Chó Dữ Lâu Năm - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:24:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là đầu tiên Đào Hoài Nam uống rượu kể từ khi nghiệp cấp ba. Cậu từng tưởng là một tay bợm nhậu nhí, tự tin tửu lượng của lắm, giờ mới phát hiện cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hôm đó, gần như tất cả con trai mặt đều say bí tỉ, chỉ còn vài lác đác còn tỉnh táo.

Đến cả Phan Tiểu Trác cũng say, rõ ràng chẳng ai ép uống, thế mà chẳng tự bao giờ cũng lén uống hết mấy ly. Cậu và Đào Hoài Nam gục mặt đối mặt bên mép bàn, Đào Hoài Nam nghiêng đầu gối lên cánh tay , ánh mắt lờ đờ vô định.

Mắt Phan Tiểu Trác cũng mơ màng, hai má đỏ bừng. Kính lệch, dứt khoát tháo luôn.

Đào Hoài Nam hé miệng chu lên như mỏ gà con. Ngón tay kẹp một cái càng cua nhỏ xíu, gõ nhẹ lên mặt bàn, lầm bầm gọi "Tiểu Trác".

Phan Tiểu Trác uống rượu tháo kính nên chẳng rõ gì, ậm ừ mơ hồ: "Hả?"

Đào Hoài Nam : "Tớ nhớ nhỏ của tớ."

Phan Tiểu Trác đáp: "Tớ ."

"Anh yêu .” Đào Hoài Nam cọ cọ má cánh tay, miệng vẫn chu như chú gà con: “Vậy chắc sẽ vui vẻ hơn một chút nhỉ."

"Chắc .” Phan Tiểu Trác lơ mơ : “Anh nhỏ của tính tình khó chịu, con gái thích ."

"Cậu bậy..." Đào Hoài Nam gõ càng cua xuống bàn phản bác: “Anh tính tình khó chịu."

Phan Tiểu Trác "ồ" một tiếng, Đào Hoài Nam : "Hơn nữa nhỏ của tớ trai lắm."

Phan Tiểu Trác bĩu môi: "Làm như thấy ."

Đào Hoài Nam cũng bĩu môi, mặt chỗ khác, thèm chuyện với nữa. Quay sang bên chẳng ai chuyện, bên cạnh ngoài điện thoại , Quý Nam c.h.é.m gió với ai. Đào Hoài Nam thấy cô đơn, đầu về.

"Cậu hối hận ?" Phan Tiểu Trác chạm tay : “Tớ đoán là hối hận ."

Đào Hoài Nam im lặng hồi lâu, tưởng như ngủ , Phan Tiểu Trác cũng nhắm mắt gà gật, Đào Hoài Nam mới : "Có kết quả mới đầu nghĩ xem hối hận , chuyện đó cũng... chẳng ý nghĩa gì nữa."

"Thế thì đừng nghĩ nữa.” Phan Tiểu Trác nấc một cái, với Đào Hoài Nam: “ là chẳng ý nghĩa gì thật."

Đào Hoài Nam "ừ" một tiếng, câu chuyện kết thúc.

Phan Tiểu Trác từng yêu đương, thế mà uống rượu đám con trai bàn chuyện tình cảm, cũng thở ngắn than dài theo, trông sầu não lắm.

Đào Hoài Nam hỏi: "Cậu gì mà than thở, yêu bao giờ ."

Phan Tiểu Trác bí hiểm ghé sát , hai suýt chạm mặt , Phan Tiểu Trác thì thầm: "Ai mà chẳng bí mật nhỏ."

"Bí mật gì? Cậu thích ai ?" Đào Hoài Nam dậy, ngạc nhiên hỏi.

Phan Tiểu Trác suỵt một tiếng: "Mai tớ kể cho ."

Thạch Khải đưa hai về nhà, Đào Hoài Nam xuống xe, cầm gậy dò đường gõ gõ xuống đất, tiếng "cộp cộp" vang lên nền gạch. Thạch Khải xuống xe tiễn , bảo tài xế và Phan Tiểu Trác đợi xe.

Đào Hoài Nam xua tay bảo: "Em tự về , về Khải."

"Thôi nhanh lên, ngã bây giờ." Thạch Khải nắm khuỷu tay , dắt về nhà.

Anh trai công tác, Thang vẫn đang tăng ca. Đào Hoài Nam tự dẫn đường, đưa ngón tay ổ khóa vân tay. Tay mồ hôi nên mãi mở .

"Mật mã là gì?" Thạch Khải hỏi.

Đào Hoài Nam : "826826."

Cửa mở, Thạch Khải đưa Đào Hoài Nam nhà, hỏi: "Ở nhà một đấy?"

"Được ạ, cảm ơn Khải." Đào Hoài Nam dựng gậy dò đường ở cửa, tới xuống sô pha, ngay ngắn ngoan ngoãn.

Thạch Khải tư thế nghiêm túc của mà buồn , xổm xuống bên cạnh hỏi: "Tiểu Hoài Nam, nhớ nhỏ của mày ?"

Uống say thì chẳng giấu lời dối nào, đầu óc thẳng tuột, gật đầu dứt khoát, thành thật : "Ngày nào em... cũng nhớ ."

Thạch Khải một tiếng bảo: "Nhớ cũng vô dụng, đúng ?"

"Vô dụng." Đào Hoài Nam gật đầu, hỏi : “Anh nhỏ của em vui vẻ hơn chút nào ?"

"Cái đó chịu.” Thạch Khải xoa đầu : “Anh Khải ."

Thạch Khải về , Đào Hoài Nam rửa mặt đ.á.n.h răng, tắm vì sợ vững ngã. Cậu đồ ngủ, một trong phòng, úp mặt gối.

Trong điện thoại một đoạn ghi âm, mấy năm nay Đào Hoài Nam cả trăm .

Mỗi mất ngủ lôi , . Đoạn ghi âm nào cũng khiến tim Đào Hoài Nam tan nát, nhưng như kẻ khổ dâm dừng .

Cậu kẹp điện thoại giữa tai và gối, đoạn ghi âm cứ phát phát suốt nửa đêm.

Lần say rượu giúp Đào Hoài Nam nhận cũng chẳng uống bao nhiêu, uống nhiều cũng khó chịu.

Sau đó lâu uống rượu nữa, Giang Cực và thỉnh thoảng uống, Đào Hoài Nam đều lấy cớ uống để từ chối.

Giang Cực uống rượu thích gào thét hát hò, Đào Hoài Nam thích hát nên nào cũng nhiệt tình cổ vũ chuốc rượu. Có đám hiền lành chuyên "thôi bỏ " rốt cuộc cũng chọc giận Giang Cực, mỗi ép một ly ai trốn . Đào Hoài Nam vốn lắc đầu quầy quậy bảo uống, Giang Cực bên cạnh gầm lên: "Uống !"

Đào Hoài Nam chẳng hiểu cũng lắc đầu nữa, lẳng lặng cầm cốc lên, ngửa cổ uống cạn một .

Mùa đông năm đó ít tuyết, cũng lạnh lắm.

Mùa xuân năm đến muộn, khi xuân về, Đào Hoài Nam ngày nào cũng mặc áo hoodie mũ bên trong áo khoác, cùng Phan Tiểu Trác ôn thi vòng hai. Tiểu Trác say rượu bảo hôm kể bí mật cho , tỉnh rượu chối bay chối biến, khăng khăng bảo .

Hai trai chăm chỉ học hành suốt một năm, năm nay đều toại nguyện đỗ cao học.

Đào Hoài Nam trường Y, nhưng trường học cũng thăng hạng, từ trường thường lên thành trường 985. Cậu vẫn thường xuyên đến bệnh viện của bác sĩ Tề, thiết với tất cả ở đó, họ gọi là "Tiểu Đào".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-82.html.]

Một đến tư vấn cần lắng cũng sẽ chỉ định . Tiểu Đào bắt đầu kiếm chút tiền, dường như cũng giá trị hơn, trong cuộc sống buồn bực phiền não của khác, giúp họ thư giãn chốc lát trong một giờ đồng hồ.

Đào Hoài Nam nhiều bí mật của nhiều , trở thành chiếc hộp bí mật của khác. Những méo mó, đen tối xí chất chứa trong lòng , những bối rối, khó xử khó thành lời, lắng san sẻ một phần.

Năm nay Thang sắp xếp thời gian từ sớm, bảo đợi đến mùa thu sẽ cùng Đào Hiểu Đông làm từ thiện y tế.

Chủ nhiệm Thang bận rộn như , hai năm nay tham gia , Hiểu Đông năm nào cũng cùng các bác sĩ khác, về nhà ỉ ôi than mệt với Thang.

Hiểu Đông ngày càng mặt dày, tất nhiên Thang cũng chẳng kém cạnh là bao.

Hai ông đều hổ, gần như sáng nào Đào Hoài Nam dậy cũng thấy tiếng hai chịu dậy bên phòng , chịu dậy dỗ dành, hai vợ chồng coi đó là thú vui, chẳng ngượng là gì.

Đào Hoài Nam hỏi: "Em cùng ?"

"Đương nhiên .” Thang Sách Ngôn đặt bát cháo xuống cạnh tay : “Em tiết thì cùng."

"Lúc đó vẫn đang nghỉ hè mà.” Đào Hoài Nam tính toán thời gian, : “Cho em cùng nhé các ."

Lần từ thiện là dự án lớn, chỉ khoa Mắt, cùng còn khoa Tim mạch của bệnh viện 3. Nhân viên y tế và bác sĩ đông, họ sẽ qua ba tỉnh vùng sâu vùng xa. Đào Hiểu Đông vẫn là nhà đầu tư, chủ yếu đầu tư thiết y tế nhãn khoa, còn một nhóm nhà đầu tư công ích khác, làm về phổ cập sản phẩm công nghệ cho khiếm thị.

Người trong bệnh viện đều chủ nhiệm Thang và sếp Đào là một đôi, chuyện trong viện chẳng còn là bí mật gì.

Người thiết còn sếp Đào hai em trai xuất sắc, sếp Đào nhắc đến suốt.

Đào Hoài Nam học xong năm nhất cao học, dành sẵn thời gian để cùng các . Anh trai kiên trì làm việc lâu dài, Thang từng bảo việc họ làm tuy vĩ đại nhưng ý nghĩa.

Lần đầu tiên cùng trai, Đào Hoài Nam cần dắt tay từng bước, vì nắm tay, hoặc chướng ngại vật mà kịp nhắc nên ngã trầy xước khắp .

Lần Đào Hoài Nam cần ai dắt nữa, giờ đeo ba lô thể tự thành thạo, thi thoảng vấp váp nhưng hầu như ngã.

Cậu cùng xe bảy chỗ với các , một hàng ghế cuối cùng. Xe tính cả mới năm , ngoài tài xế và hai trai, còn một vị chủ nhiệm khác của bệnh viện 3.

Đào Hoài Nam đeo tai , mặt hướng cửa sổ.

Thang Sách Ngôn và Đào Hiểu Đông hàng giữa, Đào Hiểu Đông đầu em trai.

"Em ngủ một lát .” Thang Sách Ngôn bảo : “Sáng dậy sớm mà."

Đào Hiểu Đông hỏi: "Có buồn ngủ ?"

"Anh buồn ngủ gì chứ.” Thang Sách Ngôn nhỏ: “Anh vốn ngủ trưa mà."

Đào Hoài Nam qua tai thấy loáng thoáng tiếng hai , rõ lắm nhưng cũng thấy dễ chịu.

"Cười tít cả mắt cái gì thế?" Đào Hiểu Đông hỏi .

Đào Hoài Nam tháo một bên tai : "Dạ?"

"Hỏi mày cái gì."

"Cười hai chứ gì." Đào Hoài Nam lấy ngón tay quẹt quẹt lên mặt, ý bảo hai hổ.

"Cười ." Đào Hiểu Đông lên, câu gì đó Đào Hoài Nam rõ.

Hàng ghế nóng, lạnh phía tới , cửa gió điều hòa phía hình như hỏng. Đào Hoài Nam nóng toát mồ hôi trán.

Thời tiết cuối hạ đầu thu vẫn hanh khô, Đào Hoài Nam mò mẫm lấy bình nước trong ba lô, uống một lúc hỏi hai phía : "Các khát ?"

Đào Hiểu Đông với tay lấy bình của uống một ngụm.

Xe dừng ở trạm thu phí cao tốc một lúc, làm Đào Hoài Nam nhớ viện cùng mà xe hỏng giữa đường năm nào, hồi đó còn nóng hơn bây giờ.

Đào Hoài Nam hỏi: "Sao thế ạ?"

Anh trai bảo: "Đợi đoàn xe một chút, chạy nhanh quá ."

Đào Hoài Nam gật đầu hiểu ý, cầm bình nước xuống xe. Ngồi trong xe lâu bí bách, xuống một chút.

Ở đây nhiều cỏ, Đào Hoài Nam ngửi thấy mùi cỏ thoang thoảng trong khí, hăng hắc nhưng khó ngửi. Cậu đeo tai , bài hát mới thu của Giang Cực.

Trong bài hát, Giang Cực khàn giọng gào thét những câu từ lặp lặp , mỗi âm cuối đều khiến Đào Hoài Nam mà nghiện.

Qua tai , thấy trai gọi về.

Đào Hoài Nam to tiếng đáp , về.

"Chỉ cắm đầu , lát nữa bỏ mày đây xem mày ngơ ." Đào Hiểu Đông bên xe .

"Em ngơ cái gì, em gọi điện cho chắc?" Đào Hoài Nam vỗ vỗ túi quần: “Với bỏ em chứ Thang đời nào bỏ."

Đào Hoài Nam bám cửa xe leo lên, về chỗ hàng cuối.

Hôm nay Đào Hoài Nam mặc áo phông trắng đơn giản, n.g.ự.c cái logo nhỏ. Quần áo của đa là những mẫu cơ bản như , áo phông đơn giản và quần dài thoải mái, dù sáng vớ cái nào mặc cũng mốt.

Áo phông trắng quần soóc màu be, trai cao ráo trắng trẻo trai, trông lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng.

Đào Hoài Nam đeo tai suốt, khí oi bức khiến buồn ngủ díp mắt. Trên bắp chân lộ vài vết bầm tím mờ mờ và những vết sẹo cũ, đều là do va quệt mấy năm nay mà thành.

Đào Hoài Nam há miệng định ngáp thì tiếng cửa xe mở , bước lên.

Thang Sách Ngôn : "Đến ."

Đào Hiểu Đông lên, Đào Hoài Nam kịp gì, chỉ thấy mang theo ý gọi một tiếng "Anh".

Đào Hoài Nam ngáp dở dang, miệng há khựng ở trạng thái kỳ quặc và t.h.ả.m hại, nhất thời ngáp tiếp cũng dở mà ngậm cũng xong.

Loading...