy bén đến , nhưng cũng định dối.
Hắn chậm rãi : “Anh chỉ là chính xác đẩy mạnh quảng bá cách kỷ niệm ngày đặc biệt cho tầm thường, đồng thời giới thiệu một thương hiệu đồ nam mới khai trương.”
Phong Thanh im lặng , thật sự là nên gì.
Cậu hiểu hành vi của Tần Ngôn đại diện cho điều gì.
Hai đó lâu, Phong Thanh lạnh đến tê chân, nghiêng đầu Tần Ngôn, bỗng : “Có lời thì cứ thẳng, đừng lấy khác làm ví dụ, vì mà kéo khác .”
“Không giống .” Tần Ngôn tiến lên một bước: “Hơn nữa chắc chắn họ sẽ chia tay nên mới bày vụ .”
“Huống chi nếu họ để tâm đến , cũng sẽ rơi bẫy đặt .”
Phong Thanh: “Đó chỉ là cái cớ.”
“… Bị em thấu .” Tần Ngôn thể chối cãi, thở dài: “Em thật sự hỏi chỗ nào giống ?”
“Không .”
Tần Ngôn bất đắc dĩ: “Vậy vẫn cho em, vì em luôn từ chối . Dù năm năm chúng hiểu lầm, em cũng giải thích nhiều.”
Phong Thanh thấy im lặng tiến đến, giơ tay chặn Tần Ngôn: “Nói thì , đừng động lung tung.”
“Được, động, lời em.” Tần Ngôn nhướng mày: “Anh vẫn luôn lời em mà.”
Trái tim lạnh cứng của Phong Thanh một nữa run lên, thở , đ.ấ.m một cú bụng Tần Ngôn, đợi đau đến khom thở dốc.
Phong Thanh rút tay về, chống eo, gằn giọng : “Sướng!”
Một lúc cúi đầu, nghiêm túc với Tần Ngôn đang toát mồ hôi lạnh: “Nhân lúc thứ còn kịp, về , chỗ nơi nên ở.”
Tần Ngôn ôm bụng, thẳng lưng lên, giọng kiên định với đang lưng về phía để về nhà: “Phong Thanh, em thể ngăn làm nhiều chuyện, nhưng chỉ duy nhất thể ngăn yêu em.”