Chó Dữ Lâu Năm - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:04:31
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam đầu tiên đăng bài lên vòng bạn bè, chốc lát nhận nhiều lượt thích và bình luận, điện thoại từng cái một cũng thấy mệt. Hơn nữa chế độ dành cho khiếm thị điện thoại ở nhiều phương diện vẫn thực sự thông minh, dùng tiện lắm, nhiều thao tác trang web thực đoán mò.

Đào Hoài Nam mải mê nghịch điện thoại suốt nửa chặng đường , Trì Sính cũng kệ , thế là Đào Hoài Nam cứ rúc trong góc cúi đầu hí hoáy.

Mãi đến khi xe dừng, tới nơi mới đám con trai gọi xuống.

Họ leo một ngọn núi nhỏ. Những hoạt động ngoài trời kiểu Đào Hoài Nam ít khi tham gia, leo núi càng bao giờ. Nhà trường tổ chức cho cũng là một sự mạo hiểm, nếu Trì Sính cùng thì chắc chắn họ sẽ dám để tham gia, lỡ xảy chuyện gì thì ai gánh vác nổi trách nhiệm.

Mỗi giáo viên dẫn theo nhóm học sinh xe , điểm danh khi lên núi, trong quá trình leo cũng liên tục chú ý để lạc mất ai. Đào Hoài Nam Trì Sính nắm tay, các bạn khác đều mải mê chụp ảnh, chỉ hai họ là .

Trên bậc thang lớp băng mỏng do tuyết đóng , trơn. Giáo viên cuối cùng cầm loa nhắc nhở cẩn thận, bảo mấy đứa đang mải chụp ảnh đừng chạy nhảy lung tung, cho vững .

Không khí lạnh, Đào Hoài Nam đeo khẩu trang che kín mặt, tay đút túi áo Trì Sính, từng bước từng bước thận trọng. Họ quá hiểu ý , Trì Sính gần như cần mở miệng, mỗi khi hết bậc thang hoặc bắt đầu bậc mới, nó sẽ khẽ bóp tay Đào Hoài Nam, liền phối hợp bước tới hoặc nhấc chân lên.

cũng lúc xảy sơ suất. Bậc thang núi dù cũng vuông vức đều đặn như cầu thang trong nhà, chỗ rộng chỗ hẹp, đoạn đột ngột dốc hoặc thoai thoải. Đào Hoài Nam thấy nên khó căn chuẩn độ cao để đặt chân, đôi khi bước hụt một cái làm suýt trượt ngã. Những lúc đó, Trì Sính sẽ lập tức nắm chặt lấy , giữ vững khi kịp ngã thật.

Đi kiểu mệt, thần kinh lúc nào cũng căng lên, lòng bàn tay Đào Hoài Nam đổ đầy mồ hôi.

Phía mấy bạn nữ chụp ảnh cho hai , thỉnh thoảng đến chỗ nghỉ chân, Đào Hoài Nam thấy gọi , liền để họ chụp.

“Ở đây ?” Đào Hoài Nam hỏi Trì Sính.

“Cũng .” Trì Sính lôi tay , chỉ về một hướng: “Bên là cây, tuyết phủ lên.”

Đào Hoài Nam gật gật đầu.

Trì Sính cầm tay chỉ sang hướng khác: “Bên mấy cái dốc nhỏ, tuyết dày lắm. Chắc là một con sông nhỏ, nhưng đóng băng .”

“Oa, cây còn lá ?”

“Cây tùng thì , mấy cây khác rụng hết .” Trì Sính đáp.

“Cái đó tớ !” Đào Hoài Nam lập tức lôi kiến thức địa lý trong đầu , : “Rừng lá kim á hàn đới chứ gì.”

Trì Sính , kéo khẩu trang của lên cao che kín sống mũi: “Có tí kiến thức mà học cũng chẳng đến nơi đến chốn.”

“Sao mà đến nơi đến chốn?” Đào Hoài Nam vẫn phục: “Cây tùng chẳng lá kim ? Lá nó nhọn hoắt thế còn gì.”

Trì Sính cũng khẽ, tiếp tục dắt lên, : “Được , đúng.”

Trì Sính thấy cái gì sẽ miêu tả đơn giản cho . Đào Hoài Nam tuy thấy nhưng trí tưởng tượng phong phú. Cậu mất thị lực khi bốn tuổi, lúc đó nhận hết các màu sắc . Bình thường nhạy cảm với hình ảnh, mô tả cảnh vật màu sắc sẽ hình dung một ấn tượng rõ rệt trong đầu, nhưng nếu cố tình nghĩ về một màu sắc nào đó thì vẫn thể tưởng tượng . So với thực tế chắc chắn sai lệch, nhưng mà tưởng tượng thôi thì làm gì đúng sai.

Khi đến sơn trang, cô bạn chụp ảnh cùng Đào Hoài Nam ở trạm dừng chân mang đến cho một cốc sữa. Cô tự mang lên đây, mới pha xong.

“Cẩn thận nóng nhé.” Cô bạn cẩn thận đưa qua, dặn dò .

Đào Hoài Nam ngửi thấy mùi sữa, hỏi: “Cậu còn ?”

“Tớ còn, chỗ tớ còn nhiều lắm, chia cho hết .” Bạn nữ .

Đào Hoài Nam bèn nhận lấy, : “Vậy cảm ơn nhé.” Rồi mò mẫm trong ba lô lấy một thanh sô cô la tặng cô bạn.

Bạn nữ về chỗ lớp , Đào Hoài Nam ôm cốc sữa ủ ấm tay, uống vội.

Quý Nam quan sát nãy giờ, thấy mới bước tới “Woah” một tiếng.

“Ông làm cái gì đấy?” Đào Hoài Nam nghiêng đầu, giọng điệu ghét bỏ hỏi.

“Giờ mới phát hiện ông cũng hâm mộ phết đấy, bé Hoài Nam.” Quý Nam trêu.

“Tôi lớn hơn ông ba tháng đấy, gọi ai là bé Hoài Nam hả.” Đào Hoài Nam ngoảnh mặt .

Đào Hoài Nam ngoại hình trẻ hơn tuổi, tâm lý cũng đơn thuần hơn các bạn nam đồng trang lứa, nên luôn cảm thấy nhỏ bé. Thực Đào Hoài Nam và Trì Sính học muộn, tính trong đám học sinh cùng khóa, Đào Hoài Nam hề nhỏ tuổi, nhưng cứ mặc định như một đứa em trai nhỏ.

“Có khi nào cổ kết ông ?” Quý Nam ngó sang bên , cợt nhả: “Được đấy, trông cũng xinh xắn, ngọt ngào.”

Đào Hoài Nam vội : “Ông đừng linh tinh.”

Nói là đồng cảm cũng , vô thức nảy sinh lòng trắc ẩn cũng , sự quan tâm của các bạn nữ dành cho Đào Hoài Nam thực nhiều ý đồ sâu xa đến thế, đôi khi chỉ đơn giản là để cảm nhận sự bao dung bình đẳng mà thôi.

Đào Hoài Nam cho Quý Nam đem chuyện lung tung, thích lôi đùa cợt kiểu mập mờ như với khác. Hồi cấp hai, đồn Trì Sính và lớp phó học tập yêu , làm Đào Hoài Nam khó chịu mất một thời gian dài, giờ chuyện rơi tất nhiên càng vui.

Cậu đưa tay sang sờ soạng tìm Trì Sính, Trì Sính nắm lấy tay , hỏi: “Sao thế?”

Đào Hoài Nam nắm tay nó, : “Sờ tí thôi.”

Trì Sính nắm tay đút túi áo .

Đám con trai cấp ba tụ một chỗ thì đúng là điểm dừng, thực sự quá ồn ào. Lúc ăn cơm, món nào bê lên là hết sạch món đó, đũa mà chậm một nhịp là nhịn, lúc phục vụ còn kịp đặt xuống bàn cướp ngay tay. Nhân viên phục vụ cũng dở dở , đầu tiên thấy kiểu ăn uống như c.h.ế.t đói thế .

Thực là cái khí tranh cướp bát nháo mới làm cho bữa ăn thêm ngon miệng. Chẳng ai quản họ, thầy cô cũng kệ, thích cướp thì cứ cướp.

Đào Hoài Nam thì chịu nổi, khác đói , chứ là đói thật . Cậu và Trì Sính ăn uống vốn từ tốn, đặc biệt là , gom đồ ăn bát từ từ xúc, làm quen với kiểu tranh cướp .

Lại thêm một đĩa đồ chiên là món gì bưng lên bốc , Đào Hoài Nam còn đó là cái gì, chỉ thấy tiếng nhai giòn rụm rào rạo bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-51.html.]

“Thầy Thẩm .” Đào Hoài Nam lớn tiếng gọi: “Thầy Thẩm ơi!”

Thầy chủ nhiệm đang bàn giáo viên thấy: “Ơi” một tiếng, ngửa hỏi: “Sao thế Hoài Nam?”

“Em cùng nhóm với bọn họ nữa!” Đào Hoài Nam nhịn hết nổi: “Em chả ăn miếng nào!”

Cả phòng ăn ồ lên, thầy chủ nhiệm bảo: “Em qua đây, với thầy, chúng cùng bàn với lũ ch.ó điên.”

Đào Hoài Nam hỏi Trì Sính: “Qua ?”

“Qua làm gì, cứ đây .” Mấy đứa con trai cùng bàn : “Lần bọn tao để phần cho.”

Đào Hoài Nam vốn dĩ cũng chỉ đùa, định chuyển bàn thật.

Đến khi món tiếp theo lên, quả nhiên bọn họ tranh nữa, để yên cho phục vụ đặt đĩa xuống bàn. Trì Sính gắp một ít bát cho Đào Hoài Nam, Quý Nam cạnh hỏi: “Gắp xong ?”

Trì Sính “Ừ” một tiếng, cả bàn “chó điên” lao như hổ đói, đĩa đồ ăn sạch bách.

Đào Hoài Nam hí hửng hưởng thụ đặc quyền, và Trì Sính gắp , gắp xong thì mặc kệ bọn họ tranh .

Đồ ăn ở đây nấu nhiều dầu mỡ, Đào Hoài Nam thực ăn đồ ngấy quá, nhưng khí vui vẻ cuốn theo nên cũng ăn nhiều hơn bình thường.

Sau bữa ăn là thời gian hoạt động tự do, hai giờ rưỡi tập trung chơi trò chơi, lúc đó thể chơi hoặc về phòng nghỉ ngơi. Phòng ở đây phòng ba , bốn , và một ít phòng đôi. Đào Hoài Nam và Trì Sính phân phòng bốn , trong phòng hai giường lớn, hai ngủ một giường.

Ở đây quá nhiều chỗ để chơi, nhóm tổ chức hoạt động chung, nhóm tách lẻ tự chơi, đến sơn trang là tự do hơn hẳn, cần thầy cô kè kè theo sát nữa.

Đào Hoài Nam cũng thấy buồn ngủ, cùng Trì Sính dạo vườn cây ăn quả.

Vườn cây khu ngoài trời và khu nhà kính, bây giờ là mùa đông, vườn ngoài trời héo úa từ lâu. Rất nhiều bạn nữ đang ở trong nhà kính, ở đây chia thành nhiều khu, mùa cả dâu tây và việt quất.

Trì Sính xổm xuống hái cho một quả dâu tây, bảo ăn.

Mắt Đào Hoài Nam sáng rực lên: “Ngọt quá.”

Cậu vốn thích ăn hoa quả, lúc vui vẻ vô cùng. Trì Sính dẫn tìm những quả dâu chín đỏ mọng, tìm thấy thì cầm tay cho sờ, Đào Hoài Nam sờ thấy tự hái.

Các bạn nữ cứ thích chụp ảnh hai họ, cả hai cũng chẳng để ý, cứ để họ chụp thoải mái.

Ăn dâu tây ngọt lịm căng cả bụng, Đào Hoài Nam mãn nguyện vô cùng, cực kỳ ưng ý cái chỗ .

Cả buổi chiều đều là hoạt động tập thể, bữa tối tiếp tục tiệc tùng, đến khi ai về phòng nấy thì đúng tám giờ. Buổi tối ngoài hoạt động tự do sợ xảy chuyện. Trong tòa nhà quậy thế nào cũng , nhưng ngoài trời, cổng lớn khóa .

Người ở cùng phòng với hai là Thạch Khải và một nam sinh khác. Có ngoài nên Đào Hoài Nam ngại dám tắm chung với Trì Sính, tự cầm đồ lót và pijama tắm .

Cậu tắm bao giờ khóa cửa, ở nhà lúc tắm trai và Trì Sính đều thể tùy ý . Hơn nữa cũng khóa, sợ trượt ngã va đập gì thì hai cứu .

Trì Sính chỉnh sẵn nhiệt độ nước cho , tấm t.h.ả.m chống trượt cũng trải sẵn sàng.

“Sữa tắm và dầu gội đều ở đây.” Trì Sính cầm tay đặt lên cái giá tường: “Quần áo để bồn rửa mặt cho , khăn tắm ở chỗ .”

Đào Hoài Nam lí nhí .

“Đồ rơi xuống đất thì gọi , đừng tự nhặt.” Trì Sính xoa xoa tóc và tai : “Ngã đấy.”

“Biết mà...” Giọng Đào Hoài Nam càng nhỏ hơn, chút chột đẩy nó ngoài, dùng : “Cậu mau ngoài .”

Đào Hoài Nam ở bên trong chột đuổi Trì Sính , nhưng hai bên ngoài thấy lạ: “Sao ông tắm chung với ? Cậu tự tắm ? Nhỡ ngã thì làm ?”

“Được, .” Trì Sính lấy kem dưỡng da và sạc điện thoại của Đào Hoài Nam từ trong ba lô .

“Hoài Nam ơi việc gì thì cứ gọi bọn nhé!” Nam sinh hét vọng một câu.

Đào Hoài Nam trong phòng tắm đáp : “Dạ, ạ!”

Đào Hoài Nam còn tắm xong thì cửa phòng gõ vang.

Thạch Khải và nam sinh đang sấp giường chơi game mobile, Trì Sính mở cửa.

Ngoài cửa là Quý Nam và ba nam sinh cùng phòng , cửa mở là cả đám ùa , tay ai nấy đều xách theo đồ đạc lỉnh kỉnh.

“Tôi còn tưởng mấy ông đến.” Thạch Khải đó .

“Đến chứ, đến.” Quý Nam đặt đồ lên bàn, cả lao rầm xuống giường, đè lên Thạch Khải và bạn làm cả hai la oai oái.

Một đám con trai mới lớn chuẩn đầy đủ đồ ăn thức uống, khó khăn lắm mới chơi xa, còn tụ tập cùng , quậy phá tưng bừng thì hình như gọi là thanh xuân.

Hai nam sinh cùng Quý Nam cũng lao đè lên, chồng lên , la hét ầm ĩ.

Một nam sinh to cao vạm vỡ là cuối cùng, đầu óc đơn giản, thỉnh thoảng hành động hổ báo cáo chồn.

Cậu đặt đồ xuống xong thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, vẫn giữ cái kiểu đùa giỡn giữa bọn con trai với , định đẩy cửa xông , giọng điệu cợt nhả định lao trong: “Để xem ai đang tắm nào!”

Đám con trai đùa thì giới hạn, cửa đẩy một nửa, bất ngờ Trì Sính túm cổ áo giữ chặt .

“Đừng động đậy.” Trì Sính túm lấy cổ áo giật ngược ngoài, nam sinh to cao thế mà nó kéo lùi hai bước.

Người lôi ngoài, cửa kính đóng , Trì Sính nhàn nhạt : “Nhát gan lắm, dọa một cái nhỡ ngã đấy thì .”

Loading...