Chó Dữ Lâu Năm - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:46:03
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam những lời một cách thành khẩn và dũng cảm, mang theo khí thế đầu, nhưng thực trong lòng hoảng loạn sợ hãi. Không Trì Sính sẽ gì, sợ Trì Sính đẩy , bảo chấp nhận.
Nên Đào Hoài Nam áp chặt mặt vai Trì Sính, dám ngẩng đầu lên.
Thời gian như ngừng trôi, Đào Hoài Nam ôm chặt, nếu cả hai đang mặc quần áo quá dày, Đào Hoài Nam lẽ thấy nhịp tim của Trì Sính.
Ban đầu Trì Sính biểu cảm gì rõ rệt, mắt rũ xuống, mở miệng, cũng bộc lộ cảm xúc gì. Sự im lặng của dọa Đào Hoài Nam căng thẳng đến mức sắp run lên trong lòng .
"Cậu bảo tìm là tìm ?" Trì Sính hắng giọng khi mở miệng, trong giọng vẫn còn vương chút bực dọc ban nãy, cau mày : “Cậu ?"
"Em ." Đào Hoài Nam ôm chặt hơn, dồn hết sự thấp thỏm và sợ hãi trong lòng lực tay.
"Cậu là ?" Trì Sính cuối cùng cũng giơ tay lên, đặt lên vai Đào Hoài Nam, định kéo : “Tất cả xoay quanh ?"
"Không xoay quanh em.” Đào Hoài Nam giằng co với , Trì Sính mà kéo , Đào Hoài Nam ngay: “Em xoay quanh , chỉ xoay quanh thôi."
Đào Hoài Nam dùng hết dũng khí tích cóp năm năm nay lúc , bất kể Trì Sính gì cũng tiếp lời ngay lập tức.
Trì Sính kéo Đào Hoài Nam , buông tay xuống, thẳng tắp, hỏi: "Cậu tưởng còn mười tuổi ? Cậu gì cũng tin."
Câu sức sát thương mạnh, Đào Hoài Nam há miệng nên lời.
Lời hứa năm mười tuổi, cuối cùng Đào Hoài Nam thất hứa. Cậu bảo sẽ để Trì Sính buồn như lúc đó nữa, nhưng làm .
Cậu bao bọc trong bộ giáp của Trì Sính, đón lấy trái tim ấm áp mềm mại của Trì Sính, rạch một nhát d.a.o dài lên đó.
"Cậu ăn cơm ?" Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, giọng Trì Sính trở như ban nãy: “Buông ."
Đào Hoài Nam từ từ buông tay, vẫn cạnh Trì Sính, : "Lần em suông nữa, xem biểu hiện của em."
"Tôi xem." Trì Sính mở cửa, cau mày ngoài.
Đào Hoài Nam theo , nhẹ nhàng khép cửa .
Trì Sính , Đào Hoài Nam gõ gậy dò đường theo , Trì Sính nhanh chậm, khi xuống cầu thang lạnh lùng ném một câu: "Bậc thang."
Đào Hoài Nam giơ cổ tay lên lắc lắc, cho Trì Sính xem vòng tay của .
Trì Sính , cúi đầu xuống cầu thang.
Đào Hoài Nam cứ theo , Trì Sính đưa hỏi, Trì Sính theo đó. Trì Sính đút tay túi quần, kéo theo cái đuôi nhỏ chống gậy phía , từ từ xuyên qua trường học khỏi cổng trường.
Vừa khỏi cổng trường, Đào Hoài Nam liền đưa tay nắm lấy cổ tay Trì Sính. Trì Sính một cái, hất .
Đào Hoài Nam thể tự từ nhà đến Bắc Kinh, dù là thành phố xa lạ đường phố xa lạ, thực thể tự . bây giờ lén nắm lấy cổ tay Trì Sính, Trì Sính vẫn hất .
Ngón tay Đào Hoài Nam lạnh ngắt, ban đầu là nắm qua lớp áo, đó từ từ, từ từ dịch trong ống tay áo, nắm một nửa cổ tay, một nửa mu bàn tay.
Luôn qua họ bằng ánh mắt rõ ràng hoặc kín đáo, chủ yếu là Đào Hoài Nam. Thân phận mù của quá nổi bật, cây gậy dò đường gõ qua gõ như cái nhãn dán dán lên .
Tai Đào Hoài Nam gió thổi đỏ ửng, Trì Sính sa sầm mặt, đưa tay kéo mũ áo của Đào Hoài Nam lên đội cho , động tác mạnh, Đào Hoài Nam kéo cúi đầu xuống, khẽ : "Không lạnh."
Nhiều việc đối với họ quen thuộc đến mức hình thành ký ức cơ bắp. Dù cách xa bao nhiêu năm, nhưng chạm tay là cảm giác quen thuộc ùa về.
Ví dụ như lúc qua đường Trì Sính vô thức nâng cánh tay Đào Hoài Nam nắm lên, làm động tác dùng cánh tay che chắn cho ; ví dụ như khi lên xe, lúc mở cửa xe Trì Sính kéo Đào Hoài Nam lùi một chút. Đây đều là phản ứng cơ thể làm khi não bộ kịp nghĩ, bất kể miệng lời gì, mặt biểu cảm , những điều đều đổi .
Những hành động hòa từng ngày họ lớn lên bên , cùng với thời gian, vun đắp nên bao nhiêu năm tháng họ .
Đào Hoài Nam đến thực sự kịp nghĩ gì cả, đến nơi gì làm gì, đều nghĩ.
Ăn cơm xong trời tối đen, Đào Hoài Nam theo Trì Sính, đến lúc mới chút cảm giác chân thực. Cậu thực sự đến, gặp nhỏ, thậm chí còn nắm cổ tay nhỏ.
Trì Sính thể vứt một , dù giận đến mấy cũng thể, giận đưa ăn cơm, ăn xong còn sắp xếp chỗ ngủ cho .
Trì Sính thuê một phòng ở khách sạn, Đào Hoài Nam theo phòng, cắm thẻ phòng khe, Trì Sính giơ tay bật đèn.
Trong phòng ấm quá, Đào Hoài Nam cởi áo khoác, mò mẫm treo lên giá áo ở cửa.
"Áo em thể mặc về ?" Đào Hoài Nam sờ sờ ống tay áo, hỏi Trì Sính.
Trì Sính lạnh lùng "".
Đào Hoài Nam : "Em đổi với , cái ở tiệm giặt cho ."
Trì Sính cởi áo khoác ném lên giường, ở một góc giường, chân dang rộng thoải mái, Đào Hoài Nam một cái: "Không cần."
"Cho em mặc .” Đào Hoài Nam tới, xuống mép giường bên : “Không thì em mặc áo len về đấy."
Trì Sính dửng dưng: "Đáng đời."
Đào Hoài Nam đợi chính là câu , thấy chỉ thấy thỏa mãn dễ chịu, còn định thêm gì với Trì Sính thì điện thoại reo.
Là video call của Hiểu Đông, sáng dậy thấy em trai ở nhà cũng để tâm, nhận điện thoại bảo đang ở trường Trì Sính, Đào Hiểu Đông chỉ thấy đầu óc "ong" một cái.
"ong" xong thì Đào Hiểu Đông bình tĩnh hơn Trì Sính, giận dữ như thế.
Video gọi cho Trì Sính, Trì Sính bắt máy thấy đang hỏi bên : "Giật ? Mày đ.á.n.h nó ?"
Trì Sính bảo: "Về đ.á.n.h , em quản."
Đào Hiểu Đông xong , sang với Thang Sách Ngôn bên cạnh: "Làm thằng bé tức c.h.ế.t kìa."
"Hai đều nỡ thì để đánh.” Thang Sách Ngôn : “Đều do các chiều hư cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-96.html.]
Hai ông đều cáo già, kẻ tung hứng, chuyện cứ sai sai, thoáng cái Hiểu Đông và Trì Sính thành hai ông cùng chiều hư em trai.
"Hai đứa đang ở đấy?" Hiểu Đông hỏi: “Tối ở ?"
Đào Hoài Nam thò đầu bên : "Anh nhỏ đưa em ngoài ở."
"Mày im miệng , đồ phiền phức." Đào Hiểu Đông mắng : “Bao giờ về?"
"Mai ạ." Đào Hoài Nam .
Hai ăn cơm xong ở nhà việc gì, gọi video buôn chuyện suốt nửa ngày. Đào Hoài Nam đó cũng gần, rón rén cạnh Trì Sính, cùng chuyện.
Tắt video, Trì Sính dịch sang bên cạnh, dựa lưng tường, chân gác lên mép giường xem điện thoại.
Quách Nhất Minh nhắn tin WeChat hỏi tối về .
Trì Sính trả lời: Không về.
Đào Hoài Nam gọi một tiếng "Anh nhỏ".
"Ngủ ." Trì Sính cau mày, ngẩng đầu.
Đào Hoài Nam từ từ sấp xuống, mặt gối lên đùi Trì Sính, nhắm mắt : "Đừng giận nữa."
Trì Sính tiếp tục trả lời tin nhắn, để ý đến .
"Đừng giận nữa mà." Đào Hoài Nam lắc lắc chân .
Trì Sính vẫn để ý, Đào Hoài Nam cũng dậy, hai giữ nguyên tư thế , Đào Hoài Nam sấp đùi Trì Sính, gần như sắp ngủ .
Nếu là ngày hôm nay, bất kể lúc nào Trì Sính cũng sẽ bình thản như bây giờ, thể để Đào Hoài Nam gối lên đùi như thế.
cả một ngày hôm nay, Trì Sính bất ngờ Đào Hoài Nam xông ký túc xá, đó cũng thể giữ vẻ lạnh lùng nữa, lúc mài mòn hết .
Đào Hoài Nam như chim mỏi cánh cuối cùng cũng về tổ, cả chỉ thấy nhẹ bẫng, dễ chịu đến mức mở nổi mắt.
Trì Sính trả lời tin nhắn xong đặt điện thoại sang một bên, đầu dựa tường, mắt Đào Hoài Nam. Cả hai đều im lặng, nương tựa trong chốc lát giữa đêm đông ấm áp.
dù thoải mái đến cũng thể mãi thế , Đào Hoài Nam đó vẫn dậy, tắm.
Nước mãi nóng lên, Đào Hoài Nam bên cạnh tránh tia nước, đưa một tay thử nhiệt độ. Qua mấy phút mà nước chẳng vẻ gì là nóng lên cả.
Đào Hoài Nam cởi trần như nhộng, cứ thế cũng tiện, đang định tắt vòi sen mặc quần áo ngoài tìm Trì Sính thì cửa đẩy .
Trì Sính tới, im lặng kéo Đào Hoài Nam sang một bên.
Đào Hoài Nam phản ứng thì mặt đỏ bừng, hai ngày nào cũng tắm chung chẳng thấy , nhưng giờ rốt cuộc khác .
Trì Sính tắt nước, công tắc bình nóng lạnh lúc nãy bật, đun một lúc.
"Ra ngoài đợi." Trì Sính xong, bật sưởi gió.
Đào Hoài Nam trần truồng một bên, khô khốc "a" một tiếng.
Trước mặt Trì Sính mặc từng lớp quần áo thì vẻ đề phòng, nhưng nếu mặc thì càng kỳ cục. Trì Sính , Đào Hoài Nam do dự mãi, cuối cùng chỉ mặc mỗi cái quần dài .
Trong phòng lò sưởi cũng điều hòa, lạnh thì chắc chắn lạnh. So với lạnh, cái khó khăn hơn với Đào Hoài Nam lúc là tâm lý thoải mái.
Cậu nắm bắt tâm trạng của Trì Sính, trần truồng thế , khó tránh khỏi chút ngượng ngùng. dù , Đào Hoài Nam cũng để Trì Sính cảm thấy đang cố tình đề phòng.
Đào Hoài Nam vẫn gầy, da trắng, so với mấy năm , giờ trưởng thành hơn một chút, nhưng đổi quá lớn. Dáng mảnh khảnh, eo thon chân thẳng.
Ánh mắt Trì Sính dừng , Đào Hoài Nam cởi trần đối diện , mặt đỏ, chút ngượng ngùng.
Trên vai Đào Hoài Nam nổi một lớp da gà mịn, khiến trông vẻ yếu ớt, là do lạnh do quá căng thẳng.
Trì Sính vung tay tung chăn lên, trùm kín Đào Hoài Nam.
"Cậu định giở trò với đấy ? Hay là cảm lạnh?" Trì Sính nhướng mày hỏi .
Góc chăn cọ cằm Đào Hoài Nam, quấn chặt , lí nhí : "Em giở trò gì chứ... Nếu em thực sự còn thể... thì mấy."
Trì Sính đáp lời , cầm điện thoại lên, lướt qua lướt màn hình.
Đào Hoài Nam quấn chăn, hít hít mũi.
Trong mười mấy phút chờ nước nóng, Trì Sính cứ lướt điện thoại, Đào Hoài Nam thì chốc chốc sờ mũi, hoặc dùng mu bàn tay lau mặt.
"Anh nhỏ." Đào Hoài Nam ngập ngừng gọi.
Trì Sính chỉ điện thoại : "Nói."
"Em quần lót để .” Đào Hoài Nam vùi nửa mặt mũi chăn, ồm ồm : “Mai em mặc gì đây."
"Cởi truồng." Trì Sính .
"Được thôi."
Trì Sính ngước mắt liếc một cái, thấy Đào Hoài Nam nhỏ: "Lần em sẽ chuẩn , vội quá."
"Còn ?" Trì Sính nheo mắt.
Đào Hoài Nam gật đầu: "Sau em sẽ thường xuyên đến."