Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:01:29
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , Phong Thanh giao Tạ Ngôn cho đồn cảnh sát, còn đặc biệt để tên và điện thoại của .

 

Cậu còn lén nhưng kiên quyết dặn chú cảnh sát: [Nếu ba của đứa nhỏ mang tiền đến cảm ơn, nhất định đừng từ chối, cứ chỉ thẳng tên .]

 

Cậu là một nghèo chính hiệu, còn đang nuôi "thú nuốt vàng" mà!

 

Trong ánh mắt bất lực lẫn kiềm chế của chú cảnh sát, Phong Thanh ôm lấy Phong Tinh Triệt vội vàng đưa bé tới nhà trẻ.

 

Nếu nhanh thì sẽ trễ giờ làm, làm công còn nuôi con, một ngày công cũng thể thiếu.

 

Phong Tinh Triệt vẫy tay chào Tạ Ngôn, còn lè lưỡi làm mặt quỷ, hừ, ngay là ba thương nhất!

 

Còn ở nhà trẻ, Tô Thâm Thâm vì thấy Tạ Ngôn nên thất vọng.

 

Phong Tinh Triệt chia cho nhóc một cái bánh bao nhân cà rốt, thế là hết buồn ngay.

 

Cậu nhóc còn nhịn khoe: "Cuối tuần ba lớn với ba nhỏ của tớ sẽ đưa tớ cưỡi ngựa, ba lớn còn dắt tớ cưỡi ngựa lớn cơ!"

 

Phong Tinh Triệt nhai chậm , từng thấy ngựa, nhưng: "Tớ con lừa đó nha, ba tớ từng cho tớ cưỡi, vui cực luôn!"

 

Tô Thâm Thâm từng thấy hình con lừa: " lắm, trai bằng ngựa lớn."

 

Phong Tinh Triệt mím môi , ba cho bé cưỡi thì nó nhất định là nhất, lừa là dễ thương nhất!

 

Tô Thâm Thâm đúng là thưởng thức! Hôm nay thèm chơi với Tô Thâm Thâm nữa!

 

Đến gần trưa, Tô Thâm Thâm mới phát hiện Phong Tinh Triệt chịu chuyện với .

 

Cậu nhóc hiểu vì , mới rơm rớm nước mắt òa lên.

 

Phong Tinh Triệt liếc nhóc một cái, đầu bỏ .

 

Tô Thâm Thâm lập tức nín , chớp mắt hết nước, gãi đầu bám theo, hỏi: “Cậu thế? Nói cho tớ mà~.”

 

Phong Tinh Triệt là một tiểu Tinh Tinh kiên cường, dễ gì ba câu dỗ ngọt mà mềm lòng.

 

Tô Thâm Thâm bèn chọt chọt má bé, thấy bé trừng mắt liền hì hì lôi từ cặp một viên kim cương to cỡ con chim bồ câu: “Tặng nè.”

 

Phong Tinh Triệt từng thấy thứ , nhịn mãi hỏi: “Cái là gì ?”

 

Tô Thâm Thâm đáp: “Hôm qua ba lớn với ba nhỏ tớ cãi , ba nhỏ ném cái xuống đất, còn bảo là ai ba cũng cần nữa. Thế là tớ nhặt đem về.”

 

Phong Tinh Triệt cầm trong tay xoay xoay ngắm một hồi, lấp lánh sáng trưng, chắc đem về cho Tiểu Bát chơi .

 

Tiểu Bát là con rùa nhà bé.

 

Thế là hai nhóc con miễn cưỡng làm hòa.

 

Phong Thanh tan làm như sống khi hít đầy "độc khí công sở", đón Phong Tinh Triệt về còn kịp hâm cơm thì chuông cửa vang lên.

 

Cậu chớp chớp mắt, nghĩ đến điều gì liền lập tức mở cửa.

 

Cúi đầu thấy Tạ Ngôn, ngẩng lên thì thấy một đàn ông trẻ tuổi bên cạnh nhóc, tay còn xách theo quà biếu.

 

Phong Thanh suýt nữa nhịn , nhanh chóng mời nhà.

 

Người đàn ông nhanh rõ ý: “Tôi là của Tạ Ngôn, vô cùng cảm ơn cứu nó hôm qua.”

 

một yêu cầu quá đáng… Hy vọng thể chăm sóc Tạ Ngôn một thời gian, thằng bé gần đây mất trí nhớ, chỉ nhớ mỗi .”

 

Phong Thanh còn đang chờ rút thẻ rút tiền mặt , ai dè tới đây thì mặt cứng : “Không , chúng chỉ mới gặp một .”

 

Người : “Duyên phận mà…” Nói xong thì rút một tấm thẻ ngân hàng, đẩy tới mặt .

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

“Trong mười vạn, mỗi tháng chăm Tạ Ngôn, sẽ mười vạn.”

 

Phong Thanh cúi mắt chằm chằm tấm thẻ.

 

Tần Ngôn bắt đầu thấy lo, thầm mắng luật sư Lâm quá bất cẩn, hối lộ cũng cách, nhỡ chọc giận Phong Thanh thì ?

 

Phong Thanh hít sâu một , bật camera điện thoại về phía mấy .

 

Cố nhịn : “Tiên sinh, phiền lặp một nữa, cần giữ bằng chứng.”

 

Luật sư Lâm khựng , nhưng nhanh chóng hiểu , làm là để trở mặt.

 

Đối mặt với từng là và tương lai thể là phu nhân tập đoàn Tần thị, mỉm lịch thiệp: “Tất nhiên là .”

 

Tiễn luật sư Lâm xong, Phong Thanh gương mặt của Tạ Ngôn mà chẳng thấy ngán gì nữa, thậm chí còn thấy trai lạ thường.

 

Mười vạn lận đó, một tháng mười vạn!

 

Tạ Ngôn giống chồng cũ thì chứ, là chồng cũ thật cũng ngại!

 

Phong Thanh siết chặt nắm tay, sang hai đứa nhỏ: “Tối nay ăn tiệc lớn!”

 

Còn Phong Tinh Triệt thì vẫn đang ngơ ngác, Tạ Ngôn , giờ về?

 

Còn vẻ như là ở luôn nữa, ?

 

“Ba ơi, ba con là đủ , đừng nhận nuôi Tạ Ngôn nha?” Trên đường , Phong Tinh Triệt ghé tai Phong Thanh thì thào.

 

“Không .” Phong Thanh lén liếc nhóc bên cạnh, nhỏ giọng : “Đây là cục vàng nhà , làm mất.”

 

Cục vàng? Phong Tinh Triệt hiểu, nhưng thái độ hiện tại của ba với Tạ Ngôn, chắc chắn sẽ đuổi .

 

Cậu bé nghiêm túc suy nghĩ một hồi, quyết định chiêu mộ Tạ Ngôn về trướng, để Tạ Ngôn làm đàn em của .

 

là thông minh tuyệt đỉnh!” Cậu bé ôm miệng trộm.

 

Còn Phong Thanh, điểm dừng đầu tiên là máy ATM 24/7, thẻ, đếm mười .

 

Lấy tay che tim đang đập thình thịch, ánh mắt sáng rực.

 

Tần Ngôn thì đang thôi, nghĩ mãi, cảm thấy Phong Thanh vẻ giống như đây nữa.

 

Ăn cơm xong, Phong Thanh về nhà tắm cho hai đứa nhỏ, : “Tinh Tinh, Tạ Ngôn, trưa mai nhà sẽ khách, hai đứa ngoan ngoãn lời nha.”

 

Mai mốt là cuối tuần, nghỉ, định mời Diêu Phong tới ăn cơm, để thấy nhà cửa tồi tàn thế từ bỏ ý định theo đuổi luôn.

 

Phong Tinh Triệt tò mò: “Ba ơi, ai sẽ đến ?”

 

Phong Thanh giấu gì: “Là đồng nghiệp của ba.”

 

Tần Ngôn ôm lấy tay Phong Thanh, để tâm mấy đến chuyện đó.

 

Cho đến sáng hôm , khi vẫn còn mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù như tổ quạ thì thấy một alpha trẻ tuổi mặc vest, tóc chải vuốt bóng mượt, tay ôm bó hoa hồng cửa.

 

Hắn hiểu ngay.

 

Người là đến cướp nhà !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-3.html.]

 

Phong Thanh mở cửa, thấy bó hoa là đau đầu, chỉ đôi dép mới bóc tem: “Vào , , cần mang gì theo .”

 

“Không .” Diêu Phong nhét bó hoa tay , nháy mắt một cái.

 

Lại còn hạ giọng trầm khàn, đầy dịu dàng lãng mạn: “Phong Tiểu Thanh, hôm nay là ngày thứ hai em tặng hoa hồng, mong thích.”

 

Phong Thanh: “…” Hừ, bản lĩnh thì đừng phát tán tin tức tố xem nào.

 

Cậu từng ngửi tin tức tố mạnh hơn thế , mùi hương chẳng ảnh hưởng gì tới cả.

 

đều là alpha, Tần Ngôn tức giận đến xù lông. Hắn đến tuổi trưởng thành, tin tức tố, nhưng vẫn cảm nhận ánh mắt ý của tên .

 

Tần Ngôn liền ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Phong Thanh, dụi mắt: “Anh ơi, thể dắt em đ.á.n.h răng ? Em tìm thấy bàn chải.”

 

Phong Thanh xin , đúng là cũng chẳng dây dưa gì với Diêu Phong, bèn kéo Tạ Ngôn nhà vệ sinh.

 

Diêu Phong cũng thấy lạ, tưởng nhóc là con trai Phong Thanh.

 

Cậu còn đặc biệt lấy một hộp quà: “Tiểu bảo bối, đây là quà chú tặng con.”

 

Tần Ngôn: “Anh ơi, chú kỳ lạ quá, ổng định bắt cóc em hả?”

 

Chú Diêu Phong nhỏ hơn Phong Thanh năm tuổi: “Hả?”

 

Phong Thanh vội xin , thêm mấy hôm đứa nhỏ dọa sợ.

 

Diêu Phong: “… Không , đồng ngôn vô kỵ mà.”

 

Tần Ngôn lạnh, hôm nay sẽ cho thế nào là “đồng ngôn vô kỵ”*.

 

(*Đồng ngôn vô kỵ: trẻ con chuyện kiêng kỵ.)

 

Đến giờ cơm trưa, Phong Thanh nấu cá chép chua ngọt, gà xào ớt, bò hầm cà chua và cải chua cay.

 

Món nhiều nhưng phần ăn đầy đủ, còn hai nhóc con, khéo.

 

Trong khi đó, Tần tổng đang âm thầm xíu giục Phong Tinh Triệt.

 

Nào là trai, cưới ba của sinh con chắc xí lắm.

 

Phong Tinh Triệt liếc Diêu Phong, đúng là trai, nhưng cũng xinh .

 

Nào là sẽ cướp mất tình thương của ba dành cho .

 

Phong Tinh Triệt bếp, ba bé chẳng thèm ngó ngàng gì tới Diêu Phong cả.

 

 

Nói đến miệng đắng lưỡi khô, Tần Ngôn đột nhiên nhận nhóc cũng thông minh phết, dễ dụ chút nào.

 

Vậy thì đừng trách lấy đòn sát thủ.

 

“Tinh Tinh, từng câu , ba dượng lớn thì mới ba dượng nhỏ.”

 

Phong Tinh Triệt hiểu liền yên nữa, trừng mắt Diêu Phong: “Giờ chúng làm đây?”

 

Tần Ngôn gian: “Cậu làm thế tớ làm thế …”

 

Phong Tinh Triệt xong thấy gì đó sai sai, nhưng hình như cũng lý.

 

Cậu bé còn nhỏ mà mặc cả: “Lần theo , làm đàn em của tớ.”

 

Tần Ngôn: “…” Nhóc mập , nghĩ gì thế, là ba dượng lớn tương lai của nhóc đó.

 

Hắn chống cằm, híp mắt: “Ý kiến là tớ đưa , nếu ai làm đại ca thì cũng là tớ. Nếu , nhỡ ba cướp mất, chỉ còn nước thôi.”

 

Chưa từng trải qua phong ba bão táp gì, Phong Tinh Triệt một con sóng nhỏ vỗ cái là úp mặt xuống đất.

 

Cậu bé hít sâu một : “Vừa nãy tớ chẳng gì cả.”

 

Tần Ngôn cũng phối hợp: “Tớ cũng .”

 

Lúc , ở cửa bếp, Diêu Phong vẫn hề sắp đối mặt với điều gì. Cậu tựa khung cửa, lặng lẽ ngắm bóng lưng Phong Thanh.

 

Phong Thanh giống những omega khác với vẻ mềm mại thanh tú, mà là kiểu sắc nét, thấy nổi bật.

 

Vẻ ngoài của trúng ngay gu thẩm mỹ của . Tuy từng kết hôn, cả con , nhưng chuyện đó bận tâm.

 

Cậu cũng từng yêu, nên càng cần tính toán chi li với thương.

 

Người thích là Phong Thanh, chỉ Phong Thanh.

 

Cứ chằm chằm mãi cũng thấy ngại, liền đổi tư thế tạo dáng cho ngầu hỏi: “Phong Thanh, cần giúp gì ?”

 

“Không cần.” Phong Thanh thèm đầu, động tác nấu nướng nhanh nhẹn thành thạo: “Cậu phòng khách nghỉ .”

 

Diêu Phong nhúc nhích: “Em nấu ăn.”

 

Phong Thanh chẳng buồn ngẩng mắt, lắc chảo thành thục trút món đĩa.

 

Vừa định gì đó, thấy Phong Tinh Triệt bưng cái chậu đựng Tiểu Bát tới, đ.â.m trúng Diêu Phong một cách chính xác.

 

“Bõm” một tiếng, chiếc quần tây xanh ngầu lòi của Diêu Phong dính một mảng nước lớn.

 

Phong Thanh giật giật mí mắt, xong , khi đền tiền cái quần mất, thằng nhóc phá của !

 

Phong Tinh Triệt sợ đến tái mặt, vội cúi xuống nhặt Tiểu Bát, ngoan ngoãn với Diêu Phong: “Chú ơi, con chỉ cho chú xem Tiểu Bát nhà con, con xin .”

 

Đầu Diêu Phong nhói lên. Cậu con nít nghịch, nhưng ngờ nghịch tới mức .

 

Diêu Phong cố nặn một nụ , kịp thì Tần Ngôn tiến lên, thẳng thừng: “Chú chắc chắn sẽ giận Tinh Tinh , vì Tinh Tinh cố ý. Chẳng lẽ một cái quần quý hơn vị trí của Tinh Tinh trong lòng chú ?”

 

Diêu Phong ngẩn một chút, cứ cảm thấy lời thằng nhóc ý gì đó mờ ám: “… Ờ, cháu đúng, chỉ là cái quần thôi mà, đáng bao nhiêu.”

 

Cậu xoa mặt, chịu nổi cái cảm giác dính nhớp , liền gượng : “Phong Thanh, em còn việc, gặp nhé.”

 

Từ đầu đến cuối chen câu nào, Phong Thanh liếc Diêu Phong: “Vậy để tiễn .”

 

Trên đường cửa, Phong Thanh uyển chuyển rõ, mối quan hệ giữa bọn họ nhiều lắm chỉ là bạn bè.

 

Diêu Phong cúi đầu đàn ông gầy yếu , vẫn kiên trì : “Phong Thanh, em ăn bữa nào, thứ Hai tuần thể mang cơm trưa cho em ?”

 

Phong Thanh định lắc đầu.

 

Diêu Phong: “Coi như bù cho bữa trưa hôm nay.”

 

Phong Thanh đành đồng ý: “Được.”

 

Về đến nhà, đóng cửa , liền kéo hai đứa nhỏ tới gần, mặt lạnh tanh hỏi: “Ý kiến của ai?”

 

Loading...