Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:36:42
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng lóc ở nhà trẻ lọt tai của Tần Ngôn. Hắn đang ở nhà xem tài liệu mà Tiểu Tôn thu thập , một phần là về việc Phong Thanh sinh non, phần còn liên quan đến cái c.h.ế.t bất ngờ của Phong Đại Sơn.

 

Hắn xem phần về việc Phong Thanh sinh non , nhưng khi mở , Tần Ngôn im lặng mấy phút.

 

Sự quyết đoán và sắc bén của thương trường thể áp dụng lên Phong Thanh.

 

Nhớ đến chuyện Dương Di Ngọc từng với rằng Phong Thanh suýt c.h.ế.t vì sinh non, Tần Ngôn cảm thấy như nghẹt thở. Giờ hối hận cũng chẳng để làm gì.

 

Tài liệu Tiểu Tôn xem , hiểu sự sợ hãi của Tần tổng. Chỉ cần lượng m.á.u Phong Thanh mất lúc giường bệnh cũng đủ khiến kinh hãi.

 

Có thể , nếu nhờ phản ứng kịp thời của bác sĩ lúc , thì Phong Thanh sống nổi.

 

Tần Ngôn hít một sâu, điều chỉnh tâm trạng mở tài liệu xem. Nội dung ghi chép rõ ràng từng chi tiết.

 

Ngay cả chuyện Phạm Vũ từng âm thầm chèn ép, uy h.i.ế.p và dụ dỗ để ép Phong Thanh đồng ý hòa giải, cũng ghi tỉ mỉ.

 

Xem xong, mạch m.á.u cánh tay Tần Ngôn nổi hết cả lên, siết chặt tờ giấy đến nhàu nát.

 

Tiểu Tôn tức giận chịu , khẽ : “Tần tổng, quen vài trong giới. Chuyện giao cho , đảm bảo xử lý âm thầm, ai .”

 

“Âm thầm thì còn gì thú vị?” Ánh mắt Tần Ngôn sắc bén đến mức như rạch nát mấy tờ giấy tay: “Trước tiên điều tra xem kẻ Phạm Vũ là ai, đó cứ làm như thế …”

 

Nghe xong, Tiểu Tôn vội vàng gật đầu, trong lòng thầm bái phục, về sự tàn nhẫn, vẫn là Tần tổng lợi hại hơn.

 

Phần tài liệu về cái c.h.ế.t của Phong Đại Sơn, Tần Ngôn xem xong thì hồi lâu gì. Hắn căn dặn vài câu, đợi Tiểu Tôn rời mới day day ngực, bước ban công.

 

Hắn ngắm xa xa để dịu bớt tâm trạng, nhưng tới nơi mới phát hiện cửa sổ quá cao, với tới.

 

Tần Ngôn: “…”

 

Hắn khẽ c.h.ử.i thề một câu.

 

Tối hôm đó Phong Thanh về nhà hơn chín giờ. Cậu thông báo cuối tuần sẽ dọn sang nhà mới. Cũng gần thôi, là căn hộ ở khu bên cạnh, hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một nhà vệ sinh.

 

Tiền thuê mỗi tháng hai nghìn, đặt cọc một tháng, trả một tháng, ký hợp đồng bay mất bốn nghìn, khiến Phong Thanh đau tim khi bảng thanh toán.

 

Tắm rửa cho hai nhóc xong, cũng phòng tắm.

 

Tần Ngôn lấy một hộp quà nhỏ, vành tai đỏ bừng, đặt hộp quà bên cạnh điện thoại suy nghĩ xem nên thế nào cho khéo.

 

Lúc điện thoại của Phong Thanh reo lên vài tiếng.

 

Tần Ngôn sở thích lén xem điện thoại khác, nhưng màn hình sáng lên, vô thức liếc một cái liền thấy tên Hoắc Kha, kèm theo dòng tin nhắn phía :

 

[Anh Thanh, đừng quên bữa ăn tối ngày mai nha!]

 

Chưa kịp kỹ, Hoắc Kha nhắn thêm một tin nữa đẩy dòng lên cao.

 

Lúc trong đầu Tần Ngôn như vang lên hồi chuông báo động, hôm nay xảy chuyện gì thế? Tại mấy tên đàn ông khốn kiếp khác gọi vợ là “”?

 

Tiếng nước trong phòng tắm dừng , Tần Ngôn vội đưa tay đẩy hộp quà sang bên.

 

Một lát , Phong Thanh mặc đồ ngủ bước , khăn quàng quanh cổ.

 

Thấy Tạ Ngôn còn ở phòng khách, cúi xoa rối tóc , tưởng tượng hành động đó áp dụng lên “chồng cũ”, phì : “Sao còn ngủ?”

 

“Anh ơi, em ở đây phiền đành, còn để chăm sóc em như , em thật sự ngại quá, nên em mua quà tặng .”

 

Tạ Ngôn cúi đầu, dùng mũi chân khều khều nền nhà, ngượng chín cả mặt.

 

Phong Thanh mà bất đắc dĩ. Tần Ngôn mục đích, cũng thế.

 

Giờ đứa nhỏ đối xử chân thành như , Phong Thanh ngược thấy hổ. Cậu xoa tóc Tạ Ngôn, hắng giọng:

“Quà gì ?”

 

Ngại thì ngại, nhưng quà chủ động tặng vẫn nhận.

 

ngu, thiếu gia tặng đồ chắc chắn rẻ, đem bán cũng lời kha khá.

 

Tạ Ngôn chỉ hộp quà đỏ bàn, bên còn buộc nơ bướm, tất nhiên, còn một trái tim méo mó mà Tần tổng tự tay vẽ.

 

Phong Thanh rằng Tạ Ngôn lúc chuyển từ diễn kịch sang thật lòng ngại ngùng. Cậu lắc lắc hộp quà, nặng lắm, vỏ hộp, chẳng lẽ là đồng hồ?

 

Trong lòng lẩm bẩm cái hộp quê thấy sợ, còn cái trái tim méo xẹo.

 

Thật quá .

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Cậu tháo nơ, mở hộp , thái độ ban đầu thờ ơ bỗng đông cứng .

 

Nửa phút , đóng nắp hộp , hít một , mở nữa.

 

Y như ban đầu, một thỏi vàng.

 

Ừm, chỉ là vàng thôi, .

 

Mắt Phong Thanh sững sờ đến mức trống rỗng, kéo tay Tạ Ngôn, năng lộn xộn: “Lúc nãy thấy cái hộp đặc biệt ! Còn cái trái tim nữa, do cao nhân vẽ, mỗi nét đều hồn!”

 

Tạ Ngôn buồn bất lực: “Anh ơi, thích ?”

 

Phong Thanh thầm nhủ: [Mình là lớn, giữ thể diện.]

 

miệng phản chủ:

“Anh thích c.h.ế.t !”

 

Tần Ngôn chịu nổi nữa, nhào lòng Phong Thanh, còn đặc biệt tránh phần bụng.

 

Không ai tự dưng mà đổi tính cách. Những năm gần đây Phong Thanh đổi nhiều như , chẳng qua là do cuộc sống ép buộc.

 

Nghe tiếng ngốc nghếch của bên tai, lòng Tần Ngôn càng quặn .

 

Phong Thanh của , chịu quá nhiều khổ cực.

 

Không thể để nhận phận thật, Tần Ngôn cố nén tình cảm trào dâng, ép giữ bình tĩnh, nhắc nhở: “Anh ơi, video .”

 

Phong Thanh do dự một lúc cũng một đoạn.

 

Tâm trạng phấn khích kéo dài đến tận nửa đêm, gần mười hai giờ mà vẫn ngủ , Phong Thanh bèn ban công.

 

Cậu châm một điếu thuốc, gió lạnh ban đêm thổi cho đầu óc tỉnh táo hẳn, ánh mắt cũng dần sáng lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-12.html.]

Mở album ảnh, Phong Thanh trân trân một lúc, tự mắng một câu, mỉm xóa video của Tạ Ngôn .

 

Phẩy tàn thuốc, ngẩng đầu trăng: “Đẹp thật.”

 

xa quá. Người thể chỉ sống trong giấc mơ.

 

Một tháng trả Tạ Ngôn mười vạn, như là quá đủ. Chưa kể còn đống đồ đạc, sữa bột và quần áo họ đưa tới.

 

Phong Thanh Tần Ngôn và Omega của đang tính toán gì, cũng quản nổi. Đồ lớn cho thì cứ nhận, chê vài câu cũng chẳng , nhưng ít nhận thứ cần.

 

Còn trẻ con thì . Trẻ con đủ khả năng phân biệt đúng sai, để vui lòng thể làm bất cứ chuyện gì.

 

hậu quả, cuối cùng vẫn là nhận gánh.

 

Nghĩ đến đây, khỏi nghĩ đến Tần Ngôn, ngón tay Phong Thanh khựng , xuống băng ghế cạnh bên.

 

Một lúc , ban công vang lên tiếng nghẹn ngào khe khẽ.

 

 

Hôm tan làm, Phong Thanh đón tiểu Tinh Tinh về nhà, hai đứa nhỏ ăn tối xong, bảo ngoài một lúc.

 

Tưởng hai đứa sẽ làm ầm lên, ngờ cả hai đều ngoan ngoãn gật đầu.

 

Trên đường , Phong Thanh cứ đầu suốt, lẩm bẩm:

“Không chờ mới trộm xem TV đấy chứ?”

 

Cậu dám để hai nhóc con ở nhà một như là vì tin chắc Tạ Ngôn bảo vệ bên cạnh.

 

Lắc đầu, nghĩ nữa. Khó lắm mới nghỉ ngơi trông con, tận hưởng thời gian cho thật .

 

Đến chỗ hẹn với Hoắc Kha, đúng lúc tan ca, đồ xong, ngốc nghếch :

“Anh Thanh, hôm nay em dẫn đến một tiệm mì lâu đời, siêu ngon, bình thường tìm .”

 

“Được đó.”

 

Hai trò chuyện, chẳng mấy chốc tới nơi, Phong Thanh gọi một tô mì bò đặc biệt, hai ở cửa ăn chuyện.

 

Không xa chỗ họ, trong một chiếc xe hai đứa nhóc đang dán sát mặt cửa kính, chăm chú hai đàn ông .

 

“Báo cáo, báo cáo, Gấu đen và Cừu con chuyện vui vẻ, yêu cầu chi viện, yêu cầu chi viện!”

 

“Đã nhận, ch.ó con đang ở nguyên vị trí chờ lệnh.”

 

“Đã rõ, rõ!”

 

Tiểu Tôn ở ghế lái, mặt cảm xúc thẳng phía . Giây phút , ngắt bộ cảm giác.

 

Bằng , lỡ Tần tổng nhớ hôm nay từng thấy dáng vẻ “ngu ngốc” đó, chắc chắn sẽ xé xác.

 

mà, Tiểu Tôn c.ắ.n chặt má, cố nhịn , nhất định bật !

 

Cười thì chắc chắn Tần tổng sẽ tức đến phát điên!

 

Tần Ngôn thấy hai ăn xong mà vẫn ý định dậy, liền vỗ vỗ ghế hiệu, Tiểu Tôn lái xe về.

 

Tiểu Tinh Tinh sốt ruột: “Tạ Ngôn, chúng còn cứu ba nữa mà!”

 

“Tinh Tinh, tớ sẽ mua đồ chơi cho khi về thành phố Vân, vì bận nên làm , hôm nay sẽ bù. Được ?”

 

Tiểu Tinh Tinh cụp mắt, buồn bã ngoài cửa sổ: “ tớ vẫn đưa ba về, nếu …”

 

Nếu ba sẽ cần tớ nữa.

 

Tiểu Tinh Tinh tiếp, nước mắt thi tuôn rơi. Hôm qua cô giáo của Tô Thâm Thâm thể làm bạn với ba, chứ ba kế.

 

sợ, sợ cô giáo sai, ba thật sự trở thành ba kế, còn bé thì trở thành cải thảo đáng thương ai thương đất.

 

Tần Ngôn dọa sợ, cuống quýt lau nước mắt cho tiểu Tinh Tinh. Hắn đến đây nhiều ngày như , đây là đầu tiên thấy , cũng dỗ thế nào.

 

Chỉ dịu dàng an ủi: “Tinh Tinh, lát nữa thể gọi điện cho ba, bảo ba về với .”

 

“Thật ?” Cậu bé sụt sịt.

 

“Thật.” Tần Ngôn cầm khăn giấy đặt mũi bé: “Xì mạnh .”

 

“Xì…”

 

Tần Ngôn cúi đầu mớ nước mũi dính tay , thở dài, dùng giấy lau sạch vứt sọt rác.

 

Sau đó lấy khăn ướt lau mặt cho tiểu Tinh Tinh một lượt.

 

 

Phong Thanh vẫn hai đứa nhỏ khỏi nhà bắt về, đang trò chuyện với Hoắc Kha thì đột nhiên hỏi: “Anh Thanh, mắt thế?”

 

Phong Thanh nhớ dáng vẻ sưng đỏ của khi gương sáng nay, liền :

“Tối qua ngủ ngon.”

 

Còn chuyện lúc nửa đêm thì định . Dù gì cũng từng là thích, làm đau lòng cho .

 

Cậu né tránh cảm xúc của bản .

 

Hoắc Kha gật đầu, gãi gãi đầu trịnh trọng : “Anh Thanh, đồng nghiệp em bảo dạo một bộ phim hài mới chiếu lắm, …”

 

Chưa hết, điện thoại Phong Thanh reo lên. Đây là nhạc chuông riêng mà cài cho tiểu Tinh Tinh, bình thường việc gì bé sẽ gọi.

 

Phong Thanh ngại ngùng:

“Cậu cho điện thoại của con trai nhé.”

 

Hoắc Kha vội gật đầu, còn thở phào nhẹ nhõm, hổ.

 

“Alo, Tinh Tinh, chuyện gì con?”

 

“Ba ơi!” Tiểu Tinh Tinh đầy kích động, gọi thêm nữa: “Ba ơi!”

 

Phong Thanh dở dở nhẹ nhõm hỏi: “Ở nhà chuyện gì con?”

 

“Ba ơi!” Tiểu Tinh Tinh cầm ba tấm vé, hét lớn đầy phấn khích: “Con bốc giải ở lầu, là vé thủy cung đó! Ba ơi, chúng chơi nước nha!”

 

Loading...