Chó Dữ Lâu Năm - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-02-14 05:48:06
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình thường Đào Hoài Nam vô tư lự, gì nấy, lột quần xả nước lạnh mười mấy phút cũng chẳng thấy ngại, thế mà giờ ấp a ấp úng dùng từ "chỗ đó" để ám chỉ.
Trì Sính mất hai giây để hiểu vấn đề, dậy bật đèn.
"Sao thế?" Trì Sính Đào Hoài Nam đang lấy tay che mặt: “Sao đau?"
"Thì bỏng chứ ..." Đào Hoài Nam co chân lên, giọng bé tí: “Nước dùng b.ắ.n đấy."
"Sao bảo?" Trì Sính lật chăn , đưa tay định kéo quần xuống, cau mày vẻ giận: “Lúc xả nước bảo?"
"Lúc đấy thấy đau mấy ..." Đào Hoài Nam giữ chặt cạp quần kêu oai oái cho kéo: “Cậu lấy t.h.u.ố.c tớ tự bôi..."
"Xê .” Trì Sính gạt tay : “Đừng lải nhải, để xem nào."
Lúc tụt quần Đào Hoài Nam chỉ thấy hổ trong tích tắc, tụt xong thì thôi kệ, xem thì xem, làm gì . Dù cũng là nhỏ, từ bé đến lớn xem bao nhiêu , hồi tiểu học "chim" viêm, ngày nào Trì Sính chẳng lấy tăm bông bôi t.h.u.ố.c cho , bôi liền cả tuần chứ.
Phía đỏ một mảng nhỏ, Trì Sính còn lấy tay gạt sang xem mặt bên , xuống giường bảo: "Tôi lấy t.h.u.ố.c bỏng, đợi đấy."
Đào Hoài Nam đến nước thì cần gì liêm sỉ nữa, bỏ tay che mặt , dang rộng hai chân trần truồng đó đợi Trì Sính mang t.h.u.ố.c về bôi.
Trì Sính , Đào Hoài Nam bảo: "Cậu đóng cửa ..."
Trì Sính tiện tay đóng cửa, Đào Hoài Nam bảo: "Để thấy tớ ngại c.h.ế.t."
"Cậu đúng là vấn đề, bỏng mà ?" Trì Sính nén giận, ném tuýp t.h.u.ố.c và tăm bông lên giường: “Cũng may là bỏng nhẹ, chứ tróc da đấy thì khỏi cần ngại."
"Cậu chỉ mắng tớ..." Đào Hoài Nam lầm bầm: “Tớ đang đau mà."
"Đáng đời." Trì Sính gắt gỏng.
Phải là Đào Hoài Nam hồi bé thì giờ bĩu môi giận dỗi , nhưng hai đứa bên bao nhiêu năm nay, tính khí gì cũng mài mòn hết cả, một đứa ngày càng mềm mỏng, một đứa ngày càng nóng tính.
Đào Hoài Nam Trì Sính bôi cho một lớp t.h.u.ố.c dày cộp, miệng cứ hít hà vì xót, bôi xong đẩy tay Trì Sính : "Được ."
Tăm bông tay Trì Sính hất rơi, kịp gì Đào Hoài Nam , kéo chăn trùm kín mít: "Xong , tắt đèn tắt đèn."
Trì Sính một lúc, hiếm hoi nổi giận mắng mỏ, ngoài rửa tay tắt đèn.
Đào Hoài Nam mặt tường im, Trì Sính hỏi: "Còn đau ?"
"Đau." Giọng Đào Hoài Nam rầu rĩ: “Phiền c.h.ế.t ."
Lúc Trì Sính dịu dàng hẳn, vuốt vuốt gáy bảo: "Ngủ là hết đau."
" mà đau ngủ ..." Đào Hoài Nam dụi mũi gối, giọng tủi vô cùng: “Cứ đau mãi làm mà ngủ."
Trì Sính xoa đầu xoa cổ một lúc, Đào Hoài Nam ngoan ngoãn im cựa quậy nữa, thở cũng đều dần.
Trì Sính hỏi: "Buồn ngủ ?"
Đào Hoài Nam bảo: "Hơi ."
Một lúc Đào Hoài Nam tự xoay , cọ cọ xích gần Trì Sính, Trì Sính vươn tay quàng hờ lên , Đào Hoài Nam túm lấy áo ngủ của Trì Sính, vân vê một lúc im.
Thằng bé ngủ thở đều đều, bụng phập phồng lên xuống, yên tĩnh ngoan ngoãn.
Một ngày xui xẻo đủ đường, chuyện gì cũng xảy .
Sáng hôm Đào Hoài Nam dậy, khi mặc quần tự kiểm tra cảm giác, hình như bớt đau , nhưng vẫn còn chút chút.
Trì Sính hỏi: "Còn đau ?"
Trời sáng , liêm sỉ cũng , Đào Hoài Nam đưa tay bịt miệng nó: "Hết hết , đừng hỏi."
Đào Hiểu Đông cũng ngáp ngắn ngáp dài từ phòng , tưởng hai đứa chuyện bỏng chân hôm qua, tiếp lời: "Vẫn đau ?"
Đào Hoài Nam sắp phát điên, kêu: "Ôi đừng hỏi nữa! Các ơi!"
"Sao thế?" Đào Hiểu Đông cái vẻ cáu kỉnh của em làm cho ngớ , đó Trì Sính: “Ngủ nghê hồn ?"
"Không ạ, .” Trì Sính lắc đầu: “Anh mặc kệ nó."
Đào Hiểu Đông thầm nghĩ thằng bé lớn đổi thật, sáng cáu bẳn thế .
Cái "của quý" của Đào Hoài Nam đau mất ba bốn ngày, tối đến tắt đèn liêm sỉ bay biến, trần truồng để Trì Sính bôi t.h.u.ố.c cũng thấy ngại, nhưng ban ngày thì cấm tiệt, ban ngày giữ thể diện, cho bôi.
Sáng Đào Hoài Nam đẩy tay Trì Sính cho đụng , Trì Sính chê phiền, mắng vẽ chuyện.
Đào Hoài Nam hì hì: "Ban ngày ngại lắm."
"Liêm sỉ của cũng làm hành chính ?" Trì Sính nhướn mày: “Tối là tan làm về hả?"
Đào Hoài Nam tự thấy buồn , khanh khách cả buổi.
Lớp chín thời gian eo hẹp, ngày nào cũng kín lịch học, lớp nâng cao của Trì Sính từ tháng thứ ba chuyển thành lớp học buổi tối, học sinh bình thường tan học về nhà, bọn nó ăn cơm xong học thêm hai tiếng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-40.html.]
Đào Hoài Nam ngày nào cũng theo Trì Sính, học bài, Đào Hoài Nam một bên sờ sách của . Điện thoại thông minh tiện thật, sách chữ nổi ít lắm, sách tham khảo của Đào Hoài Nam là trai mua ở trường khiếm thị, bên ngoài bán. Sách khác cũng khó mua, đắt hiếm.
Giờ mấy phần mềm sách, Đào Hoài Nam thể tải sách về , hoặc chuyển đổi in bằng máy in chữ nổi, tiện hơn ngày xưa nhiều.
Cậu là thành viên chính thức của lớp nâng cao, trong giảng đường chỗ cố định, giờ thầy giảng bài thỉnh thoảng cũng hiểu đôi chút.
Tan học lúc tám giờ năm mươi, sáng sáu giờ tối chín giờ về, học sinh cấp hai là khổ nhất.
Dạo trai công tác, năm nào cũng vài , khi là công tác, khi làm việc riêng. Anh trai là sống cá tính, coi trọng việc kiếm tiền nhưng quá tham tiền, năm nào cũng bỏ một khoản lớn để làm từ thiện những việc cho là ích.
"Anh ?" Vất vả cả ngày cuối cùng cũng tan học, Đào Hoài Nam Trì Sính dắt tay bộ về nhà, đèn đường kéo dài bóng hai đứa, nhưng Đào Hoài Nam thấy.
"Chắc thế." Trì Sính nắn nắn ngón tay , phía cái hố, Trì Sính kéo nhẹ Đào Hoài Nam sang trái, Đào Hoài Nam ăn ý tránh qua.
Cậu cùng Trì Sính gần tám năm nay, tám năm rèn giũa nên sự ăn ý tuyệt đối, chỉ cần ở bên , Trì Sính cần một lời, chỉ cần một cái kéo tay, một lực đẩy nhẹ là Đào Hoài Nam thể tránh chướng ngại vật.
"Anh thế?" Đào Hoài Nam hỏi: “Thanh Hải? Hay Quý Châu?"
"Không ."
Trì Sính bóng hai in đường, Đào Hoài Nam thấp hơn nó một chút, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, cái tay nắm tay nó cứ vung vẩy bên .
Lúc vui Đào Hoài Nam đường mấy động tác nhỏ, như vung tay áo, hoặc rụt tay trong ống tay áo, dùng cổ tay áo đỡ cằm.
"Anh trai thật đấy.” Đào Hoài Nam rúc cằm ống tay áo, : “Nhỉ?"
Trì Sính "ừ" một tiếng.
Thực Đào Hoài Nam hiểu rõ, trai làm nhiều việc là vì . Cậu mắt kém, trai bèn giúp đỡ những mắt kém hoặc khuyết tật khác.
Có trai là đứa trẻ hạnh phúc nhất, Đào Hoài Nam từ nhỏ nghĩ thế.
Sau thêm nhỏ, đứa trẻ hai trai thì chẳng ai bì kịp, ở nhà là ông giời con.
Hai đứa lớn , dù trai vắng nhà cũng cần nhờ ai chăm sóc, giờ nửa tháng cũng chẳng .
Tối về tắm rửa xong xuôi cũng tầm mười giờ, Đào Hoài Nam ngủ sớm, Trì Sính thỉnh thoảng học thêm một lúc.
Nhóm chat lớp QQ vẫn đang rôm rả, Đào Hoài Nam thoát QQ, giường sách. Trì Sính học bài trong phòng, tiếng bút sột soạt, thỉnh thoảng tiếng lật sách tiếng ho khẽ, những âm thanh vụn vặt khiến Đào Hoài Nam thấy yên tâm.
Từ hạ sang thu, từ thu sang đông.
Qua sinh nhật Trì Sính là đến mùa đông, hôm sinh nhật Trì Sính gọi điện cho bà nội.
Bà cụ vẫn luôn bài xích nó, cả đời khổ sở khiến bà nghĩ nhà họ Trì là lũ điên. Cũng bởi vì hai tháng Trì Sính về quê năm đó làm những chuyện động trời, sự cố chấp và tàn nhẫn của nó đúng là di truyền từ nhà họ Trì, bà ghét nó nhiều hơn là nhớ.
Trì Chí Đức miền Nam , Trì Sính ở thành phố về, cuộc sống chỉ một bà mới thực sự yên . Trì Sính mỗi năm gọi hai ba cuộc điện thoại, vài câu là cúp, nó vốn ít , bà cụ cũng chẳng chuyện gì để với nó.
Đến lượt Đào Hoài Nam thì khác, khác chuyện với Trì Sính chứ thì đầy, cái máy di động mà để thì cả ngày cũng .
Trì Sính mười bảy tuổi, Đào Hoài Nam khó khăn lắm mới bằng tuổi nó mấy tháng, giờ bỏ một tuổi.
Nhiều lúc Đào Hoài Nam cảm thấy như đang mải miết đuổi theo Trì Sính, năm qua năm khác cố gắng đuổi, đuổi kịp một đoạn bỏ một quãng. Quãng thời gian ngắn ngủi giống như Trì Sính đợi , đợi đuổi kịp tiếp tục bước , giống hệt sự dịu dàng cục cằn và thầm lặng của Trì Sính dành cho bao năm qua.
Ngày sinh nhật mười bảy tuổi của Trì Sính, sáng sớm Đào Hoài Nam đến trường các bạn nữ trong lớp xì xào bàn tán, hai đứa bao vây bởi những tiếng thì thầm to nhỏ, chẳng hiểu chuyện gì.
Cậu hỏi Trì Sính: "Sao thế?"
Trì Sính bảo gì.
Đào Hoài Nam xuống hỏi Tề Huyên bàn : "Các đang gì thế?"
Mấy bạn nữ giấu , khúc khích ghé tai thì thầm: "Có để quà bàn nhỏ của kìa, cả thư nữa."
Đào Hoài Nam chớp mắt: "Thật á?"
"Lừa làm gì, tự sờ mà xem."
Đào Hoài Nam lên, đưa tay sờ bàn. Hộp quà và thư Trì Sính nhét ngăn bàn , Đào Hoài Nam sờ mãi chẳng thấy gì.
"Có thư ?" Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính bảo: "Đừng quan tâm."
Đào Hoài Nam hỏi nhỏ: "Ai tặng thế?"
Trì Sính đẩy về chỗ: "Học bài , đừng hóng hớt."
Trì Sính , Đào Hoài Nam thấy, thư chữ nổi sờ cũng chẳng .
Lúc và Trì Sính như ngăn cách ở hai thế giới, sự liên kết giữa hai thế giới dựa thị giác, nhưng Đào Hoài Nam .
Trì Sính quá xuất sắc, thông minh . Nó trai Đào Hoài Nam , với Đào Hoài Nam thì nó trai, vì giọng nó .
Chàng trai ưu tú như thế ai mà chẳng thích, ai thích cơ chứ.