"Anh biết em không nỡ xa con, nhưng ba năm nay em không đi làm, không có đủ điều kiện để lo cho Mộng Mộng một cuộc sống tốt."
"Con bé đã quen sống ở đây, sắp vào lớp một rồi.
Quyền nuôi con và căn hộ này sẽ thuộc về anh.
Căn hộ cha mẹ anh đang ở sẽ để lại cho em."
"Tiền tiết kiệm và các khoản nợ hiện có chia đôi, còn tiền cấp dưỡng…"
Anh ta bình thản chia tài sản, sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy.
Có vẻ như anh ta đã tính toán cẩn thận từ lâu.
Bỗng dưng, tôi cảm thấy nghẹt thở.
Anh ta muốn ly hôn, lý do không khó đoán.
Thứ nhất, anh ta không muốn từ bỏ địa vị hiện tại và các nguồn khách hàng.
Thứ hai, anh ta bị Triệu Mạn nắm thóp.
Chỉ cần dám phản kháng, anh ta sẽ bị cô ta tố giác.
Mất công việc, mất tất cả, thậm chí có thể vướng vào lao lý.
"Nghĩa là, chuyện này không thể bàn bạc nữa, đúng không?"
Tôi từ từ đứng thẳng, quay đầu nhìn anh ta.
"Tư Suyễn, cứ thuận theo tự nhiên đi."
Anh ta vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, dửng dưng.
Như thể tôi chưa từng là người anh ta yêu.
Chỉ là một người dưng hoàn toàn xa lạ.
"Thẩm Gia Minh, anh có người khác rồi phải không?"
Tôi không khách sáo nữa, thẳng thừng hỏi.
Lời vừa dứt, tôi bắt được tia hoảng loạn trong mắt anh ta.
Tôi nhìn anh ta, im lặng chờ câu trả lời.
"Không có."
Anh ta mím môi, tránh né ánh mắt tôi.
"Không có là tốt rồi."
Tôi ném tiếp một câu hỏi khác:
"Căn hộ cha mẹ anh đang ở đã được giải chấp chưa?"
Anh ta sững lại vài giây, rồi mới trả lời:
"Chưa…"
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Anh ta không chỉ ly hôn như ý Triệu Mạn muốn, mà còn để lại cho tôi một căn hộ đã bị thế chấp.
Hoàn toàn đúng như lời cô ta nói—"mất tất cả".
Năm đó, anh ta thề thốt sẽ cho tôi một tương lai tốt đẹp.
Giờ đây, vì "tương lai tốt đẹp" của chính mình,
Anh ta quyết tâm rũ bỏ tôi.
Mười năm của chúng tôi, cuối cùng vẫn thua hai năm của anh ta với Triệu Mạn.
"Hiểu rồi, cho em chút thời gian."
Tôi cúi xuống, tiếp tục gấp chăn gối.
"Tối nay anh ngủ ở phòng làm việc."
Anh ta xách bộ đồ ngủ, đi ra ngoài.
Vừa đi được vài bước, anh ta dừng lại, quay đầu lại nhìn tôi.
"Đừng quên, em bị rối loạn lưỡng cực."
Một câu nói, như mũi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-bi-mat-day-con-gai-goi-nhan-tinh-la-me/chuong-4.html.]
Tôi siết chặt nắm tay.
Anh ta đang ám chỉ gì?
Tôi có "bệnh".
Đừng mong tranh giành quyền nuôi con qua kiện tụng.
Tôi từng nghĩ, dù có phản bội tôi, anh ta vẫn sẽ ít nhiều nhớ đến tình nghĩa xưa.
Hoá ra, tôi đã đánh giá anh ta quá cao.
Tôi ngồi vào bồn tắm, nhấn mình chìm xuống làn nước.
Mười năm chung sống chân thành.
Chó cũng không thèm.
Gột sạch mọi dơ bẩn, tôi sẽ bắt đầu giành lại cuộc đời của chính mình.
Mấy ngày sau, Thẩm Gia Minh gần như không về nhà.
Ngay cả khi về, anh ta cũng ngủ ở phòng làm việc.
Nếu tình cờ đụng mặt tôi, anh ta tránh nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
Tôi coi anh ta như không khí.
Mộng Mộng có hỏi về ba mình, tôi chỉ nói anh ấy bận làm việc.
Đồng thời, tôi dành nhiều thời gian hơn để “giành lại” tình cảm của con bé.
Tâm hồn trẻ con vốn như một tờ giấy trắng.
Tất cả dấu vết trên đó đều do người lớn để lại.
Mộng Mộng thích Triệu Mạn vì sự phóng khoáng và chiều chuộng của cô ta.
Nhưng những điều đó đối với sự trưởng thành của con bé chẳng khác nào bọc thuốc độc bằng lớp đường ngọt ngào.
Hiện tại, con bé vẫn còn nhỏ, chưa có nhận thức rõ ràng.
Tôi vẫn còn cơ hội để uốn nắn.
Và tôi tin chắc mình sẽ làm được.
Thẩm Gia Minh muốn ăn bám?
Tôi không can thiệp.
Muốn ly hôn?
Tôi cũng chẳng níu kéo.
Nhưng anh ta phản bội gia đình này, lại còn muốn dùng Mộng Mộng để “đổi lấy tình cảm” của Triệu Mạn?
Tôi tuyệt đối không để yên.
Những kẻ làm tổn thương tôi, phá hủy những gì tôi trân trọng,
đều phải trả giá.
Vài ngày sau, Tôn Dịch bảo danh sách khách hàng tôi đưa liên quan đến quá nhiều người, cần gặp mặt trao đổi.
Hôm tôi gặp Tôn Dịch, một người bất ngờ xông vào phòng riêng.
Là Triệu Mạn.
Cô ta trang điểm đậm, mặc bộ vest màu rượu vang, đi giày cao gót,
vừa chỉnh lại mái tóc xoăn bồng bềnh vừa khiêu khích nhìn tôi.
Đúng là có chút quyến rũ.
Tôi không nhìn về phía Tôn Dịch.
Dù anh ta có hợp tác với Triệu Mạn hay không,
điều tôi cần lúc này là giữ vững tâm lý của chính mình.
“Hàn, Tư, Duệ?”
Triệu Mạn chậm rãi nhấn từng chữ khi gọi tên tôi.
Thay vì hỏi để xác nhận, giọng cô ta đầy vẻ khinh thường.
“Triệu Mạn.”