Chó Dữ Lâu Năm - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-02-18 13:59:30
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà trường nổ tung, Đào Hiểu Đông cũng nổ tung.
Anh mơ cũng ngờ Trì Sính dám chơi lớn thế , điểm nhắm mắt cũng là nó cố tình, nó nhắm mắt làm bài cũng thể thấp thế .
Hôm tra điểm Đào Hiểu Đông đang xăm cho khách, còn điểm.
Cô giáo chủ nhiệm gọi điện đến, Đào Hiểu Đông đeo tai bắt máy, cô hỏi Trì Sính ở cạnh .
Nghe giọng cô lạ lạ, Đào Hiểu Đông hỏi: "Sao thế cô Lôi?"
Cô giáo hỏi : "Anh điểm thi ?"
"Tôi thật." Đào Hiểu Đông hiệu với khách, đặt máy xăm xuống chỗ khác .
Nhà trường nghi ngờ chấm sai, Trì Sính làm thể trượt môn Văn , điểm đúng là trò đùa, học sinh đội sổ cũng thể thi Văn thấp thế .
Đầu óc Đào Hiểu Đông "ong" một tiếng, chẳng nghi ngờ chấm sai tí nào, gần như ngay lập tức hiểu vấn đề.
Trước đó nghĩ tới, nhưng kết quả rành rành đấy, chuyện quá giống phong cách của Trì Sính.
Hôm đó Đào Hiểu Đông bỏ dở việc, hẹn khách hôm khác làm tiếp, lái xe thẳng về nhà.
Lúc về đến nhà Đào Hoài Nam ngạc nhiên, đang đợi Trì Sính tra điểm, chuẩn tinh thần đón nhận giây phút huy hoàng của Trì Sính . Anh trai về giờ là bất thường, sáng bảo hôm nay về muộn mà.
"Sao về sớm thế?" Đào Hoài Nam ngạc nhiên hỏi.
Đào Hiểu Đông trả lời, ném chùm chìa khóa lên tủ, kêu cái "cạch" rõ to.
Đào Hoài Nam tuy thấy nhưng các giác quan khác nhạy, cảm nhận trai đang vui. Đào Hoài Nam xỏ dép tới, sờ tay hỏi: "Sao thế ạ?"
Đào Hiểu Đông hỏi Trì Sính: "Tra điểm ?"
Trì Sính đáp: "Chưa ạ."
"Tra ." Đào Hiểu Đông chỉ tay về phía máy tính: “Tra ngay bây giờ."
Giọng nghiêm trọng quá, giận . Đào Hoài Nam dám ho he, tiếng Trì Sính mở máy tính. Vừa nãy giục Trì Sính tra điểm mãi mà nó cứ lừng khừng.
Đào Hiểu Đông ngay lưng Trì Sính đợi, Đào Hoài Nam rón rén theo , mò xuống cạnh Trì Sính.
Giờ qua giờ cao điểm , mạng mượt lắm. Nhập báo danh xong điểm hiện ngay lập tức, con "527" chói lòa màn hình.
Đào Hiểu Đông chằm chằm dãy , hỏi Trì Sính: "Bao nhiêu?"
Trì Sính im lặng.
Đào Hoài Nam nghiêng đầu về phía Trì Sính, linh cảm điều chẳng lành.
"Tao hỏi mày thấy ?" Đào Hiểu Đông gằn giọng.
Trì Sính mở miệng, : "527."
Con thốt , vai Đào Hoài Nam bên cạnh cứng đờ .
"Cao nhỉ." Đào Hiểu Đông gật đầu: “Sao mà thi điểm cao thế ?"
Trì Sính gì nữa, Đào Hiểu Đông lúc giống hệt bao phụ khác, tức đến mất cả lý trí .
Phản ứng đầu tiên của Đào Hoài Nam là Trì Sính thi trượt, còn lo mắng nó.
Hai giây mới hồn, Trì Sính thể thi thấp thế . Dù làm bài tệ đến cũng bao giờ thấp đến mức , bảo đề năm nay dễ, điểm cao mới đúng.
"Văn 68, mày thi kiểu gì đấy?" Đào Hiểu Đông cố kìm nén cơn giận, gằn từng chữ.
Trì Sính im lặng, đó dù Đào Hiểu Đông hỏi gì nó cũng nữa. Không nó bướng bỉnh chống đối, mà là sự thật rành rành đó, gì cũng chỉ làm giận thêm.
Nó mặt Đào Hiểu Đông, cúi đầu im lặng. Đào Hiểu Đông hỏi mấy câu thấy trả lời, thái dương giật giật liên hồi.
"Nói, tao hỏi mày thi kiểu gì." Đào Hiểu Đông chọc mạnh vai Trì Sính: “Làm bài kiểu gì?"
Trì Sính chọc lùi một bước, trầm giọng: "Em văn."
Lời dứt, Đào Hoài Nam phía hít sâu một kinh hãi.
Đào Hiểu Đông gật đầu, im lặng hồi lâu nên lời. Nhìn Trì Sính, Đào Hoài Nam, bỏ . Mồ hôi ướt đẫm lưng áo dính dớp khó chịu, Đào Hiểu Đông giật phăng cái áo ném lên sô pha, buông một câu: "Đừng đứa nào học nữa."
Anh về phòng vật , Đào Hoài Nam cả buổi chiều dám hó hé.
Trì Sính giặt cái áo vứt sô pha, im lặng ở đó, đến bữa tối thì bếp nấu cơm.
Cơm nước dọn lên, nó gọi Đào Hiểu Đông: "Anh ơi, ăn cơm."
Đào Hiểu Đông đang xem điện thoại, thèm nó.
Trì Sính gọi Đào Hoài Nam: "Ra ăn cơm ."
Đào Hoài Nam đờ đẫn một lúc, chớp mắt, giọng run run: "Ừ... đến đây."
Trì Sính ăn, Đào Hiểu Đông cũng . Đào Hoài Nam bên bàn ăn tự xúc cơm, ăn cái gì cũng chẳng , chỉ máy móc đưa thìa lên miệng.
Không khí trong nhà căng thẳng thế là đầu tiên trong ký ức của Đào Hoài Nam.
Trước vụ Trì Sính về quê cố tình để bố đánh, vụ đ.á.n.h bằng ghế ở trường, trai cũng giận. Lần đó cũng chuyện với Trì Sính, nhưng cũng đến mức như bây giờ.
Đào Hiểu Đông coi Trì Sính như khí, đến Đào Hoài Nam cũng chẳng thèm để ý. Tối đó ăn cơm bỏ luôn, mấy ngày đó thậm chí còn về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-44.html.]
Đào Hoài Nam gọi điện, bảo bận về .
Anh giận Đào Hoài Nam buồn lắm , chuyện của Trì Sính càng làm khó chịu hơn.
Nhóm chat lớp từ lúc điểm đến giờ im phăng phắc, ban đầu còn chuyện c.h.é.m gió vài câu, khi tin thì lặn mất tăm.
Cô giáo gọi điện cho Trì Sính và Đào Hoài Nam, cả hai đều tắt máy.
Đào Hoài Nam trả lời thế nào nếu hỏi, sợ thấy tiếng thở dài, sợ bảo Trì Sính hiểu chuyện, sợ bảo Trì Sính não.
Mấy ngày nay thậm chí còn dám hỏi Trì Sính tại làm thế, những chuyện cần hỏi cũng . Đào Hoài Nam tư cách gì để trách móc Trì Sính làm sai, còn chẳng dám mở miệng hỏi một câu.
Đào Hoài Nam còn thấy tội hơn cả việc chính làm sai, Trì Sính làm tất cả vì .
"Sao ỉu xìu thế.” Trì Sính sờ trán Đào Hoài Nam: “Lại ốm ?"
Đào Hoài Nam lắc đầu: "Không."
Mấy ngày nay Đào Hoài Nam cứ thế , như cà tím phơi sương.
"Đừng nhăn nhó nữa." Trì Sính bảo: “Nghĩ cách dỗ hết giận hộ cái."
Đào Hoài Nam lắc đầu: "Không dỗ ."
"Thế làm ?" Trì Sính hỏi: “Cứ để giận mãi ?"
Đào Hoài Nam mấy ngày nay đầu óc rối bời, chẳng gì, cũng chẳng nghĩ cách gì giúp Trì Sính. Cậu làm , cũng nên cảm xúc gì. Cậu thực lòng thấy vui vẻ gì khi Trì Sính ở bên cạnh bằng cách , nhưng nếu bảo Trì Sính làm sai thì đạo đức giả quá.
Người bình thản nhất chính là Trì Sính. Từ tận đáy lòng nó chẳng coi chuyện gì, thấy Đào Hoài Nam chống cằm thẫn thờ bên bàn, Trì Sính búng trán một cái: "Đừng sầu đời nữa."
Đào Hoài Nam chằm chằm về phía , lát mới : "Anh mãi về, chọc tức bỏ nhà bụi ."
"Dỗ hộ ." Trì Sính .
"Anh còn chẳng thèm để ý đến tớ, tớ dỗ kiểu gì." Đào Hoài Nam vẫn giữ nguyên tư thế, chậm rãi: “Tớ dám tưởng tượng giận đến mức nào ."
Đào Hiểu Đông là phụ dễ tính nhất quả đất, bản chiều em, ngày nào cũng chơi đùa với hai đứa em như bạn bè, nhưng Trì Sính quá đáng thật sự.
Thủ khoa thành phố năm nay 595 điểm, tất nhiên 70 điểm Trì Sính bỏ qua chắc làm đúng hết, cách hai điểm chắc lấp đầy , danh hiệu thủ khoa chắc thuộc về nó.
nhỡ thì . Ai dám chắc nó lấp đầy hai điểm đó, toán Trì Sính luôn điểm tuyệt đối, văn điểm tuyệt đối nó cũng từng đạt .
Đào Hiểu Đông về nhà mãi cũng , Hoàng ở tiệm khuyên , bảo đừng chấp nhặt trẻ con.
"Nó trẻ con cái nỗi gì." Đào Hiểu Đông day day trán, ngửa đầu dựa ghế: “Nó lắm mưu nhiều kế lắm."
"Thực thế cũng mà?" Anh Hoàng uống , thong thả : “Anh em cũng đỡ lo."
"Em cần cái kiểu đỡ lo ." Đào Hiểu Đông nghĩ đến là đau đầu: “Làm loạn, chuyện gì cũng dám tự quyết."
"Tao câu mày đừng giận, Đông." Anh Hoàng nhoài tới , hạ giọng: “Mình nhặt đứa bé về nuôi nấng t.ử tế bao năm nay, hộ khẩu cũng nhập , nuôi lớn tốn bao công sức tiền của , làm vì cái tâm, cầu báo đáp. đứa bé nó lòng thì cũng là điều nên mừng, chứng tỏ nó ơn, nuôi dạy . Chứ nuôi đứa vô ơn bạc nghĩa, chỉ lo cho thì mày tức hộc m.á.u ?"
Đào Hiểu Đông bảo: "Em hiểu ý ."
Anh thẳng dậy Hoàng, : " là hồi đầu mang nó về em cũng tính để nó làm bạn với thằng Nam, em đỡ lo. Bao năm qua em cũng đỡ lo thật, em thực sự cần nó sống cả đời vì chuyện , coi ân tình như gông xiềng trói buộc, thế khác gì mua bán trẻ em?"
"Ôi dào, mày cứ nghĩ nhiều." Anh Hoàng xua tay: “Nó tự nguyện mà, tình cảm sâu nặng nỡ bỏ thằng Nam, mày làm còn giận dỗi cái gì, theo tao thấy thì thế là , là đứa trẻ ngoan."
Đứa trẻ ngoan Trì Sính ở nhà đang sầu thúi ruột, làm phá vỡ cục diện bế tắc . Đào Hoài Nam phạm còn ngọt làm nũng nhận sai, mấy câu đó đ.á.n.h c.h.ế.t Trì Sính cũng . Nó nhận , cũng lời mềm mỏng.
Đào Hoài Nam ngủ trưa dậy, mò mẫm khỏi phòng.
Ngủ dậy thấy Trì Sính , xỏ giày tìm. Trong lòng vẫn còn lấn cấn, mấy ngày nay ít , thấy cũng gọi, cứ theo mấy chỗ quen thuộc mà sờ. Sờ đến sô pha, khom lưng quờ quạng, ban đầu thấy còn nhíu mày, mãi mới sờ thấy cánh tay Trì Sính ở mép ghế.
Sờ thấy cũng gì, tay đặt lên vai Trì Sính, chân bước qua lên đùi nó.
Vừa ngủ dậy nóng hầm hập, mặc bộ đồ ngủ cộc tay cộc chân, im lặng dựa lòng Trì Sính. Trì Sính đặt tay lên lưng , vỗ nhẹ hai cái.
Đào Hoài Nam từ từ dựa sát , đầu gối lên một bên vai Trì Sính, vùi mặt hõm cổ nó.
"Anh nhỏ." Đào Hoài Nam mở miệng, gọi khẽ.
Trì Sính ngửa đầu dựa ghế, một tay đặt lưng : “ừ" một tiếng.
"... Có tớ làm vất vả lắm ?" Đào Hoài Nam dựa vai Trì Sính, chớp mắt: “Ai cũng giận , tớ làm thế là vì tớ."
"Có gì ." Trì Sính .
"Tớ thực sự làm thế..." Giọng Đào Hoài Nam nhỏ xíu, mắt vô định, vẻ mặt luống cuống: “Tớ ngờ thế , giỏi thế tớ với đều tự hào lắm. Tớ trường khiếm thị cũng mà... Tớ chỉ sợ, sợ xung quanh lạ, sợ với khác."
Trì Sính đưa tay xoa đầu Đào Hoài Nam, nghịch nghịch tóc .
Đào Hoài Nam ngủ dậy, giọng mềm mại chậm rãi: "Giờ làm thế nào đây? Trường chuyên , mấy trường điểm cũng nốt."
Trì Sính bảo " ", bảo "ở chả thế".
"Sao mà giống ?" Mũi Đào Hoài Nam cọ cổ Trì Sính, thở ngập tràn mùi sữa tắm của nhỏ: “Trường chuyên thế cơ mà."
Mấy ngày nay Đào Hoài Nam kiệm lời lắm, chẳng dám gì, cứ thấy gây họa.
Giờ ngủ dậy ỷ khác, chủ động mấy lời tâm can, mãi thôi. Vòng tay Trì Sính vững chãi, im thế , nương theo nhịp thở phập phồng nhẹ nhàng của Trì Sính, thật dễ chịu.
"Sau đừng làm thế nữa nhé..." Đào Hoài Nam nhịp tim Trì Sính, bảo: “Tớ khó chịu lắm."
"Tôi bảo ở cũng thế là ở cũng thế." Trì Sính cúi xuống , cằm tóc Đào Hoài Nam cọ ngứa, Trì Sính chạm nhẹ môi tai Đào Hoài Nam, nhướn mày hỏi: “Không tin ?"