Chó Dữ Lâu Năm - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:34:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau trận rõ nguyên do và buông những lời điên rồ, Đào Hoài Nam chìm sự im lặng.

Có lẽ thể nguyên do, nhưng chung quy vẫn là những lời điên rồ.

Trì Sính chọc cho tức điên, cả ngôi nhà chìm trong áp suất thấp tỏa từ , xung quanh là nộ khí hung hãn.

Mâu thuẫn mức độ thì trai cũng bó tay, với tính khí của Trì Sính, Đào Hiểu Đông thừa thể êm cho qua. Đào Hoài Nam cũng khác thường khi còn sợ Trì Sính nữa, gương mặt nhợt nhạt khó coi là sự cố chấp lời.

"Thi xong , hai đứa ngoài chơi ?" Đào Hiểu Đông cửa phòng Đào Hoài Nam, một chân trong một chân ngoài, cả hai bên: “Anh dẫn hai đứa ? Hay hai đứa tự ?"

Chẳng ai thèm để ý đến , duy nhất trong cái nhà chịu đáp lời lúc chỉ Thang.

Đào Hiểu Đông đó cả buổi mà chẳng ai hó hé, cuối cùng sang Thang Sách Ngôn.

"Dẫn , chơi." Thang Sách Ngôn rửa tay xong , đẩy lưng Đào Hiểu Đông .

Thời gian của bác sĩ tự do, từ khi Thang Sách Ngôn về nước đến giờ thực sự chơi mấy, thời gian gần như công việc chiếm trọn.

"Anh làm gì thời gian.” Đào Hiểu Đông : “Anh mà thời gian thì ngày nào em cũng đưa chơi."

Thang Sách Ngôn bảo: "Không , cứ chơi đấy."

Đào Hiểu Đông chịu nổi nhất là lúc Thang Sách Ngôn giở thói ăn vạ với , tim tan chảy ngay lập tức, cũng chẳng thèm làm trai gương mẫu nữa, mặc kệ mâu thuẫn của hai thằng em, theo chân Thang bếp nấu cơm.

Lần Đào Hoài Nam quyết tâm đuổi Trì Sính , mặc cho Trì Sính giận dữ thế nào, Đào Hoài Nam vẫn đổi ý.

Đây là trạng thái từng giữa hai , cả hai đang giằng co ngang tài ngang sức về một điều gì đó. Đào Hoài Nam ai cả, chỉ Trì Sính . Trì Sính cũng với nửa lời, phớt lờ, thậm chí một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí.

Đào Hoài Nam thỉnh thoảng vẫn tự nhốt , từ chối giao tiếp. Những lúc nhốt , đôi khi cũng chủ động bắt chuyện với Trì Sính, nhưng Trì Sính đáp , coi như vô hình, lười liếc mắt một cái.

Đào Hoài Nam bắt đầu trở nên lo âu thấy rõ, cả ngày càng toát vẻ nôn nóng. Cậu thức trắng đêm ngủ, những lúc trai nhà, uống nhiều cà phê.

Bạn bè đều đang bay nhảy khắp nơi chơi bời, hai thì gần như mất liên lạc. Trì Sính điện thoại hai , rủ chơi thì bảo , giọng điệu cũng chẳng vui vẻ gì, Quý Nam đoán chắc là thi nên cũng gọi làm phiền nữa.

Trạng thái của hai khác hẳn với những thí sinh nghiệp, khác như chim sổ lồng, còn hai họ vẫn ở trong lồng. Trì Sính như con thú nhốt đang giận dữ, còn Đào Hoài Nam thấy giống một con ch.ó mù đang thoi thóp.

Con ch.ó như thì nên sống, thì nơi đó chính là cái lồng giam.

Đào Hoài Nam gầy nhanh chóng, hình vốn mảnh khảnh giờ trông càng đơn bạc, lọt thỏm trong bộ đồ ngủ rộng thùng thình. Đào Hiểu Đông bắt đầu yên, Đào Hoài Nam bao giờ như thế , gần hai mươi năm qua từng lo lắng gì về , kiểu bướng bỉnh gây sự thế .

Đào Hoài Nam bó gối vùi đầu trong phòng, Đào Hiểu Đông , khóa trái cửa .

Đào Hoài Nam động đậy, cũng ngẩng đầu.

"Bé cưng." Đào Hiểu Đông xuống cạnh , đặt tay lên gáy , gọi một tiếng.

Đào Hoài Nam im ở đó, khàn giọng gọi "Anh".

"Sao thế?" Đào Hiểu Đông hạ giọng thật nhẹ nhàng, như đang trò chuyện bình thường: “Trong lòng đang nghĩ gì thế? Kể nào."

Đào Hoài Nam : "Em Khổ ."

"Tại cứ bắt nó ?" Ngón tay Đào Hiểu Đông nhẹ nhàng xoa gáy , vuốt dọc xuống lưng: “Đi cũng bây giờ, điểm , nguyện vọng điền mà."

Đào Hoài Nam vẫn ngẩng đầu, giấu mặt trong, hồi lâu mới : "Anh sẽ ... Anh một là , hai là thì sẽ đợi đến lúc đó."

Cổ họng khàn đặc, tiếng tiếng mất, những chữ mất tiếng hẳn đoán mới hiểu. Đào Hiểu Đông im lặng vài phút, chỉ vuốt ve lưng .

Dần dần Đào Hoài Nam bắt đầu run lên bàn tay , run nhè nhẹ.

"Anh giúp em với..." Vai Đào Hoài Nam run rẩy tay Đào Hiểu Đông như đang lạnh: “Đừng để Khổ ở ."

"Em cho lý do." Giọng Đào Hiểu Đông nghiêm túc, ngón tay gạt nhẹ đường gân bên cổ Đào Hoài Nam, với : “Nó là nhỏ của em, là em trai , đây là nhà nó. Nhà nó ở đây, em đuổi nó chẳng là làm càn ?"

Đào Hoài Nam run dữ dội hơn, cả như mất kiểm soát mà lắc lư.

Cậu đang thành tiếng.

"Chuyện gì cũng thể thương lượng, nhà chỉ mấy , chuyện gì cũng ." Trong giọng Đào Hiểu Đông sự nghiêm khắc lâu thấy, giống như hồi nhỏ uốn nắn hành vi sai trái của Đào Hoài Nam, : “Không em gì là nấy, Khổ suy nghĩ riêng, cái em nghĩ chắc đúng."

Đào Hoài Nam gì, trai đều đúng cả.

"Hai đứa lớn thế , chuyện gì cũng tự quyết, chuyện gì ủng hộ đều ủng hộ." Đào Hiểu Đông dựa lưng tường, từ từ giảng giải cho Đào Hoài Nam: “Anh Khổ thì ở đây cũng thiếu trường , trường top đầu cũng mấy cái, tuy bằng mấy trường đỉnh cao nhất nhưng cũng chẳng kém cạnh gì. Còn nếu thì càng ủng hộ, thấy hai đứa dính lấy cũng , nhưng giờ thấy tách sống cuộc đời riêng một thời gian cũng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-76.html.]

"Mấy chuyện đều cùng cân nhắc, cùng bàn bạc, em tự quyết ." Đào Hiểu Đông : “Đừng cố chấp nữa, Khổ sắp em chọc cho tức c.h.ế.t ."

Đào Hoài Nam từ đầu đến cuối ngẩng đầu lên, đó gục mặt vòng tay. Cậu từng lời trai đều đúng.

Đào Hoài Nam đáp tràng dài của Đào Hiểu Đông, cuối cùng chỉ thốt nửa câu yếu ớt và tuyệt vọng bằng chất giọng khàn đặc: "... Anh ơi em sợ."

"Sợ cái gì? Bé cưng.” Đào Hiểu Đông xoa đầu : “Nói em sợ cái gì."

Đến cuối cùng Đào Hoài Nam vẫn sợ cái gì.

Đây là thứ hai sợ, một với nhỏ, một với trai.

Đào Hiểu Đông nhiều như nhưng cũng khuyên giải Đào Hoài Nam.

Cậu vẫn cứ thế, hoặc là rú rú trong phòng ngoài, hoặc là đòi đuổi Trì Sính .

Cậu uống đặc và cà phê như nghiện, đổ từng cốc bụng. Mặt chẳng còn chút huyết sắc nào, thức đêm khiến sắc mặt trông thật đáng sợ.

Trì Sính chuyện với , đôi khi Đào Hoài Nam thậm chí Trì Sính đang ở . Một mù tìm chỉ dựa thính giác, chỉ cần Trì Sính lên tiếng, Đào Hoài Nam sẽ mãi mãi tìm thấy.

Hôm qua trời mưa, hôm nay nắng to.

Nắng ngày hè tránh khỏi oi bức, cửa sổ khắp nơi dường như đều mở, nhưng chẳng chút gió nào lùa , trong nhà ngột ngạt đến khó thở. Đào Hoài Nam bên cửa sổ một lúc, bên ngoài đến tiếng ve kêu cũng .

Cậu pha cho một cốc đặc, uống một nửa thì Trì Sính giật lấy, cốc tuột khỏi tay bay ngoài, theo lực ném của Trì Sính đập mạnh cửa.

Tiếng sứ vỡ loảng xoảng vang lên, Đào Hoài Nam quả thực sợ nữa, hành động và âm thanh đột ngột như cũng làm giật .

Đào Hoài Nam nhà vệ sinh lấy giẻ lau và chậu nước, im lặng tới xổm xuống dọn dẹp.

Cậu dọn dẹp dùng tay sờ soạng, chạm mảnh vỡ thì nhặt lên.

Trì Sính dựa bàn ăn, . Đào Hoài Nam làm những việc tự nhiên , năm lớp 12 học hết thứ, thể hầu hạ Trì Sính thoải mái, cũng thể tự làm nhiều việc mà còn lúng túng chật vật nữa.

Đào Hoài Nam nhặt những mảnh vỡ lớn bỏ chậu, dùng giẻ gom những mảnh vụn nhỏ một chỗ, dậy rút vài tờ giấy ăn, tỉ mỉ thấm từng chút một.

Trì Sính dọn xong, mở miệng gọi: "Đào Hoài Nam."

Đào Hoài Nam đáp: "Có."

Giọng Trì Sính lạnh lùng, bình tĩnh với Đào Hoài Nam: "Đừng làm trò nữa."

Đào Hoài Nam đó, một tay bưng chậu, tay cầm giẻ. Cậu nghiêng đầu về phía Trì Sính, : "Em cũng làm trò."

"Cậu nghĩ cho kỹ , thật là sẽ bao giờ nữa ." Trì Sính chống hai tay bàn ăn, đôi mắt Đào Hoài Nam vằn đỏ, nhàn nhạt : “Nghĩ kỹ trả lời ."

Đào Hoài Nam chôn chân tại chỗ, im lặng. Mặt trong môi c.ắ.n đến rách da chảy máu, vị m.á.u tanh nồng mằn mặn lan tỏa trong miệng, mở lời: "Em... cần nghĩ."

Trì Sính vẫn chằm chằm , Đào Hoài Nam : "Anh ."

Trì Sính nhắm mắt , ngón tay bấu chặt mép bàn đến trắng bệch.

"Em thoát khỏi , tự sống, quản em phiền c.h.ế.t ." Đào Hoài Nam l.i.ế.m mạnh chỗ rách trong miệng, tiếp tục : “Em chịu đựng đủ ."

Trì Sính thở , bắt đầu ho dữ dội.

Đào Hoài Nam run tay suýt làm rơi chậu, cúi xuống đặt chậu lên sàn, lấy cốc rót nước, đặt tay Trì Sính.

Cốc nước chạm tay, Trì Sính ném thẳng xuống đất.

Mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi, một mảnh nhỏ b.ắ.n cánh tay Đào Hoài Nam, cơn đau nhói khiến mi mắt Đào Hoài Nam khẽ run.

Đào Hoài Nam áp cánh tay , kín đáo giấu chỗ đau .

"Em thực sự ước thời gian ngược , nhưng nó em." Đào Hoài Nam mặt Trì Sính, cố định ánh lên mặt , dù chẳng thấy gì: “Vậy chúng cùng về phía , hy vọng..."

Đào Hoài Nam ngừng , lấy vài giây, tiếp: "Hy vọng nhỏ còn vướng bận gì nữa, bay thật cao, mãi mãi đừng gặp một như em nữa."

Trì Sính ho sù sụ, ho đến gập cả xuống, tay chống đầu gối, sặc đến thở nổi.

Đào Hoài Nam bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt lưng cho . Lòng bàn tay lạnh ngắt, cách một lớp áo vẫn cảm thấy thấu xương.

Trì Sính hồi lâu thẳng dậy , đó hết ho vẫn giữ nguyên tư thế , cúi đầu thật lâu.

Loading...