Chó Dữ Lâu Năm - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-02-26 03:46:45
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt cả ngày hôm đó Đào Hoài Nam cứ như đứa trẻ lạc lối.
Giọng điệu bất lực của trai trong tin nhắn thoại, và cả những lời , bảo làm xong chỗ hình thì làm nổi cái khác nữa, bảo hết cách . Những lời như sét đ.á.n.h ngang tai Đào Hoài Nam.
Anh ?
Tại làm hình nữa?
Hết cách là ?
Một bên tai vẫn đeo tai quên tháo, bên buông thõng đung đưa. Đào Hoài Nam siết chặt điện thoại bằng hai tay, cả co rúm , trán tì xuống bàn, cái lạnh buốt lan tỏa từ trong ngoài khắp cơ thể.
Phan Tiểu Trác lo lắng , gọi hai tiếng "Hoài Nam", nhưng Đào Hoài Nam vẫn bất động.
Thế giới nhỏ bé của Đào Hoài Nam, trong một thời gian dài chỉ trai và Trì Sính. Và khi Trì Sính, trai chính là cả thế giới của .
Ba chữ "Đào Hiểu Đông" trong lòng Đào Hoài Nam nặng hơn bản nhiều, trai là đất liền, là hòn đảo của .
Nếu một ngày nào đó Đào Hiểu Đông cần, Đào Hoài Nam thể đưa bất cứ thứ gì của cho . Trên thế giới họ chảy chung một dòng máu, đó là mối liên kết ruột thịt nồng nhiệt và tươi sống mãi mãi mà phận ban tặng.
Sự thiết giữa Đào Hoài Nam và Trì Sính là sự gắn kết về linh hồn, còn với trai là sự gắn kết định mệnh trong m.á.u thịt.
Hai đối với Đào Hoài Nam mãi mãi thể thiếu vắng dù chỉ một chút, bất kỳ sự cố nào xảy với họ cũng dễ dàng khiến thế giới của Đào Hoài Nam sụp đổ tan tành.
Đào Hoài Nam im suốt cả buổi sáng, cứ gục xuống bàn như thế, sống lưng cong thành một đường vòng cung, trông đau đớn mong manh.
Giáo viên quan tâm đến hỏi làm , Đào Hoài Nam chẳng thấy gì, như chìm trong ý thức của riêng , để ý đến ai.
Phan Tiểu Trác với giáo viên: "Sáng nay đến thấy khó chịu, ngủ quên , cứ để ngủ ạ."
Giáo viên vẫn yên tâm lắm, cúi xuống thêm vài câu, Đào Hoài Nam vẫn phản ứng.
"Lát nữa dậy nếu vẫn khó chịu em sẽ đưa xuống phòng y tế.” Phan Tiểu Trác : “Cứ để ngủ một lát ạ."
Cậu sức khỏe Đào Hoài Nam , vì tiết còn sang hướng khác, rõ ràng là tâm trạng , dạo trạng thái của luôn tệ như .
Giáo viên , Phan Tiểu Trác khoác áo lên . Đào Hoài Nam lầm bầm câu gì đó, Phan Tiểu Trác cũng rõ.
Chính Đào Hoài Nam cũng gì, như thể ý thức tách rời khỏi cơ thể.
Cơ thể tê dại hết, tê, Đào Hoài Nam chẳng động đậy. Cảm giác ngạt thở chặn ngang cổ họng, thở nổi. Trong đầu Đào Hoài Nam giờ chỉ còn tin nhắn thoại buổi sáng của Đào Hiểu Đông, và trạng thái của hôm trở về.
Đào Hoài Nam bây giờ còn Hiểu Đông làm nữa, , cũng dám .
Trưa tan học Đào Hoài Nam vẫn giữ nguyên trạng thái đó, khoác cái áo Phan Tiểu Trác đắp cho, như thể ngủ thật . bên ngoài thấy, thực Đào Hoài Nam vẫn luôn run rẩy. Phan Tiểu Trác gọi hai tiếng, vỗ vỗ vai.
Đào Hoài Nam vẫn phản ứng, xung quanh thì thầm quan tâm, Phan Tiểu Trác gạt đám đông chạy , chạy xuống tìm Trì Sính.
Thực Đào Hoài Nam cả, Phan Tiểu Trác nghĩ đúng. Tất cả đều là do cảm xúc, cơ thể vẫn khỏe mạnh, chỉ là cảm xúc đè nén khiến động đậy, chuyện. Con khi đối mặt với nỗi sợ hãi hoặc đau khổ to lớn sẽ khép kín bản .
Mấy ngày đó Đào Hoài Nam đều trong trạng thái , thời gian giúp trông vẻ bình thường hơn, còn t.h.ả.m hại như hôm đó. Khi Trì Sính ôm , Đào Hoài Nam sẽ áp mặt cổ , một lời, chỉ lẳng lặng cảm nhận nhịp đập mạch m.á.u của Trì Sính.
"Ban ngày gọi điện cho Hai." Trì Sính ôm , nhẹ nhàng xoa đầu .
Hơi thở Đào Hoài Nam khựng một chút, hỏi gì.
Giọng Trì Sính bình thản, điều giúp cảm thấy thư giãn hơn phần nào: "Anh bảo thật sự việc gì, đảm bảo với ."
Đào Hoài Nam vẫn áp mặt như thế, ngẩng đầu, chỉ khẽ : "...Anh dối."
Trì Sính gì thêm, giúp trai đảm bảo nữa, chỉ xoa nhẹ mái tóc Đào Hoài Nam từng cái một. Đào Hoài Nam im lặng dựa , như một chú mèo gầy gò lạnh mệt mỏi.
Đứa trẻ thực sự lớn , thể tự giải tỏa cảm xúc, tự gánh vác nhiều chuyện.
Đào Hiểu Đông kín miệng, tính tình cố chấp khiến phát bực, thì Đào Hoài Nam cũng ép. Đào Hoài Nam coi như từng thấy đoạn tin nhắn thoại đó, cũng nhắc đến.
Kỳ thi đại học ngày càng đến gần, thời gian rút ngắn từng ngày, con đếm ngược tường dần nhỏ .
Sự im lặng của Đào Hoài Nam hiện rõ mồn một, nhiều lúc Trì Sính gọi cũng đáp . Cậu đeo tai suốt ngày, trong đó là tài liệu học tập, nhồi nhét ngừng đầu.
Lúc trai và bác sĩ Thang về, trai tháo tai của xuống, bảo nghỉ ngơi một lát.
Đào Hoài Nam gì, ngẩn vài giây, mỉm , đeo tai lên.
Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn , Đào Hiểu Đông : "Không khí học tập trong nhà làm hai chúng thấy thừa thãi quá."
Nói xong tháo tai của Đào Hoài Nam , bảo : "Đừng học nữa, mệt gầy cả , đây chơi với một lúc."
Đào Hoài Nam chớp mắt lặng lẽ, mười giây , nhặt tai lên đeo , nhếch mép : "Em đang học mà."
Trong nhà chăm học nhất là Trì Sính, nhưng giờ Đào Hoài Nam còn chăm hơn cả . Thường xuyên học đến nhập thần, bút chữ nổi tay chấm ngừng, tai cũng tiếng suốt.
Trì Sính cho làm thế nữa, bế khỏi ghế, tịch thu cả bút lẫn tai .
Đào Hoài Nam xoay ôm lấy Trì Sính, hôn môi , đó im lặng rửa mặt, một lặng lẽ leo lên giường nghiêng, lát tự ngủ .
Cậu bắt đầu trở nên dính nữa, việc gì cũng tự làm, cũng chẳng thích chuyện.
"Hoài Nam dạo thế?" Quý Nam Đào Hoài Nam đang tự mò mẫm bát ăn cơm ở phía bên , khó hiểu hỏi một câu.
Trì Sính gắp thức ăn bát Đào Hoài Nam, : "Không ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-72.html.]
"Cảm giác trầm lắng, hai đứa cãi ?" Quen lâu thế , chuyện duy nhất khiến Đào Hoài Nam trầm lắng là mâu thuẫn với Trì Sính, mà đó cũng là chuyện từ lâu lắc .
"Không cãi ." Trì Sính .
"Hoài Nam? Sao thế với xem nào." Quý Nam gõ gõ xuống bàn mặt Đào Hoài Nam, hỏi .
Đào Hoài Nam lên tiếng, vẫn chậm rãi ăn cơm.
"Nói chuyện với mày đấy." Quý Nam tặc lưỡi, đẩy đẩy khay cơm của .
Đào Hoài Nam lúc mới mím môi, nhỏ: "Dạo em đau họng, thích chuyện."
"Nóng trong ?" Quý Nam hỏi.
Đào Hoài Nam "ừ" một tiếng, gật đầu bảo: "Hơi ."
Phần lớn thời gian Đào Hoài Nam đều tự tập trung làm việc gì đó như , chỉ thi thoảng, khi chỉ hai ở nhà, sẽ lặng lẽ trèo lên Trì Sính, ôm Trì Sính bằng tư thế thích nhất.
Trì Sính đặt bút xuống, ôm một lúc.
Đào Hoài Nam tì cằm lên vai , nhắm mắt như đang buồn ngủ.
Trì Sính với : "Trạng thái Hai lắm, đừng lo lắng quá."
Đào Hoài Nam khẽ "ừ".
Thực trạng thái của Đào Hiểu Đông đúng là , trừ đầu cạo đầu về nhà, những gặp cảm giác đều ngày càng hơn. Đào Hoài Nam tuy thấy, nhưng sờ mặt cũng tinh thần khá.
Bây giờ mỗi về, Đào Hoài Nam đều sờ thật kỹ, sờ từ đầu đến mặt, sờ dọc xuống cánh tay.
Đào Hiểu Đông cố ý dùng đỉnh đầu cọ cọ lòng bàn tay , hì hì hỏi: "Có đ.â.m tay ?"
Đào Hoài Nam ghét bỏ rụt tay về, chùi chùi sô pha, bảo: "Đâm."
Đào Hiểu Đông húc đầu , Đào Hoài Nam né tránh, gọi Thang Sách Ngôn: "Anh Thang lôi ổng ."
Thang Sách Ngôn phối hợp đáp một tiếng, tới dùng tay chặn đầu Đào Hiểu Đông đẩy về, tiện tay xoa xoa cái đầu trọc lóc mấy cái.
Thi thoảng xoa xong cũng chê, mái tóc lãng t.ử ngày xưa của Đào Hiểu Đông bác sĩ Thang thích lắm, Đào Hiểu Đông tự tiện cạo trọc lóc tiếng nào, chuyện bác sĩ Thang vẫn ghim trong lòng đấy.
"Anh Thang xử ổng .” Đào Hoài Nam ở bên cạnh thêm dầu lửa, mặc quần đùi áo cộc khoanh chân bên cạnh, chỉ chỉ Đào Hiểu Đông: “Ổng là phiền nhất."
Hai dạo về, thường xuyên ở luôn, trừ khi hôm Thang đến bệnh viện sớm thì hai mới về.
Đào Hoài Nam thi thoảng vẫn chuyện, nhưng phần lớn thời gian trông bình thường, mỗi ngày khi ngủ đều sang phòng hai chơi một lúc.
Cái nhà ai cũng khôn lanh, ai cũng chất chứa tâm sự trong lòng nhưng chẳng ai chịu .
Anh Thang đang tắm, Đào Hoài Nam cạnh trai, ôm cánh tay . Đào Hiểu Đông cọ cọ hình in áo ngủ của , nhắm mắt : "Mày đổi sữa tắm ?"
"Đâu , vẫn loại cũ mà." Đào Hoài Nam dựa .
"Sao ngửi thấy mùi nhỉ?" Đào Hiểu Đông hít hít mũi: “Không mùi sữa."
"Nói thừa, em tắm ." Đào Hoài Nam khẽ hai tiếng: “Anh Khổ tắm xong đến tắm, tắm xong Thang tắm, đến lượt em ."
"Bảo , chả ngửi thấy mùi gì." Đào Hiểu Đông cũng , vòng tay sờ mặt Đào Hoài Nam: “Ngửi thấy mùi đó là ngay là mày."
"Thế em cứ đổi mãi, các đều thích.” Đào Hoài Nam ngừng vài giây : “ mà giờ bản em cũng mùi đó nữa, Khổ bảo em còn mùi hoi hoi nữa , uống sữa cũng nữa."
Đào Hiểu Đông phì : "Thế định lớn mãi ? Làm cục bột sữa mãi chắc?"
"Thế thì quá." Đào Hoài Nam nhắm mắt, lông mi khẽ run rẩy biên độ nhỏ, như đôi cánh nhỏ hoảng sợ. Cậu bắt chước giọng điệu hồi bé, khẽ : “Không lớn chẳng hơn ?"
Đào Hiểu Đông giọng điệu của chọc , nhéo má .
"Cười gì đấy?" Thang Sách Ngôn mặc đồ ngủ , tùy ý xuống mép giường, hai em đang dính lấy , : “Nhìn kỹ hai em giống thật đấy."
"Em bằng nó, nó giống em." Đào Hiểu Đông .
"Mắt mũi đều giống.” Thang Sách Ngôn hai , một lúc bảo: “Vốn dĩ bằng Tiểu Nam, cạo trọc xong càng toang."
"Thấy Thang thù dai ?" Đào Hiểu Đông vỗ bụng Đào Hoài Nam, với : “Cạo tóc xong Thang chẳng thèm , chê ."
"Thì thật mà.” Đào Hoài Nam vội : “Anh đáng đời."
Đào Hoài Nam hỏi tại đột nhiên cạo đầu nữa, chuyện gì cũng hỏi. Ngày nào cũng sang chơi với hai một lúc như thế, về phòng học bài và ngủ cùng Trì Sính.
Trì Sính lấy quần áo ngày mai hai mặc từ trong tủ để sang một bên, Đào Hoài Nam mang theo mùi sữa tắm xong . Trì Sính thuận tay lau giọt nước khô mặt .
Đào Hoài Nam ôm lấy , bảo ngửi .
Trì Sính ngửa cổ : "Đầu nước thế định cọ ?"
Đào Hoài Nam nhỏ: "Cho ngửi đấy."
Trì Sính bèn cúi đầu ngửi ngửi cổ , bảo: "Thơm lắm."
Mang theo cái đầu ướt nhẹp Đào Hoài Nam , Trì Sính hỏi: "Đi đấy?"
Đào Hoài Nam cúi đầu chậm rãi : "Em cho Hai ngửi em cái."