Chồng Cô Trong Tủ Lạnh - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-03-13 23:35:08
Lượt xem: 1,096
4
"Theo dõi cô?"
"Đúng vậy, hình như không phải lần đầu!"
"Hình như?"
"Vì tôi, tôi cũng không biết có phải thật không nữa. Khoảng nửa năm nay, tôi luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Tôi luôn cảm thấy có người theo dõi sau lưng mình!"
"Nói rõ hơn xem."
Tôi hồi tưởng lại khoảng thời gian đó.
"Lần đầu tiên là khoảng nửa năm trước, có một hôm tôi đi chợ về, cảm thấy có người đi theo sau lưng, tôi liếc mắt là có thể thấy nhưng quay đầu lại thì không thấy ai!"
"Tôi cảm thấy người đó đã theo dõi tôi đến tận cổng khu dân cư, từ đó về sau, tôi thường xuyên cảm thấy có người nhìn chằm chằm vào mình ở cổng khu dân cư."
"Không báo cảnh sát sao?"
Tôi lắc đầu.
"Tôi có nói với Tạ Hoành Trạch, anh ấy đã cùng tôi xem camera giám sát của khu dân cư."
Nói đến đây, tôi lại vô thức nắm chặt cốc nước hơn.
"Không chỉ một lần. Chẳng thấy ai cả, đến nhân viên quản lý cũng phát bực."
Thực ra không chỉ nhân viên quản lý phát bực, ngay cả chồng tôi, Tạ Hoành Trạch, cũng cảm thấy phiền phức về chuyện này.
Dù tôi nhấn mạnh hết lần này đến lần khác với anh rằng tôi cảm thấy có người theo dõi mình, hơn nữa còn nhìn thấy bóng người thật nhưng anh vẫn không tin tôi.
Bố mẹ tôi cũng vậy, tôi than phiền chuyện này với họ, họ lại đứng về phía Tạ Hoành Trạch, nói tôi quá nhạy cảm, hoặc là muốn có con nên áp lực quá lớn.
Tôi nói muốn báo cảnh sát, họ bảo vì chuyện này mà báo cảnh sát thì coi chừng bị người ta cười chê sau lưng đấy, để bố mẹ chồng tôi biết thì rắc rối to.
Tạ Hoành Trạch với điều kiện tốt như vậy đâu dễ tìm, lại đối xử với tôi tốt như thế nên bảo tôi đừng có rỗi hơi mà vẽ chuyện lên.
"Kéo dài nửa năm sao?"
"Không hẳn." Tôi suy nghĩ cẩn thận.
"Khoảng một tháng thôi, sau khi chồng tôi bắt đầu đưa đón tôi đi làm mỗi ngày, người đó hình như biến mất. Đến khoảng nửa tháng trước thì lại xuất hiện."
"Người theo dõi cô lại xuất hiện?"
"Tôi cảm thấy vậy."
"Ngoài khu vực gần nhà, cô còn lúc nào cảm thấy bị theo dõi nữa không?"
"Nhiều nơi lắm."
Cuối cùng cũng có người tin rằng có thể tôi bị theo dõi, tôi vội vàng kể hết những gì mình biết.
"Dưới lầu công ty tôi, công viên gần nhà, chợ, có khi đi dạo phố tôi cũng cảm thấy có người đi theo!"
Vì đều là những nơi đông người nên cả Tạ Hoành Trạch lẫn bố mẹ tôi đều cho rằng tôi thần kinh có vấn đề, nghĩ nhiều quá.
Nhưng họ không hiểu được cái cảm giác đó, chính là có người đang nhìn chằm chằm vào sau lưng tôi, quay đầu lại thì chẳng thấy ai cả!
Hơn nữa cảm giác này giống hệt như hôm nay, chỉ là lần đầu tiên tôi cảm thấy, người đó hoặc thứ đó, ở gần tôi đến thế!
Những chuyện khác tôi cũng không nhớ ra được nữa, dù vắt óc suy nghĩ, tôi cũng chỉ biết được bấy nhiêu thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-co-trong-tu-lanh/chuong-2.html.]
Tôi luôn cảm thấy chuyện bị theo dõi có liên quan đến cái c.h.ế.t của Tạ Hoành Trạch. Chuyện này đối với tôi, giống như trời đất sụp đổ vậy.
Sớm biết thế, tôi đã báo cảnh sát từ lâu rồi!
Cửa phòng bị gõ, có cảnh sát đi vào.
"Người nhà đến rồi."
Lúc này tôi mới nhớ ra, vừa rồi mình có để lại số điện thoại của mẹ cho cảnh sát.
Nhìn thấy bà từ ngoài cửa bước vào, tôi không thể kiềm chế được nữa, vừa khóc vừa chạy tới:
"Mẹ!"
Bà nhìn thấy tôi hình như có chút kinh ngạc, hỏi viên cảnh sát bên cạnh:
"Cô ta là ai?”
"Các anh không phải nói con gái tôi ở đây sao, người đâu?"
5
"Mẹ, là con đây mà!" Sao mẹ lại không nhận ra con?
"Cô căn bản không phải con gái tôi!"
Tôi bị bà đẩy mạnh một cái, loạng choạng lùi về sau, được cảnh sát đỡ lấy.
"Mẹ!"
"Con gái tôi đâu?" Bà trừng mắt nhìn cảnh sát, rồi lại trừng mắt nhìn tôi.
"Cô là ai?
"Con gái tôi đâu, tôi gọi điện cả đêm không được!"
"Còn chuyện Tạ Hoành Trạch là thế nào, cậu ta c.h.ế.t rồi sao?"
Tôi không biết hôm nay rốt cuộc là chuyện gì nữa? Tạ Hoàn Trạch c.h.ế.t rồi, mẹ tôi lại đột nhiên không nhận ra tôi!
"Mẹ, con là Thời Văn mà! Tạ HoànhTrạch anh ấy…"
Bà không nghe tôi nói hết mà gào lên với cảnh sát bằng giọng khản đặc: "Rốt cuộc là thế nào, Thời Văn đâu? Có phải con bé cũng…"
6
"Vị người nhà này xin đừng kích động."
Viên cảnh sát dẫn bà vào cửa ngăn bà lại, kéo bà ra ngoài, còn một viên cảnh sát khác bước vào, đóng cửa phòng thẩm vấn lại.
Viên cảnh sát vừa thẩm vấn tôi nhường cho anh ta một chỗ, anh ta bắt đầu xem xét bản ghi lời khai vừa ghi trên máy tính.
Viên cảnh sát này tôi đã từng thấy trên mạng.
Hình như tên là… Tuyên Minh, là một cảnh sát hình sự.
Tôi mong chờ nhìn về phía anh ta.
"Tuyên đội, chào anh."
"Cô biết tôi?" Anh ta nhìn tôi.
"Tôi đã từng thấy anh trên mạng." Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi.
"Xin anh, làm ơn giúp tôi tìm ra hung thủ g.i.ế.c chồng tôi. Còn mẹ tôi nữa, tôi không biết bà ấy làm sao nữa."