Chó Dữ Lâu Năm - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:49:40
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn dĩ chuyện xong, Đào Hoài Nam định về phòng ngủ.

Thế nhưng câu của Trì Sính như mũi d.a.o nhọn đ.â.m thẳng tim , khiến Đào Hoài Nam c.h.ế.t trân tại chỗ.

"Tớ những lời là để bênh ư?" Đào Hoài Nam về phía Trì Sính, giọng đầy vẻ thể tin nổi: “Cậu thực sự nghĩ như ?"

Trì Sính im lặng chằm chằm Đào Hoài Nam trong bóng tối. Dưới cái , thở của Đào Hoài Nam ngày càng nặng nề. Bị đè nén suốt bao nhiêu ngày qua, Đào Hoài Nam Trì Sính đang giận nên thở mạnh cũng dám. giờ đây, cảm xúc kìm nén bỗng chốc vỡ òa bởi câu của Trì Sính, như chiếc đập chắn nước thủng một lỗ nhỏ, cứ thế rò rỉ .

Cậu bước trở , cho đến khi chân chạm chân Trì Sính, giọng còn cố kìm nén như ban nãy nữa: "Cậu giận tớ làm tớ khó chịu c.h.ế.t, tớ còn tâm trí mà bênh ai chứ?"

Đào Hoài Nam chỉ tay n.g.ự.c , cúi đầu với Trì Sính: "Ngày nào chỗ của tớ cũng như ai chặn , đêm tớ ngủ , ban ngày cũng chỉ nghĩ đến chuyện ..."

Đào Hoài Nam hít sâu một , đầu ngón tay run rẩy, giọng cũng run lên bần bật: "Tớ yếu đuối lắm, tớ chỉ là đồ vô dụng, tớ chẳng bảo vệ ai cả..."

Đào Hoài Nam dừng một chút mới thể tiếp, cố chấp cúi đầu về phía Trì Sính, nhưng thực đang lệch, hướng chẳng hề trúng đối diện. Người mù là , cứ tưởng đang hướng về gặp, nhưng thực chỉ đang đối diện với . Mãi một lúc mới tiếp: "Nếu tớ cũng như , tớ cũng thể bảo vệ khác, thì tớ chỉ bảo vệ Hai thôi... tớ làm , các mới là chỗ dựa của tớ."

Giọng ngày càng kìm nén nổi, cửa phòng trai vẫn mở, nhưng Đào Hoài Nam giờ phút chẳng màng gì nữa. Mối quan hệ rối ren giữa và Trì Sính mấy ngày nay, những cảm xúc dồn nén và khó xử đẩy Đào Hoài Nam đến giới hạn bùng nổ.

Trì Sính đưa tay về phía , đầu ngón tay Đào Hoài Nam lạnh ngắt. Cậu rụt tay .

"Được ." Trì Sính lên tiếng, đưa tay nữa: “Không nữa."

Đào Hoài Nam rụt tay về, thuận thế đưa lên quệt mạnh mắt, lực mạnh đến mức qua là mắt sẽ đỏ hoe: "Tớ làm thể bênh vực khác mặt ... Vì khác mà chống đối , đau lòng ?"

Lần Trì Sính dùng lực nắm lấy tay , Đào Hoài Nam vùng nữa.

Không từ nào chạm nỗi đau của Trì Sính, siết c.h.ặ.t t.a.y Đào Hoài Nam, chằm chằm : "Cậu cũng đau lòng ?"

"Sao tớ ?" Lồng n.g.ự.c Đào Hoài Nam phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dốc, tay đẩy mạnh Trì Sính một cái: “Tớ tim, tớ chứ?"

Nói thêm nữa chắc chắn trai sẽ tỉnh giấc, nhưng Đào Hoài Nam giờ bất chấp tất cả, cả run lên: "Cậu tưởng tớ thế ? Tớ chẳng lớn lên tí nào, giờ cứ nghĩ đến việc tiếp tục lớn lên là tớ sợ, cứ như hồi bé thì mấy."

"Lớn lên thì thể gì làm nấy nữa.” Đào Hoài Nam dụi mạnh mắt, trút giận lên chính : “Cậu tưởng tớ thế ?"

Đào Hoài Nam hiếm khi cãi kiểu , bình thường giữa hai là Trì Sính nổi nóng, còn chỉ dám im thin thít bên cạnh. Hôm nay Đào Hoài Nam xù lông nhím, cảm xúc vẻ sắp mất kiểm soát.

"Tớ cũng nhắm mắt như hồi bé, mặc kệ thứ mà bám lấy , nhưng lớn lên ngay cả..."

"Có chuyện gì thế?" Tiếng trai vọng từ phòng ngủ, rốt cuộc cũng đ.á.n.h thức .

Đào Hiểu Đông xỏ dép lê : "Hai đứa cãi cái gì đấy?"

Đào Hoài Nam ngoảnh mặt , Trì Sính đáp: "Không ."

"Dạo hai đứa cứ hục hặc suốt.” Đào Hiểu Đông bật đèn: “Nửa đêm nửa hôm còn làm ầm ĩ lên?"

Trì Sính ánh đèn làm chói mắt nheo , còn Đào Hoài Nam chẳng nhạy cảm mấy với chút ánh sáng yếu ớt đó, mắt chớp lấy một cái. Dưới ánh đèn, thể , mặt vẫn còn đọng giọt nước mắt kịp lau khô, chảy dài xuống má. Quanh mắt đỏ ửng, một nửa là do kích động, một nửa là do ban nãy dùng tay dụi mạnh. Dưới ánh đèn lạnh lẽo, làn da vốn trắng bệch của lúc trông thật t.h.ả.m hại và đáng thương.

"Lại giở chứng gì thế?" Đào Hiểu Đông xoa đầu , lau giọt nước mắt to tướng má: “Nửa đêm chịu ngủ đây chọc tức Anh nhỏ ?"

Trì Sính vẫn nắm chặt cổ tay , Đào Hoài Nam mím môi .

Đào Hiểu Đông định tách hai đứa , kéo kéo tay Đào Hoài Nam: "Có chuyện gì mai hẵng ."

Đào Hoài Nam bướng bỉnh hất cằm im lặng, rõ ràng vẫn còn đang giận dỗi, chịu giằng tay khỏi Trì Sính, nhất quyết theo trai.

"Không ." Trì Sính buông cổ tay Đào Hoài Nam , chuyển sang nắm lấy bàn tay . Đào Hoài Nam im lặng len lén nắm tay . Trì Sính dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay , với Đào Hiểu Đông: "Anh về ngủ ."

"Bình thường chả thấy hai đứa cãi bao giờ, chuyện gì mà ầm ĩ thế." Đào Hiểu Đông liếc thấy hai bàn tay đang nắm chặt , cũng cố tình kỹ, chỉ : "Không thì một đứa sang ngủ với , đừng về phòng bướng bỉnh mãi dứt, mai định học đấy."

Nếu sang thì chỉ Đào Hoài Nam sang, lắc đầu: "Thôi ạ."

Đào Hoài Nam như quả bóng xì , trai chặn họng. Anh trai đó vài phút, cảm xúc cũng trôi qua hết.

Đào Hoài Nam để Trì Sính dắt tay về phòng, ngậm chặt miệng tiếng nào.

Lúc nãy ánh đèn, đuôi mắt đỏ lên trông thấy, ống tay áo ngủ cọ làm rát cả mắt, giờ bắt đầu thấy đau. Đào Hoài Nam định đưa tay lên sờ thì Trì Sính ngăn , cho sờ.

Vừa mới mất kiểm soát nổi nóng một trận, giờ đối diện với Trì Sính, Đào Hoài Nam chút ngượng ngùng. Không là do cơn giận vô cớ vẫn tan hết, là do hổ khi kích động.

Trì Sính đóng cửa . Đào Hoài Nam bên mép giường, Trì Sính hỏi, giọng bớt lạnh lùng hơn lúc : "Lớn lên ngay cả cái gì?"

Đào Hoài Nam hiểu lắm, theo phản xạ ngẩng đầu lên, há miệng định .

Nhận ngậm miệng, cúi đầu xuống, để lộ đường cong mong manh nơi cổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-62.html.]

Trì Sính cứ đó đợi . Mãi một lúc lâu , Đào Hoài Nam mới lí nhí: "Ngay cả việc là... Chó con của tớ, tớ cũng dám nữa."

Trì Sính im lặng hồi lâu. Đào Hoài Nam xong câu đó cũng lên tiếng nữa, thời gian trôi qua chậm chạp, căn phòng chìm trong tĩnh lặng.

Lát , Trì Sính xổm xuống, đặt tay lên mu bàn tay Đào Hoài Nam đang chống bên mép giường.

"Tôi cần lớn.” Trì Sính quỳ một chân xuống sàn, ngước lên Đào Hoài Nam, chậm rãi : “Không cần suy nghĩ nhiều như ."

Ngón tay Đào Hoài Nam khẽ động đậy, lắc đầu nhè nhẹ.

"Tôi thích đẩy xa, vì cái vì cái đều ." Giọng Trì Sính kiên quyết, mang theo ngữ khí cho phép từ chối: “Không phép."

Khi " phép", thậm chí chút hung dữ, nhưng Đào Hoài Nam chẳng thấy sợ hãi chút nào.

"Cậu nhận , Đào Hoài Nam." Trì Sính sờ lên mặt , nhẹ nhàng vuốt ve: “Cậu ngày càng cách làm đau đấy."

Đào Hoài Nam rùng , câu khiến da đầu tê dại.

"Cậu bảo sợ giận nhất, nhưng thực chẳng sợ tí nào." Giọng Trì Sính trầm thấp, thật dịu dàng. Lúc quả thực dịu dàng, chuyện bình thản chút nóng nảy, nhưng từng câu từng chữ đều khiến tim Đào Hoài Nam run rẩy.

"Cậu ngày càng cách trị , cố tình ngã cho thương, cố tình với lớn , đ.â.m d.a.o lòng ngày càng tàn nhẫn. Làm khiến giận đấy, nhưng thừa giận cũng chẳng làm gì ."

Trì Sính buông tay , đặt lên mu bàn tay , giọng bình tĩnh và ôn hòa: "Cậu lớn , hiểu nhiều , sẽ còn hiểu nhiều hơn nữa, sẽ làm những việc cho là đúng. Cậu cách đối phó với , đ.â.m là đau nhất."

Nước mắt Đào Hoài Nam rơi xuống đầu gối, nóng hổi như lửa đốt.

Mỗi câu của Trì Sính như một đốm lửa, thiêu đốt trái tim thành từng lỗ hổng.

Một chữ "đau" của Trì Sính làm Đào Hoài Nam hoảng loạn tột độ, sờ soạng tìm mặt Trì Sính, sờ lên mắt và môi . Cậu "xin ", " đừng đau".

"Đừng lớn nữa.” Trì Sính hôn lên lòng bàn tay Đào Hoài Nam, khẽ gọi: “Em bé."

Lúc nãy cãi với Trì Sính ở phòng khách, Đào Hoài Nam chỉ rơi vài giọt nước mắt to vì cảm xúc dâng trào. Còn bây giờ thì nước mắt cứ tuôn rơi ngừng , lồng n.g.ự.c như ai bóp nghẹt, đau nhói liên hồi.

"Cậu đừng đau.” Đào Hoài Nam dụi mắt vai Trì Sính: “Cậu đừng đau... Là tớ sai , đều là tớ ."

Trì Sính vòng tay gáy , nhẹ nhàng nắm lấy tóc . Đào Hoài Nam hôn từng cái lên cổ Trì Sính, cẩn thận thành khẩn: "Cậu thế làm tớ buồn lắm... Xin Anh nhỏ."

Mạch đập của Trì Sính truyền qua lớp da mỏng manh chạm môi Đào Hoài Nam, nhịp đập đều đặn mang cảm giác an hệt như khi nhịp tim. Đào Hoài Nam quyến luyến hôn lên đó, run rẩy : "Tớ sẽ bao giờ như thế nữa."

Đêm đó Đào Hoài Nam rúc lòng Trì Sính, ôm thật chặt.

Cậu vùi mặt Trì Sính, để nhiệt hòa làm một với Trì Sính, nhuốm đầy mùi hương của Trì Sính.

Trì Sính thỉnh thoảng vỗ nhẹ lưng . Đào Hoài Nam khi xong, sấp Trì Sính thi thoảng nấc lên.

Lớn tướng xong vẫn như trẻ con, mỗi là nấc cụt cả buổi, xong hồi lâu vẫn hít để bình tĩnh .

"Vẫn còn ?" Trì Sính ngửa để mặt .

Trong căn phòng tắt đèn, dù ánh trăng cũng chẳng rõ nước mắt, Trì Sính đưa tay sờ thử. Đào Hoài Nam nắm lấy tay áp lên n.g.ự.c , khàn giọng : "Hết ."

"Hết còn nấc?" Trì Sính hỏi.

"Vừa xong chả nấc một lúc .” Đào Hoài Nam hít mũi: “Tớ giả vờ nhé."

"Thôi đừng giả vờ nữa, thật phiền c.h.ế.t .” Trì Sính co ngón tay gõ nhẹ đuôi mắt : “Còn đau ."

"Một chút." Đào Hoài Nam áp mặt Trì Sính, cái đầu nhỏ đầy ý tưởng quái lạ nghĩ , úp mặt : "Tớ thật sự bênh vực Quý Nam ."

Trì Sính "ừ" một tiếng, giọng điệu dường như chút mất kiên nhẫn: "Biết ."

Dày vò đến giờ cũng quá nửa đêm, đêm nay coi như mất ngủ.

Đào Hoài Nam lòng đầy tâm sự cũng chẳng ngủ nổi, cứ nghĩ mãi về những lời Trì Sính , những lời cứ luẩn quẩn trong đầu , Đào Hoài Nam quên .

Trì Sính cũng ngủ, nhưng họ chuyện thêm nữa.

Họ ôm như vô đêm khác, lắng nhịp tim của . Cho đến khi ánh trăng dần nhạt, cho đến khi trời dần hửng sáng.

Đào Hoài Nam cảm nhận sự đổi chậm chạp của ánh sáng, khi chút ánh sáng truyền đến mắt, cảm thấy Trì Sính hôn nhẹ lên đôi mắt đau rát của .

Trì Sính dùng môi c.ắ.n nhẹ lên mí mắt sưng húp của Đào Hoài Nam, mắng: "Khóc sưng húp cả mắt ."

Hơi ấm từ môi áp lên mí mắt nong nóng, Đào Hoài Nam dễ chịu ư ử hai tiếng, tay cào nhẹ lên áo ngủ của Trì Sính.

Loading...