Chó Dữ Lâu Năm - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:59:51
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam thấy cuộc chuyện của hai ông về , Trì Sính bảo về phòng là về ngay, còn định bụng lát nữa dỗ dành trai cùng Trì Sính, ai ngờ ông nhỏ lầm lì ngày một giải quyết êm .
Sau hôm đó Đào Hiểu Đông còn mặt lạnh nữa, vẻ hết giận thật .
Đào Hoài Nam ngạc nhiên lắm, hỏi Trì Sính: "Cậu gì với thế?"
"Kệ ." Trì Sính trả lời, cũng cho hỏi, hỏi là bảo phiền.
Đào Hoài Nam nghĩ nát óc cũng Trì Sính thể lời ngon ngọt gì để dỗ dành, trong ấn tượng của , Trì Sính đến xin còn từng bao giờ, bướng kinh khủng.
Đào Hiểu Đông mấy lời của Trì Sính thuyết phục, thấy nó làm thế là đúng. ai mà còn giận nổi khi Trì Sính những lời gan ruột đó, ánh mắt chân thành bảo "Em thể em ruột , nhưng là ruột của em". Đào Hiểu Đông vốn mềm lòng với trẻ con, thực chỉ cần câu thôi cũng đủ làm mủi lòng .
Huống hồ câu "Nếu là " của Trì Sính, Đào Hiểu Đông đúng là trả lời .
Nếu là Đào Hiểu Đông, khi còn chẳng thèm học trường thường, dắt em trai học một lèo từ trường khiếm thị luôn. Dù hồi đó học cũng chẳng tâm huyết gì, như Trì Sính còn dạy kèm cho em.
Có đứa em mù thì lo cả đời, Đào Hiểu Đông quen , cái gì nhất đều dành cho em.
Làm ai chẳng thế, Trì Sính cũng là một mà.
Hết giận nghĩa là hết lo, chuyện vẫn còn đó. Thực Đào Hiểu Đông luôn tính toán riêng, cũng thực sự Đào Hoài Nam học trường khiếm thị, thích để em trai sống giữa những bình thường hơn, lẽ đây là chút chấp niệm của làm .
Trong tiệm nhân viên khiếm thính quê ở vùng ven, em trai năm nay cũng lên cấp ba, thi hơn ba trăm điểm, vốn định nghỉ học vì nhà nghèo quá. Theo dự tính ban đầu của Đào Hiểu Đông là bỏ tiền cho thằng bé đó học tiếp, yêu cầu gì khác, chỉ cần ở trường để mắt đến Đào Hoài Nam là . Không là sợ hai đứa từng xa bao giờ chấp nhận việc Đào Hoài Nam chuyển từ tay Trì Sính sang tay khác, hai đứa đều bướng như trâu.
Trước đó cũng chọn vài trường dự , giờ Trì Sính dở chứng thế , mấy trường đó đều . Trước chọn trường quan trọng chất lượng dạy, chỉ chọn trường gần nhà, dù cũng đưa đón hàng ngày. Giờ thêm Trì Sính nữa thì , bản nó thấy học cũng , nhưng Đào Hiểu Đông thể kệ nó .
Dạo Đào Hiểu Đông ngày nào cũng hỏi thăm chuyện trường lớp, còn nhờ vả , cố gắng đưa trường nhất thể. là vài trường tư thục khá , thiếu điểm thì dùng tiền bù, trong trường một nửa là thi đỗ điểm cao, một nửa là đóng học phí cao . Trường quốc tế thì khỏi bàn về cơ sở vật chất, chỉ điều là đắt, nhưng Đào Hiểu Đông sợ gì đắt.
Chuyện trường lớp hòm hòm Đào Hiểu Đông mới thấy nhẹ lòng, bớt bức bối.
Lo xong cũng với hai đứa nhỏ ngay, chúng nó làm trò lắm. Đào Hoài Nam thì làm trò vặt vãnh ngoài miệng, để ý là tự khắc thôi; còn Trì Sính thì hầu như làm trò, nhưng hễ làm là chọc thủng trời, làm dựng tóc gáy.
Người mất bình tĩnh vẫn là Đào Hoài Nam.
Trong lòng trai sẽ bỏ mặc, nhưng chẳng năng gì, vẫn thấy lo lo. Bản học trường nào cũng , nhưng Trì Sính thì khác.
"Anh ơi..." Đào Hoài Nam cầm quả táo mò lên tầng bốn, tầng bốn là nơi Đào Hiểu Đông dạy học, dạo nhiều thợ xăm đến học nghề, tiệm đông lắm.
Đào Hiểu Đông đang dọn đồ, thấy em lên, hỏi: "Gì thế?"
"Ăn táo ạ." Đào Hoài Nam tới, bàn cái giá đỡ, một góc chĩa ngoài, Đào Hiểu Đông chặn em khi va , thì Đào Hoài Nam thêm bước nữa là chọc bụng.
"Tay bẩn, ăn ." Đào Hiểu Đông .
Đào Hoài Nam đưa táo lên miệng : "Thế em cầm cho ăn, tay em bẩn, em rửa xong."
Đào Hiểu Đông c.ắ.n một miếng tay em, thừa thằng nhóc chuyện. Anh cố tình hỏi, Đào Hoài Nam cũng ăn táo, bên cạnh đợi.
Một quả táo Đào Hiểu Đông ăn ba miếng, còn Đào Hoài Nam gặm sạch.
Gặm chán chê quanh cái lõi táo, Đào Hoài Nam lẳng lặng dậy xuống lầu, Đào Hiểu Đông liếc , gì.
Ai ngờ một lúc Đào Hoài Nam lên, một tay cầm táo một tay vịn cầu thang rón rén lên. Đi tới giơ tay đưa táo lên miệng Đào Hiểu Đông: "Anh em ăn táo tiếp nhé."
Đào Hiểu Đông rốt cuộc nhịn , thằng nhóc hâm dở buồn , làm cũng bó tay.
"Anh ăn.” Đào Hiểu Đông lườm em: “Có gì mau."
"Ăn tí mà.” Đào Hoài Nam vẫn kiên trì đưa lên: “Ăn tí ."
Đào Hiểu Đông phì , c.ắ.n một miếng táo của em.
Đào Hoài Nam chạm tay áo , gọi "Anh".
"Có gì nhanh." Đào Hiểu Đông nhai táo giục.
Đào Hoài Nam mới lí nhí hỏi: "Hai đứa em học trường nào ạ..."
"Không ." Đào Hiểu Đông vẫn đang lắp máy xăm: “Ai hai đứa mày học ."
"Đừng mà.” Đào Hoài Nam lắc lắc khuỷu tay , lấy vai húc húc lưng : “Đừng bỏ mặc bọn em, mà mặc kệ là bọn em tiêu đời đấy, là lớn bọn em là em nhỏ mà, trẻ con hiểu chuyện, chỉ chọc tức lớn thôi."
"Thôi xin.” Đào Hiểu Đông khẩy: “Các ông là đại ca, mới là em út."
Đào Hoài Nam vội vàng nhận: "Em em, em mới là em út, các đều vì em cả, tất cả là tại em, em là đồ phiền phức."
Trì Sính xin dỗ dành khó khăn bao nhiêu thì Đào Hoài Nam dễ dàng bấy nhiêu, vòng tay ôm cổ Đào Hiểu Đông từ phía , áp mặt vai thủ thỉ: "Đều là của em, vì em mà các vất vả, nếu em thì sẽ nhẹ gánh hơn nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-46.html.]
Vốn dĩ định làm nũng nhận dỗ trai, nhưng lời thấy chạnh lòng. Đào Hoài Nam hiểu rõ vì mà trai và Trì Sính vất vả hơn nhiều. Anh trai lọt tai, vốn dĩ chỉ định trêu em, câu thấy xót.
Đào Hiểu Đông vỗ vỗ lưng em: "Cút ngay! Đừng nịnh nọt ở đây, táo quệt hết cổ áo ."
Đào Hoài Nam hì hì, buông tay, ôm trai ăn vạ mãi.
Đào Hiểu Đông chịu nổi cái kiểu mè nheo , vốn dĩ cũng hết giận , cuối cùng vác thằng em xuống lầu, ném trả cho Trì Sính, tay Đào Hoài Nam vẫn cầm nửa quả táo.
"Quản cho chặt em mày , tránh xa tao ." Đào Hiểu Đông bảo Trì Sính.
"Vâng.” Trì Sính tháo cái mũ lệch đầu Đào Hoài Nam xuống.
"Làm phiền ai thì làm, đừng làm phiền tao." Đào Hiểu Đông dọa: “Còn mò lên tầng nữa tao đá xuống đấy."
Đào Hoài Nam ném về, giận cũng chẳng dỗi, gặm táo tiếp, nhai rộp rộp.
Cậu hiểu trai lắm, thái độ chứng tỏ tính toán xong xuôi . Thế là Đào Hoài Nam yên tâm, miễn là đừng bỏ mặc Trì Sính là .
Dạo tiệm mở lớp dạy học viên, ngày nào cũng bận, làm đúng giờ.
Anh làm suốt, hai đứa nhỏ ngày nào cũng theo. Ở nhà thì tivi, sách, học bài. Cấp ba vất vả hơn cấp hai nhiều, bài vở cũng nhiều, Trì Sính bắt đầu dạy cho Đào Hoài Nam .
Gần đây mưa nhiều, mưa rào, xối xả kèm theo sấm chớp ầm ầm.
Cứ đến thời tiết là Đào Hoài Nam thấy khó chịu, thích trời mưa. Người mù nhạy cảm với thính giác, họ phụ thuộc đôi tai, trời mưa tạp âm nhiều quá, tiếng mưa đập cửa kính, mái tôn lộp độp ngớt, tiếng sấm đùng đoàng bất thình lình, tất cả đều khiến họ bứt rứt. Sự bứt rứt là do sinh lý, đến từ sự nhiễu loạn thính giác liên tục và hỗn loạn, trong thời tiết Đào Hoài Nam khỏe, tiếng sấm đùng đoàng thỉnh thoảng làm giật co rúm.
Hôm nay là một ngày mưa bão, Đào Hoài Nam nghiêng co ro trong chăn đeo tai nhạc, Trì Sính bên cạnh sách. Tai ngăn tiếng động bên ngoài, Đào Hoài Nam nhắm mắt cố gắng ngủ một chút.
Bên ngoài một tia chớp lóe lên, Trì Sính đưa tay sang bịt tai Đào Hoài Nam .
Nó đưa tay sang là Đào Hoài Nam sắp sấm, đặt tay lên mu bàn tay Trì Sính, cùng bịt tai.
Tiếng sấm qua , khi rút tay về Trì Sính xoa đầu , bảo: "Ngủ một lát ."
Đào Hoài Nam tháo tai , lật , hướng mặt về phía Trì Sính, bảo: "Không ngủ ."
"Thế làm gì?" Trì Sính : “Ăn dưa hấu ? Lấy thìa xúc ăn?"
Đào Hoài Nam lắc đầu, mấy hôm nay mưa suốt, thực sự thấy khỏe. Đào Hoài Nam nhích tới, dán Trì Sính, vòng tay ôm eo Trì Sính, vùi mặt hông nó.
Trì Sính tay cầm sách, tay trái bịt tai Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam yên như thế một lúc, tự điều chỉnh nhịp thở chậm rãi.
Trong gian hiện tại, âm thanh dễ nhất chính là tiếng lật sách của Trì Sính, dễ chịu.
Trong phòng bật điều hòa, Trì Sính tưởng ngủ , rút tay về, kéo chăn mỏng lên che tai cho Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam ban đầu động đậy, như ngủ thật .
Trì Sính vẫn bên cạnh, thỉnh thoảng lật một trang sách.
Người Trì Sính nóng hầm hập, tạo sự chênh lệch nhiệt độ ấm áp với lạnh điều hòa trong phòng. Đào Hoài Nam túm lấy vạt áo ngủ của nó, tư thế thoải mái duy trì lâu, đến ngón tay cũng chẳng buồn động đậy.
Cho đến khi Trì Sính đặt sách xuống, rục rịch định xuống giường.
Đào Hoài Nam hừ một tiếng trong cổ họng, theo phản xạ ôm chặt lấy Trì Sính, cho .
"Chưa ngủ ?" Trì Sính rũ mắt .
Đào Hoài Nam mở mắt, chỉ hỏi giọng mềm nhũn: "Cậu thế..."
"Lấy cái điều khiển, để bệ cửa sổ mà." Trì Sính vỗ vỗ : “Điều hòa lạnh quá."
"À..." Đào Hoài Nam buông tay, đợi Trì Sính là ôm ngay.
Trì Sính cầm sách nữa, cũng xuống.
Đào Hoài Nam thuận thế gối đầu lên n.g.ự.c trái Trì Sính, Trì Sính tự nhiên đưa tay bịt cái tai lộ ngoài của .
Thế là Đào Hoài Nam che chắn một nửa tạp âm bên ngoài, tai áp n.g.ự.c tiếng tim đập bình mạnh mẽ của Trì Sính, yên tâm sức mạnh.
"Nặng ?" Đào Hoài Nam khẽ hỏi.
"Không, ngủ ." Trì Sính bảo.
"Hóa tiếng tim đập thế .” Đào Hoài Nam nhắm mắt nhẹ, cọ cọ tai n.g.ự.c Trì Sính: “Tớ thấy an lắm."