Chó Dữ Lâu Năm - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:46:00
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một câu của Trì Sính khiến Đào Hoài Nam nghẹn lời gì.

Thỉnh thoảng đ.â.m một d.a.o khiến Đào Hoài Nam nhận rõ hiện thực, nếu lúc nào cũng ôn hòa thì là Trì Sính.

Nguyên tắc đối mặt với thế giới của Trì Sính là đừng ai chọc , chọc thì đừng hòng yên . Gai nhọn và d.a.o sắc khắp là bộ giáp tự khoác lên từ nhỏ, lộ da thịt thì sẽ đau.

Trước Đào Hoài Nam cũng bao bọc trong bộ giáp của Trì Sính, sắc bén nhọn hoắt đến cũng là hướng ngoài, bên trong ấm áp nóng hổi áp sát da thịt đều chỉ dành cho Đào Hoài Nam.

Bây giờ Đào Hoài Nam cũng ngăn cách ở bên ngoài . Cậu tiếp cận Trì Sính, chỉ cần gần một chút gai nhọn Trì Sính sẽ làm chảy máu.

Cuộc điện thoại khiến tuyệt vọng. Đào Hoài Nam đó, ánh mắt đờ đẫn một chỗ, khi cúp máy lâu vẫn động đậy.

Anh trai làm vận hành trong cửa hàng tới vỗ vai .

"Tiểu Nam thế?" Hoan Qua đặt tay một cốc nước cam.

Đào Hoài Nam nhếch mép , : "Không ạ."

"Vừa nãy nhỏ của em đến đấy, giờ cao thế nhỉ." Hoan Qua làm ở cửa hàng mấy năm , lúc đến còn là sinh viên làm thêm, giờ nghiệp thạc sĩ. Anh nỡ rời , nghiệp xong Hiểu Đông giữ làm luôn.

Đào Hoài Nam uống một ngụm nước ép, bảo " ạ".

Có thể là cam trái mùa, cũng thể là lô cam mua ngon, ngọt, chua.

"Thoạt còn dám nhận, đổi nhiều quá." Hoan Qua lớn hơn họ vài tuổi, họ lớn lên, nhưng cũng coi như lớn lên cùng họ. Trước hai đứa trẻ con bao giờ tách rời, một đứa Bắc Kinh mãi về, một đứa im lặng tiếng mò mẫm cũng dần trưởng thành.

Đào Hoài Nam nghiêng đầu về phía , nhẹ hỏi: "Còn đen ?"

Hoan Qua thấy, chuyện với khẩu hình, gặp kiểu khẩu hình đổi rõ ràng thế xác nhận : "Cái gì?"

Đào Hoài Nam : "Anh còn đen ạ."

Hoan Qua hiểu , bảo: "Cũng tàm tạm."

Đào Hoài Nam cũng , gì thêm nữa. Hoan Qua nhận tâm trạng , vài câu để ở một .

Trong đầu Đào Hoài Nam hình ảnh Trì Sính, mỗi Trì Sính đ.â.m một nhát nghĩ đến nhiều thứ.

Lần vốn tưởng thứ đang dần lên, nhưng sự thật chứng minh là tự đoán mò, hiểu sai ý.

Đào Hoài Nam sờ cái ghế, kéo bên cửa sổ.

Thực sợ gai nhọn của Trì Sính, cũng sợ chảy m.á.u sợ đau. nếu Trì Sính thực sự chán ghét từ tận đáy lòng, hoặc hận, thì Đào Hoài Nam thể cho phép mặt dày mày dạn sán nữa.

Giống như năm năm qua, Đào Hoài Nam sẽ đến mặt làm phiền.

Quan hệ thiết nhất khi tan vỡ thì là tuyệt tình nhất, trong quan hệ mật chuyện chia tay êm , vì êm thì chẳng chia tay.

Vừa nãy gấp, hít gió lạnh, giờ bắt đầu từ từ ngấm lạnh ngoài. Đào Hoài Nam ghế rét run cầm cập, lạnh đến mức chuyện.

Hiểu Đông gọi cầu thang: "Ê, thằng nhóc !"

Đào Hoài Nam thấy, hít một để đổi vẻ mặt, : "Đây ạ."

"Ngẩn ngơ cái gì đấy?" Đào Hiểu Đông gọi : “Còn mau đây? Có đồ , lắm luôn."

"Đồ gì ạ.” Đào Hoài Nam dậy, trai cố ý quá lên để trêu : “Anh mua gì ."

"Anh làm gì mua , bản lĩnh đó." Đào Hiểu Đông "hừ hừ" đầy bí hiểm, Đào Hoài Nam tới, Hiểu Đông đặt tay lên lưng dẫn lên lầu.

Trên tầng Hoàng đang nghịch cái gì, Đào Hoài Nam lên nửa cầu thang bảo "đỉnh quá".

Đào Hiểu Đông to: "Thôi đừng nghịch nữa, đưa đây."

Anh Hoàng bảo: "Tôi cũng một cái, kiếm cho con gái út một cái."

"Con gái ông dùng , đưa đây.” Đào Hiểu Đông : “Cái là cho em trai ."

"Con gái út chẳng cũng tính là em gái nó ?" Anh Hoàng ha hả, sinh bộ mặt : “Hồi xưa cũng từng làm con trai đấy."

"Cút xéo!" Đào Hiểu Đông giật lấy từ tay , tháo cả cái tai xuống: “Kiếm một cái khó lắm đấy, mau đưa cho em trai ."

gọi lầu, Hoàng đáp một tiếng xuống .

Đào Hiểu Đông đeo một thứ gì đó tay Đào Hoài Nam, cảm giác như một chiếc vòng tay.

"Cái gì thế ạ?" Đào Hoài Nam hỏi.

Đào Hiểu Đông trả lời, đẩy lưng Đào Hoài Nam bảo về phía , Đào Hoài Nam mơ hồ đẩy , quen thuộc với cửa hàng, đại khái phương hướng nào cái gì đều phán đoán . Cậu thêm nữa là đến cái kệ , thể nữa.

Đào Hoài Nam định , cổ tay đột nhiên rung lên.

Ban đầu chỉ là rung nhẹ nhắc nhở, Đào Hoài Nam càng về phía độ rung càng mạnh, khi chỉ còn cách kệ hai bước, vòng tay cổ tay bắt đầu rung dữ dội liên tục, thậm chí đau.

Sau khi Đào Hoài Nam dừng thì nó rung nữa, ngược vị trí mặt trong cổ tay, rung nhẹ từng đợt ngắn quy luật.

Đào Hiểu Đông đeo một thứ lên tai , một chỉ thị, trong tai Đào Hoài Nam đột nhiên bắt đầu tiếng nhắc nhở.

Cậu kinh ngạc đầu về hướng trai, đưa tay sờ tai.

Trên tai là một chiếc tai kiểu gài vành tai, nhẹ, đeo gần như cảm giác, thoải mái.

Đào Hoài Nam như dám tin, chớp mắt dám hỏi.

"Anh Khổ bắt xe qua đây chỉ để đưa cái , kịp mấy câu ." Đào Hiểu Đông tháo tai của Đào Hoài Nam xuống, đeo lên tai thử.

Đào Hoài Nam thở cũng khẽ khàng, nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-94.html.]

"Nhẹ thật." Hiểu Đông cảm thán: “Có trai là khác bọt hẳn, ?"

Đào Hoài Nam vuốt ve vòng tay cổ tay , vặn với cổ tay , đổi sang cổ tay to hơn chút khi sẽ thấy thoải mái. Mặt trong vòng tay tám miếng dán, cảm giác rung truyền từ những miếng dán đó.

"Không đeo tai thì vòng tay cũng phát tiếng , mở tiếng lên cũng dùng như dẫn đường, chỉ là ồn quá thì thể thấy." Đào Hiểu Đông : “Vội quá, nó cũng kỹ, hôm nào mày tự mày mò mà chơi."

Đào Hoài Nam hít mũi, khẽ hỏi: "... Anh nhỏ đưa ạ?"

"Không thì còn là chắc?" Đào Hiểu Đông búng đầu một cái: “Anh cũng làm , cùng lắm chỉ vẽ cho mày một cái thôi."

"Thế ... ạ?" Đào Hoài Nam hỏi.

"Không, vội lắm, tổng cộng ở đây ba năm phút. Anh bảo đưa nó cũng cho, xe đợi bên ngoài nó luôn."

Đào Hiểu Đông thấy Đào Hoài Nam cứ sờ vòng tay mãi, thở dài, xoa đầu .

"Có giận đến mấy mày cũng là em trai nó." Đào Hiểu Đông .

Mắt Đào Hoài Nam đỏ, sống mũi cay xè đau lên tận óc.

Đào Hiểu Đông nghịch chiếc tai nhẹ tênh tay, hỏi: "Cái đeo đau đầu chứ?"

Đào Hoài Nam lưng , cho mặt.

Đào Hiểu Đông một tiếng, bóp bóp cổ , nhét tai túi , làm việc khác.

Sản phẩm làm cho khiếm thị, đối tượng khách hàng bày đó, thể theo hướng cao cấp, thứ đều dựa tiêu chí hiệu quả chi phí. Lần thiết dẫn đường họ phát tuy tối ưu hóa hết mức, nhưng nếu trang bộ thu riêng thì đều gắn tai , giống như tai bluetooth đời đầu, vẫn nặng, đeo lâu thể đau đầu.

Hơn nữa tai nhét tai Đào Hoài Nam vốn dĩ cũng đeo , cảm giác áp lực lên tai khiến khó chịu, tai của Đào Hoài Nam cái nào là nhét tai cả, cảm giác quá kín sẽ thấy an , thậm chí sợ hãi.

Lúc nãy Hiểu Đông hỏi Trì Sính: "Không cho em trai nhỏ một cái ?"

Trì Sính bảo: "Em dùng cái ."

Hiểu Đông hỏi: "Sao thế?"

Trì Sính cũng nhiều, chỉ buông một câu: "Không làm cho em dùng."

Lúc đó cô y tá bên cạnh còn Trì Sính với vẻ ngạc nhiên, lẽ thấy lạnh lùng.

Hiểu Đông thì , chẳng gì, ha hả tiếp lời: "Ừ, em trai mày là đỏng đảnh nhất."

Làm hiểu em trai nhất, chuyện gì mắt cái là hiểu, bóng gió nửa câu cũng qua tai .

Vòng tay mấy chế độ, trong nhà, ngoài trời, nhắc nhở phương hướng chướng ngại vật xa, nhắc nhở rung chướng ngại vật gần, dẫn đường.

Đào Hoài Nam đeo cả buổi chiều, tháo nửa khắc.

Tai cũng đeo, khi dẫn đường ngoài trời kết hợp hai thứ, gần như gậy dò đường cũng còn quá cần thiết. Chỉ khi phía chướng ngại vật mới dùng gậy dò xem là cái gì.

Vòng tay đưa cho mù khác dùng lẽ tác dụng lớn, ngay từ đầu nó chỉ làm cho Đào Hoài Nam, chỉ tác dụng với .

khác đều , tần nào đại diện cho cái gì, độ dài rung đại diện cho cái gì, mỗi hướng của cổ tay đại diện cho cái gì.

Chỉ Đào Hoài Nam .

Nó chỉ thuộc về Đào Hoài Nam.

Chỉ Đào Hoài Nam, nhóc mù dắt tay lớn lên, một dắt suốt mười một năm rưỡi.

Mỗi ngày trong mười một năm rưỡi , tay đều trong tay một khác. Họ cần một lời, Đào Hoài Nam vẫn thể va vấp ngã. Chỉ cần bóp nhẹ cổ tay, Đào Hoài Nam ngay bước tiếp theo tránh thế nào, bậc thang hố, nên sang trái sang .

Không mười một năm rưỡi , ai thể đeo mà hiểu chiếc vòng tay .

Đào Hoài Nam nhốt trong phòng, co ro giường, cuộn tròn .

Vòng tay ôm lấy tay , như lòng bàn tay khác đang nắm lấy cổ tay.

Cậu áp cổ tay , chiếc vòng tay nỡ tháo, nhưng mỗi giây phút đeo nó, đều khiến Đào Hoài Nam đau đến thở nổi.

Nó từng giây từng phút nhắc nhở Đào Hoài Nam, lớn lên như thế nào.

Cậu dắt, cõng, bế lớn lên như thế nào, để một đứa trẻ bướng bỉnh ban đầu , thể phiền phức hôn lên môi , thể khi lóc la hét rõ nguyên do thì nén giận lau nước mắt cho , " nháo, em rõ ràng với xem nào."

Đào Hoài Nam áp cổ tay lên ngực, cả đau đớn run rẩy, run mãi thôi.

Vòng tay dính ấm cơ thể , sự tồn tại của nó bền bỉ, dịu dàng.

Nó từng giây từng phút cho Đào Hoài Nam , ai quên mười một năm rưỡi đó.

Đào Hoài Nam đưa một tay tìm điện thoại, sờ thấy run run ngón tay mở khóa màn hình.

Cậu thành thạo mở một đoạn ghi âm, đó là đoạn cắt từ một bản ghi âm dài, tổng cộng một phút mười hai giây.

Đoạn Đào Hoài Nam mấy nghìn , thể tua tua nó mãi những lúc ngủ .

Đoạn ghi âm ban đầu chỉ thấy tiếng thở nặng nề của một , đó là tiếng sột soạt, như giường nhẹ nhàng trở .

Sau nửa phút im lặng, một giọng vang lên.

Giọng đó là giọng Đào Hoài Nam quen thuộc nhất, dù chỉ là một tiếng thở dài cũng nhận .

Giọng đó khàn, thật khó chịu, và cũng yếu ớt. Anh nên như , bao giờ yếu đuối như thế.

trong ghi âm cứ như thế, như thể còn chút sức lực nào, cũng như thể tuyệt vọng.

Anh khàn giọng khẽ một câu: "Đào Hoài Nam... đau."

Loading...