Chó Dữ Lâu Năm - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:34
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe tiếng động, Trì Khổ đầu thì thấy Đào Hoài Nam mặt mày bí xị, môi bĩu cả tấc, bò lùi dần về phía cuối giường. Vừa chạm đất, bé trượt xuống, lưng bỏ , cả toát lên vẻ hờn dỗi.

Trì Khổ dậy, ngó đầu theo. Đào Hoài Nam chân đất sô pha tìm ông Mười, xổm xuống, ghé sát đầu con ch.ó lầm bầm cái gì đó rõ.

Bác giúp việc đang nấu cơm trong bếp, mùi trứng rán thơm lừng bay . Đào Hoài Nam ngoái đầu về phía bếp, phịch xuống sô pha đưa tay xoa xoa bàn chân .

Khi Đào Hiểu Đông về, Đào Hoài Nam vẫn ăn cơm xong. Cơm vãi đầy quanh bát, bác giúp việc đang định đút cho .

Nghe tiếng mở cửa, Đào Hoài Nam buông thìa, reo lên vui sướng: "Anh về ạ?"

Cái thìa vẫn trong bát, buông tay khiến nó bật lên, hất nửa thìa cơm văng tung tóe khắp nơi. Đào Hiểu Đông "ừ" một tiếng, dặn bác giúp việc: "Đừng đút cho nó, để nó tự ăn."

Bác giúp việc , lau tay tạp dề: "Nhiều lúc sốt ruột quá ạ."

Đào Hiểu Đông bảo: "Không bác."

Trì Khổ ăn xong , đang bên mép giường trong phòng , ngoài. Đào Hiểu Đông rửa tay xong, ở cửa phòng nó một cái mới cạnh Đào Hoài Nam.

Nghe tiếng trai cửa phòng Trì Khổ, Đào Hoài Nam bĩu môi.

Đào Hiểu Đông xuống, Đào Hoài Nam gác một chân lên đùi , chìa bàn chân cho xem.

Vết va chạm lúc sáng giờ chẳng còn dấu vết gì, Đào Hiểu Đông hiểu làm gì, vỗ nhẹ chân em một cái: "Ăn cơm đàng hoàng ."

"Đau mà." Đào Hoài Nam lắc lắc cổ chân, để lộ phần mắt cá chân to tròn cho xem.

Nghe , Đào Hiểu Đông cúi xuống kỹ, đặt tay lên cổ chân em xoa nắn: "Bị trẹo chân ?"

Cuối cùng cũng tìm để trút bầu tâm sự, Đào Hoài Nam mách lẻo ngay: "Trì Khổ đẩy em đấy."

"Thế ?" Đào Hiểu Đông trả lời qua loa, vẻ cũng chẳng để tâm lắm, đẩy bát cơm hiệu cho ăn tiếp.

"Thật mà." Đào Hoài Nam nhắc nữa: “Cậu đẩy em."

Đào Hiểu Đông hỏi : "Nó đẩy em nên va ? Hai đứa cãi hả? Thế để đẩy nó một cái cho va nhé?"

"Ơ!" Đào Hoài Nam vứt thìa, túm chặt lấy cánh tay , vội vàng can: "Anh làm gì thế..."

"Thì đẩy nó chứ ?" Đào Hiểu Đông rụt tay , làm bộ định dậy.

Đào Hoài Nam giữ chặt lấy , lí nhí: "Em tự va mà, đẩy em va ..."

Lúc Đào Hiểu Đông mới bật , đưa tay búng trán Đào Hoài Nam một cái: "Thế em mách cái gì."

Vốn dĩ Đào Hoài Nam đứa trẻ mách lẻo chuyện vặt, chỉ là nén ấm ức từ hôm qua đến giờ, nay trai yêu quý nhất về nên nhịn dỗ dành, làm nũng một chút thôi, chứ trai phạt Trì Khổ thật.

Thế nên bảo tìm Trì Khổ là cuống lên ngay. Dù quan hệ với Trì Khổ tệ thế nào thì Đào Hoài Nam cũng đời nào đặt điều bạn, thế thì tính quá.

Bị trêu, Đào Hoài Nam hổ chột . Tâm trạng vốn từ tối qua, giờ cúi đầu chầm chậm xúc cơm ăn, trong lòng vẫn còn chút tủi .

Trì Khổ cứ rú rú trong phòng ngoài. Đào Hiểu Đông tắm, tắm xong thì sang phòng nó dựa lưng giường một lúc. Lát Đào Hoài Nam cũng mò sang, theo là ông Mười.

Đào Hoài Nam sờ soạng theo bắp chân trai leo lên giường, chui lòng im thin thít. Ông Mười từ từ xuống sàn cạnh giường, cái đuôi quét trúng bắp chân Trì Khổ làm nó xích sang bên cạnh một chút.

"Đi học hai đứa cấm đ.á.n.h đấy nhé." Đào Hiểu Đông dặn dò.

Đào Hoài Nam úp mặt , cảm giác chột và tủi vẫn tan nên chẳng buồn năng gì.

Trì Khổ vẫn im lặng như khi. Nếu từng chuyện thì chắc tưởng nó câm. Đào Hiểu Đông dùng đầu gối huých nhẹ lưng nó, Trì Khổ đầu .

Đào Hiểu Đông hỏi: "Có giúp trông chừng cái cục nợ phiền phức ? Nó phiền một tí nhưng lỡ rơi nhà thì làm , đành chịu thôi."

Đào Hoài Nam mở to mắt, hướng mặt về phía trai, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Trì Khổ Đào Hiểu Đông, Đào Hoài Nam, mặt cảm xúc gật đầu với một cái.

Đào Hiểu Đông mặc quần đùi ở nhà, đầu gối dựa lưng Trì Khổ. Trong mắt ánh lên nụ , điều mà khi gặp , Trì Khổ gần như từng thấy khuôn mặt lớn nào dành cho . Mọi nó nếu là chán ghét thì cũng là thương hại. Tư thế hiện tại của hai em chút gần gũi tự nhiên, Trì Khổ căng cứng lưng im dám động đậy.

Đến ngày học thật, Đào Hoài Nam rốt cuộc vẫn nhè.

Hai đứa nhỏ mỗi đứa đeo một cái ba lô, trong mỗi ba lô một chiếc điện thoại nhỏ, Đào Hiểu Đông dặn chuyện gì thì gọi cho .

Nhà trường quản lý khá nghiêm, cho mang đồ ăn vặt, cho mang đồ chơi. Trẻ con bé thế sống nội trú, phụ con cái lành lặn còn chẳng nỡ buông tay, huống hồ đây là trẻ khiếm thị. Rất nhiều gia đình xin cho con học bán trú, tối đón về, nhưng nhà trường đều từ chối.

Trẻ khiếm thị cần tự lập hơn trẻ bình thường. Khiếm khuyết về thị giác thể trở thành rào cản cuộc sống, tập cho chúng quen với việc sống chung với bóng tối và sinh hoạt như bình thường ngay từ nhỏ.

Phụ đều tập trung ở phòng giám sát ngay cổng trường về vội, nhưng lũ trẻ điều đó. Sau khi tách khỏi trai, Đào Hoài Nam cứ lặng lẽ rơi nước mắt, dùng mu bàn tay dụi mắt liên tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-7.html.]

Cũng chẳng , cái lớp tiểu học hai mươi đứa thì quá nửa là đang .

Đều là những đứa trẻ từng xa nhà bao giờ, giờ xa bố tận năm ngày, đứa như thể trời sắp sập đến nơi.

Đào Hoài Nam ghế đẩu dám nhúc nhích. Nơi xa lạ quá, va đập lung tung làm hoảng sợ.

Cậu bắt đầu gọi tên Trì Khổ lí nhí trong miệng.

Trong lớp tiếng vang trời dậy đất, ồn ào đến mức chẳng rõ gì. Đào Hoài Nam đặt hai tay lên đầu gối, ngoan ngoãn, thút thít gọi Trì Khổ.

Trì Khổ ngay lưng , nhưng ngoài tiếng lóc thì chẳng thấy gì khác. Trong cái môi trường , nó là một "kẻ lạc loài". Đào Hiểu Đông nhờ vả quan hệ, nộp đơn xin xỏ, tốn bao công sức mới cho nó học gửi tạm ở đây .

Đào Hoài Nam Trì Khổ để ý đến ở đó, trong lòng hoảng loạn vô cùng, vốn dĩ nhát gan mà.

Trong lớp mấy lớn đang cố gắng dỗ dành những đứa trẻ đang gào t.h.ả.m thiết nhưng vô vọng. Phía chéo lưng , một bé gái chuyển từ to sang la hét, tiếng hét trẻ con chói tai xuyên thủng màng nhĩ khiến Đào Hoài Nam rùng , co rúm vai hét toáng lên: "Trì Khổ!"

Lần Trì Khổ thấy, nó dậy vòng lên chỗ . Cảm nhận bên cạnh, Đào Hoài Nam đưa tay định sờ thử: "Trì Khổ hả?"

Thằng bé mặt lạnh tanh hiểu ý , do dự một chút đưa tay . Đào Hoài Nam chạm tay nó bèn nắm chặt lấy.

"Có Trì Khổ đấy?" Đào Hoài Nam to hơn một chút, bóp bóp tay nó hỏi: “Sao gì thế?"

Bị nắm tay, Trì Khổ bên cạnh chút lúng túng.

Đào Hoài Nam thút thít hỏi trả lời, dùng tay lau nước mắt, bàn tay đang nắm tuyệt đối dám buông. Trì Khổ , bảo: "Đừng nữa."

Nghe thấy tiếng nó, Đào Hoài Nam cuối cùng cũng yên tâm. Ban nãy chỉ thút thít thầm, giờ tiếng quen òa lên thật, mếu máo: "Tớ sợ quá , tớ nhớ ... tớ về nhà."

Trì Khổ xổm xuống, cũng chẳng gì hơn, lặp : "Cậu đừng nữa."

Giọng nó chẳng chút cảm xúc nào, năng quê mùa, chữ "đừng" nhấn mạnh cứ như đang nạt nộ.

Đào Hoài Nam nắm tay nó, nước mắt tí tách rơi lã chã, gào lên: " mà tớ sợ..."

Vốn dĩ hai đứa chiến tranh lạnh chẳng ai với ai câu nào, Đào Hoài Nam còn đang ghét nó lắm. lúc nó là duy nhất quen, ghét cái thói lầm lì của nó nhưng dám buông tay.

Cảm giác thật khó chịu, Đào Hoài Nam đỏ hoe cả đôi mắt to tròn.

Tuy Đào Hoài Nam đứa to nhất nhưng thuộc nhóm khó dỗ nhất. Có cô giáo đến nhẹ nhàng dỗ dành, nhưng Đào Hoài Nam sợ lạ quá, cứ đến gần là túm chặt lấy tay Trì Khổ, nó che chắn cho , còn bản thì cứ rụt phía .

Một đứa trốn một đứa chắn, cô giáo gì Đào Hoài Nam cũng bỏ ngoài tai, sợ đến mức co rúm , thể giao tiếp.

Cả một phòng trẻ mù, ròng rã suốt một ngày trời.

Đến chiều, hai đứa dữ quá, nhà trường gọi phụ đến đón về vì sợ quá sinh bệnh.

Đào Hiểu Đông trong phòng giám sát xem cả ngày, về, đám trẻ con buổi sáng ở lớp, buổi trưa ở ký túc xá, chiều lên lớp tiếp.

Đào Hoài Nam cũng tạm, buổi sáng lâu, chiều chỉ hai chập. Có điều cứ bám rịt lấy Trì Khổ chịu buông, cô giáo thế nào cũng , cuối cùng đành xếp bàn ghế hai đứa sát .

Lũ trẻ mới trường, nhiều đứa còn tự , phần lớn theo thanh vịn tường xếp hàng , ít còn tệ hơn thì cô giáo dắt.

Đứa nào tự xúc ăn thì đút, đ.á.n.h răng rửa mặt làm gì cũng cần giúp.

Trong đó, Đào Hoài Nam thuộc dạng tính tự lập cao, thể tự làm việc, cái sự độc lập của chỉ là do nhát gan mà thôi. Cô giáo dám đến gần chuyện nhiều với , cứ thấy lạ bên cạnh là căng thẳng. Cậu cứ như con vịt con, bám chặt lấy Trì Khổ.

Đào Hiểu Đông trong phòng giám sát đến tận tối mịt, đợi lũ trẻ đưa về ký túc xá chuẩn ngủ mới chịu về.

Đứa em khi đời Đào Hiểu Đông gì. Bố từng bảo với , bảo đứa em sẽ là gánh nặng cho .

Đào Hiểu Đông bao giờ nghĩ thế, mệnh định một đứa em trai. Đào Hiểu Đông thương em, dành hết những gì nhất cho nó.

nỗi lo lắng, xót xa cũng là thật.

Nó rốt cuộc vẫn khác với những đứa trẻ bình thường, lúc nào cũng khiến bận lòng.

Đào Hoài Nam hề trai dõi theo cả ngày qua màn hình. Cậu chiếc giường nhỏ trong ký túc xá, nhớ nhà, nhớ da diết.

Ký túc xá của khối lớp nhỏ sẽ một bà bảo mẫu phụ trách, giúp các bé quần áo, rửa mặt, trải chăn đệm, về ký túc xá là do bà quản. Đào Hoài Nam xong đồ ngủ, khoanh chân giường . Giường và giường Trì Khổ kê đầu đối đầu , ở giữa ngăn cách bởi hai thanh chắn giường.

Bà bảo mẫu cho hai đứa ngủ chung, sợ đêm hôm quản lăn xuống đất.

Hai bạn nhỏ giường đối diện cần dỗ dành, bà bảo mẫu cứ dỗ mãi mới ngủ. Đào Hoài Nam lí nhí gọi: "Trì Khổ".

Trì Khổ nắm tay cả ngày, mãi đến lúc ngủ mới buông tha. Một lát , Trì Khổ luồn tay qua khe thanh chắn giường sang phía .

Nghe thấy tiếng động, Đào Hoài Nam lập tức chộp lấy tay Trì Khổ, nắm chặt.

Loading...