Chơi Trò Thật Hay Thách, Bạn Trai Cũ Muốn Giúp Tôi Li Hôn - Chương 16

Cập nhật lúc: 2025-03-16 08:50:21
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

28.

Tôi nhìn vào khu bình luận đầy những lời mắng mỏ, tay chân lạnh băng.

Làm sao mọi người có thể tin một điều vô lý như vậy? Tôi ngay lập tức liên lạc với tác giả, người được cho là bị tôi đạo văn - Vạn Lan.

Không nghĩ tới người đó phản hồi: Không phải cô đạo văn của tôi hay sao? Bản thảo tôi định xuất bản ba tháng trước, cô đã đăng nó trước rồi. Cô là tác giả nổi tiếng, khiến tôi phải rơi vào hố đen rất lâu. Đạo văn rất đáng xấu hổ, làm phiền cô nhanh chóng làm sáng tỏ, nếu không tôi sẽ nhờ đến luật sư làm việc.

Cái thứ quỷ quái gì vậy trời??! Tôi đập mạnh vào con búp bê giải nén bên bàn máy tính.

Lúc này tổng biên gọi tới.

"Lập Hạ, trước tiên chúng ta không có chứng cứ xác thực, cô đừng ra mặt giải thích, tôi tin tưởng cô không đạo văn, lần này có lẽ có người muốn mượn nhiệt độ tạo drama, tôi sẽ mau chóng điều tra rõ ràng, trả lại cô sự trong sạch, cô phải giữ bình tĩnh không được suy nghĩ lung tung."

"Lập Hạ lão sư! Tôi vĩnh viễn tinh tưởng chị!" Giọng Lâm Nhiên bên kia truyền đến.

Trong lòng tôi một mảnh ấm áp. Tổng biên lại dặn dò hai câu rồi cúp máy.

Tôi tiếp tục đọc kĩ bài viết kia, danh tính lẫn định vị đều không có, ngược lại bài viết lại rất rõ ràng có trật tự, xem ra thật sự có người muốn chơi tôi rồi. 

Nghĩ tới Lập Hạ tôi có sóng to gió lớn gì chưa từng thấy qua, viết tiểu thuyết có bình luận tốt cũng có bình luận tiêu cực, cũng từng bị mắng mỏ, sao có thể bị một chút sóng gió này lật đổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/choi-tro-that-hay-thach-ban-trai-cu-muon-giup-toi-li-hon/chuong-16.html.]

Tôi tắt máy tính, bắt đầu lướt Zhihu để tìm cảm hứng, nào ngờ rằng vòng tiểu thuyết của Zhihu lại tràn ngập chủ đề thảo luận này.

Một số blogger lớn có dấu V đã nhất trí phân tích tính xác thực của bài viết này, rồi tất cả đều kết luận rằng, Lập Hạ đạo văn.

Khu bình luận cái thể loại nào cũng có.

"Nếu Lập Hạ không đạo văn, tôi chồng cây chuối đớp c.ứ.c" (*nguyên văn tui không chỉnh nha quí dị)

"Sớm đã thấy cô ấy không bình thường, bao nhiêu năm không viết ra được, một khi viết ra liền hot?"

"Thì ra là đạo văn? Không có gì kì lạ."

"Cô ấy luôn gián đoạn cập nhật, bộ cổ không thương lượng mức lương với người viết thuê hả?"

Mặc dù đã cố gắng không để ý những bình luận đó nhưng tôi vẫn không nhịn được mà cảm thấy khó chịu.

Cuốn tiểu thuyết này chứa đầy toàn bộ tình cảm của tôi dành cho Cận Ngôn Từ, Phó Tinh Thần và Khương Vãn Ngư không chỉ là hình ảnh thu nhỏ của tôi cùng Cận Ngôn Từ, mà còn là toàn bộ thanh xuân của tôi.

Mũi tôi đau xót, ngẩng đầu lên để nước mắt không chảy xuống.

Tôi nghe ở đâu đó nói rằng, khi bạn muốn khóc, hãy ngẩng đầu 90 độ ngước nhìn bầu trời, khi đó nước mắt bạn sẽ không chảy ra, bây giờ tôi nhìn lên trần nhà không biết có được hay không. Tôi giễu cợt, tự cười một mình.

 

Loading...