Chó Dữ Lâu Năm - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:04:34
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Sính Đào Hoài Nam giữ lấy mặt, tránh cũng tránh .
Đào Hoài Nam gặm môi chán chê thì gục xuống im một lúc, dùng chóp mũi húc húc cổ và vai Trì Sính, hít hà ngửi ngửi. Lát ngóc đầu dậy tiếp tục c.ắ.n môi.
Trì Sính bảo dậy.
Đào Hoài Nam cứ như điếc, mặt úp Trì Sính, môi chạm chạm, mũi chạm chạm, lầm bầm: “Anh thơm thật đấy...”
Cọ tới cọ lui hôn hít hồi lâu, tự Đào Hoài Nam làm nóng ran cả .
Không làm cho , cứ cảm thấy hôn hít Trì Sính thế tuy dễ chịu nhưng vẫn đủ thỏa mãn. Rốt cuộc làm thế nào mới thỏa mãn thì Đào Hoài Nam cũng , chỉ đành thuận theo bản năng mà hôn nó, ôm nó.
Cánh tay Trì Sính đặt eo , lòng bàn tay nóng hổi.
Hơi thở của cả hai đều nặng nề, lồng n.g.ự.c phập phồng áp sát trong thoáng chốc từ từ tách . Cả Đào Hoài Nam nóng hầm hập, cái cảm giác sướng khó chịu chẳng dễ chịu chút nào.
“Sao để ý đến tớ...” Vành mắt và chóp mũi Đào Hoài Nam đều đỏ lên, tủi vô cùng.
Trì Sính vẫn luôn , nhắm mắt say mê hôn, bây giờ đỏ hoe mắt với vẻ mặt thất vọng và tủi tràn trề.
Đào Hoài Nam quá sạch sẽ, giống như một nắm cát trắng đựng trong lọ thủy tinh, trôi dạt giữa dòng sông đục ngầu, nhưng ở trong lọ vẫn mềm mại và tinh khôi như thế.
Nhịp tim hai hòa , xuyên qua lồng n.g.ự.c mỏng manh rung động màng nhĩ đối phương.
Trì Sính ấn đầu Đào Hoài Nam xuống hôn từ lúc nào, hôn lên tai gọi một tiếng “Nam Nam”, bảo “ngoan một chút”, những điều Đào Hoài Nam đều nhớ rõ nữa.
Cậu chỉ nhớ dư vị tuyệt vời của nụ hôn, nhớ thở và lực đạo của Trì Sính, nhớ bàn tay của nó.
Trên thế giới , ngoại trừ trai ruột thịt , Trì Sính là mật nhất với . Họ cùng sống, cùng lớn lên. Trì Sính tất cả những chuyện vui buồn của , điều gì thể khiến Đào Hoài Nam .
Họ ràng buộc mà trưởng thành, quấn quýt lấy cùng học cách đối mặt với thế giới.
Cuối cùng, khi Đào Hoài Nam hoảng loạn thở dốc gọi “Anh nhỏ”, Trì Sính hôn lên đuôi mắt , cuốn giọt nước mắt kịp rơi xuống.
Trì Sính rút khăn giấy lau tay, Đào Hoài Nam vẫn hồn, đó thở hổn hển. Men rượu vẫn tan hết, mặt và cổ đỏ bừng, đầu óc trống rỗng.
Cái vẻ càn rỡ bò gặm môi lúc nãy biến mất tăm, giờ im thin thít dám động đậy.
“Không quậy nữa ?” Trì Sính búng lên trán một cái, kêu cái “bóc”.
Đào Hoài Nam đưa tay lên xoa xoa, tay chân vẫn còn bủn rủn. Xoa trán xong, hai cánh tay vươn lên vòng qua cổ Trì Sính, kéo nó cúi xuống, mặt rúc xương hàm và cổ nó, khàn giọng than thở: “Thoải mái quá...”
Trì Sính c.ắ.n nhẹ lên tai , giọng vẫn còn chút khàn khàn: “Sau còn uống rượu nữa là xử c.h.ế.t .”
“Đừng xử c.h.ế.t tớ, tớ mà...” Đào Hoài Nam là giỏi nhất khoản làm nũng, quậy đời , sướng , giờ từ đầu đến chân đều ngoan ngoãn đến lạ.
Bên chân cái gì đó cồm cộm, Đào Hoài Nam tự thấy thoải mái đương nhiên đó là cái gì. Cậu chớp chớp mắt, tay trượt dọc theo sống lưng Trì Sính xuống , đến eo thì luồn xuống, ngón tay móc cạp quần ngủ của nó.
Vừa chạm bụng của Trì Sính, nó lùi dậy.
“Cho sờ đấy.” Đào Hoài Nam l.i.ế.m môi, thì thầm: “Tớ cũng làm cho nhé.”
Trì Sính chống một đầu gối lên giường, đó vài giây, rũ mắt Đào Hoài Nam. Đào Hoài Nam vẫn vươn tay với lấy nó, Trì Sính nắm lấy tay , bóp nhẹ trong lòng bàn tay.
Đào Hoài Nam còn định gì đó, Trì Sính cúi xuống, c.ắ.n một cái lên ngón út của , hôn lòng bàn tay . Hơi thở nóng hổi phả khiến Đào Hoài Nam kìm rụt tay , nóng ngứa.
Sau đó Trì Sính buông , tắm nước lạnh.
Hắn mang theo một đầy nước , Đào Hoài Nam vẫn ngủ, cảm nhận Trì Sính về liền nghiêng ôm chầm lấy ngay lập tức.
Cũng chẳng lời đường mật làm nũng gì, cứ im lặng, chỉ sột soạt ôm ấp hôn hít nó.
Trì Sính một tay ôm Đào Hoài Nam, xoa lưng một cách chẳng mấy dịu dàng.
Đào Hoài Nam dễ chịu cọ cọ mặt Trì Sính, gọi một tiếng “Anh nhỏ”.
Đêm đó những khác trong phòng ai về, bọn họ thực sự thông đêm bên đó.
Sáng hôm Đào Hoài Nam ngủ vẫn say, lúc thầy giáo đập cửa gọi dậy còn ngơ ngác đang ở . Sờ bên trái sờ bên thấy Trì Sính, hoảng hốt ngay lập tức.
“Anh nhỏ?” Đào Hoài Nam hắng giọng gọi.
Trì Sính từ nhà vệ sinh , miệng còn ngậm bàn chải đ.á.n.h răng: “Đây.”
“Làm tớ giật cả .” Đào Hoài Nam thấy giọng nó thì yên tâm, dang tay ngã vật xuống giường: “Tớ vẫn buồn ngủ.”
“Buồn ngủ cũng dậy, tám rưỡi .” Trì Sính .
“Chợp mắt hai phút nữa dậy...” Đào Hoài Nam nhắm mắt, tay vô thức cào cào lên ga giường: “Giường êm thật đấy.”
Trì Sính nhà vệ sinh tiếp tục rửa mặt, Đào Hoài Nam ườn giường, đôi mắt to chớp chớp đang nghĩ gì.
Mọi đều dậy tập hợp. Đám thanh niên rốt cuộc vẫn còn trẻ khỏe, cả đêm ngủ hai ba tiếng mà giờ đứa nào đứa nấy vẫn sung sức lắm.
Có hỏi Đào Hoài Nam: “Ngủ ngon ?”
“Ngon lắm.” Đào Hoài Nam nắm tay Trì Sính trả lời.
Người hỏi: “Không say chứ? Uống nhiều thế khó chịu ?”
Đào Hoài Nam đút tay túi áo khoác Trì Sính, lắc đầu: “Không say.”
Buổi sáng còn hoạt động thêm một lúc nữa, ăn trưa xong là lên xe về. Đào Hoài Nam đêm qua ngủ đủ giấc, giờ khác thì gà gật buồn ngủ, tỉnh như sáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-53.html.]
Cậu nắm lấy bàn tay Trì Sính đặt lên đùi nghịch. Lúc thì đan mười ngón tay nắm chặt, lúc thì mở cả hai bàn tay , lòng bàn tay áp lòng bàn tay, ngón tay áp ngón tay.
Trì Sính dựa lưng ghế nhắm hờ mắt, Đào Hoài Nam tự chơi tay một cách vui vẻ, đuôi mắt cong lên một vòng cung mềm mại.
Trì Sính dùng tay sờ sờ nốt ruồi nhỏ nơi đuôi lông mày . Đào Hoài Nam cảm nhận , ban đầu một cái, đó nhướng lông mày lên xuống liên tục, làm cho nốt ruồi nhỏ cũng nhảy nhót theo chịu yên. Trì Sính dựa ghế, khẽ .
Lúc đám con trai mày râu hớn hở hào hứng bao nhiêu, thì lúc về như một xe cải bắp héo bấy nhiêu, đứa nào đứa nấy mặt mày ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài, đến câu tạm biệt cũng chẳng buồn .
Ngày mai là thứ Hai học bình thường, hôm nay dù mệt đến thì mai cũng chẳng nghỉ.
Đào Hiểu Đông lái xe đến đón hai đứa, đường tắc nên đến muộn. Lúc đến, Đào Hoài Nam đang chuyện gì với Trì Sính, tâm trạng vẻ .
Đào Hiểu Đông bấm còi, Trì Sính sang, vẫy tay hiệu.
Trì Sính dắt Đào Hoài Nam tới, Đào Hoài Nam , thở phả thành từng làn khói trắng.
“Vui ?” Đào Hiểu Đông đầu hỏi hai đứa.
“Vui ạ.” Đào Hoài Nam sán gần, bí mật với trai: “Em uống rượu đấy.”
“Oa ghê nha.” Đào Hiểu Đông hỏi: “Uống bao nhiêu?”
“Nói chung là ít.” Đào Hoài Nam đưa tay gãi gãi cổ : “Biết em hầu rượu đấy.”
“Khẩu khí lớn gớm, cần mày hầu.” Đào Hiểu Đông khởi động xe, hỏi Trì Sính: “Anh Khổ cũng uống ?”
“Uống một ít thôi ạ.” Trì Sính đáp: “Không nhiều.”
Đào Hiểu Đông bật : “Được đấy, bảo là du ngoạn ngắm tuyết, kết quả một đám choai choai rủ nhậu nhẹt hả?”
“Thì uống chút đỉnh mà.” Đào Hoài Nam vỗ vỗ vai : “Trẻ con lớn mà lị.”
Nhóc con lớn thì , nhưng cái nết phiền phức thì chẳng đổi tí nào.
Cũng cồn làm hỏng não em nhà , chuyến về Đào Hoài Nam nhiều hẳn, vớ ai là dứt. Trì Sính tắm xong thì phòng học bài, ném Đào Hoài Nam cho cả.
Anh cả một bên điện thoại rung bần bật trả lời tin nhắn, một bên ậm ừ qua loa tiếp chuyện em. Cuối cùng chịu nổi nữa, bảo: “Ngủ cục cưng, mai còn học.”
“Chưa buồn ngủ mà.” Đào Hoài Nam dựa ghế sofa, nhét chân xuống đùi : “Em với thêm lúc nữa.”
Đào Hiểu Đông thầm nghĩ mày đừng nữa, nhưng miệng dám thế, chỉ “” một tiếng bảo: “Thế tắm cái .”
Cũng may trong nhà một đứa phiền phức thì cũng một đứa hiểu chuyện.
Lúc Đào Hiểu Đông tắm xong , nhóc con Trì Sính lôi về phòng . Anh ghé đầu , thấy đang kéo chăn quấn lên , Trì Sính học bài để ý đến , cũng quấy rối nữa, còn tủm tỉm một .
Đào Hiểu Đông thì thầm hỏi Trì Sính: “Nó uống say tỉnh rượu hả em?”
“Ai mà .” Trì Sính liếc , với Đào Hiểu Đông: “Anh cần lo , lát nữa tự nó ngủ mà.”
“Thế rốt cuộc uống bao nhiêu?”
Trì Sính đáp: “Có ba lon thôi.”
“Uống thế mà thành như á?” Đào Hiểu Đông ngạc nhiên, hỏi Đào Hoài Nam: “Mày nhà họ Đào đấy, ba lon bia say ?”
“Tớ say.” Đào Hoài Nam dậy phản bác: “Tớ tỉnh táo lắm nhé, cũng đứt phim .”
Nói đến đây khựng một chút, tròng mắt đảo đảo, mặt tường, lí nhí tiếp: “...Tớ nhớ hết đấy.”
“À.” Ông chẳng đầu cua tai nheo gì thuận miệng đáp đại: “Ghê ghê.”
Cuối tuần vì chơi nên thầy cô nào giao bài tập, đầu tiên nghỉ ngơi trọn vẹn thế . Trì Sính vẫn làm một đề thi, nhưng cũng học quá khuya, làm xong một đề là rửa mặt ngủ.
Hơi thở Đào Hoài Nam đều đều, giống như ngủ .
Trì Sính kéo chăn lên cao cho , bên cạnh một lúc. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu làm căn phòng khá sáng, đường nét khuôn mặt xinh của Đào Hoài Nam hiện lên rõ ràng.
Trì Sính khẽ chạm chóp mũi .
“Hù!” Đào Hoài Nam đột ngột mở mắt, tay nhanh nhẹn vươn túm lấy ngón tay Trì Sính: “Cậu tớ tóm nhé, Tiểu Trì! Lén lút trộm tớ!”
Trì Sính sững một chút, đó xuống, rút tay về : “Có nhàm chán hả.”
“Cậu diễn sâu ghê.” Đào Hoài Nam lật dậy, hì hì sấn tới chỗ Trì Sính: “Bị tóm tận tay còn diễn.”
Trì Sính thèm lý sự, chỉ gạt xuống.
Đào Hoài Nam thực cũng buồn ngủ , quậy nữa, chỉ dính sát Trì Sính ôm lấy nó.
Cậu quậy thì Trì Sính cũng đẩy , để mặc Đào Hoài Nam nắm một tay như khi, chuẩn ngủ.
Đào Hoài Nam lát trở , chuyển sang tư thế nghiêng, xích gần Trì Sính hơn một chút.
Cánh tay Trì Sính áp bụng Đào Hoài Nam, bụng phập phồng theo nhịp thở, Trì Sính thể cảm nhận thở của .
“Có tưởng tớ quên hết ?” Khi Trì Sính nghĩ ngủ , Đào Hoài Nam bất chợt lên tiếng.
Trì Sính mở mắt, gì.
Đào Hoài Nam rụt mặt xuống thấp hơn, cằm vùi trong chăn, giọng lí nhí, như thể đến lúc mới bắt đầu thấy ngại ngùng:
“...Hôm qua c.ắ.n lưỡi tớ.”