Chó Dữ Lâu Năm - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:29
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cú đập ghế chuyện đùa, nam sinh bên cạnh hét lên một tiếng "Á" giơ tay cản, thằng đ.á.n.h cũng theo bản năng lưng né, cái ghế đập trúng lưng nó, hành lang lập tức vang lên tiếng gào t.h.ả.m thiết như xé vải.

"Tao bảo đừng động em tao ?" Ghế trong tay Trì Khổ mấy nam sinh khác giật lấy, nhưng giữ nổi nó, Trì Khổ ấn đầu thằng xuống bệ cửa sổ đá hoa cương cứng ngắc cho nhúc nhích, tay siết chặt gáy nó, gào lên khản đặc: “Mày đ.á.n.h em tao hả?"

Mấy đứa khác lao lôi kéo, Trì Khổ lên cơn điên thì ai mà kéo nổi, thằng trong tay nó gào t.h.ả.m thiết, Trì Khổ một tay ấn đầu, tay tát bốp bốp mặt nó, nghiến răng ken két hỏi như điên dại: "Mày đ.á.n.h mặt nó ?"

Người ở hành lang xúm xem, Trì Khổ dù cũng đơn thương độc mã, lúc kẹp chặt hai tay lôi , nó còn kịp đạp một phát lưng thằng : "Đá nó ?"

Mắt Trì Khổ đỏ ngầu, vết thương mặt cổ lộ dữ tợn, lúc lao đ.á.n.h hề nương tay chút nào, một mấy đứa vây đ.á.n.h cũng thèm né tránh.

So với cú đ.ấ.m của gã nát rượu Trì Chí Đức, nắm đ.ấ.m của mấy thằng choai choai chỉ như gãi ngứa.

Trì Khổ dùng sức hất văng mặt tường, gào lên: "Đứa nào cũng động nó..."

Đánh ngay hành lang giờ chơi thế quá chấn động. Tất cả đều nhoài lan can xem, Trì Khổ đỏ mắt, gân xanh nổi lên khắp trông phát khiếp, mặt cào va mà rướm m.á.u một vệt dài.

Lúc các thầy cô chạy tới thì hai bên tách , ban đầu chỉ Trì Khổ, đó từ lúc nào mấy nam sinh lớp nó cũng tham gia, đứa thì can ngăn, đứa thì hùa đánh.

Đánh tập thể công khai là thách thức quyền uy nhà trường, cả một đám lôi hết lên phòng bảo vệ.

Đào Hiểu Đông còn đang chuyện với ban giám hiệu thì phòng bảo vệ gọi điện báo học sinh đ.á.n.h tập thể. Anh , quả nhiên Trì Khổ biến mất từ lúc nào, còn lưng nữa.

Thằng nam sinh Trì Khổ phang ghế lưng mãi thôi, lưng chảy m.á.u thấm ướt cả áo phông. Hành động của Trì Khổ cũng quá côn đồ, nó im lặng giải , vẻ hung tợn lúc đ.á.n.h biến mất, trở trạng thái mặt cảm xúc.

Đào Hiểu Đông nó mà giận sôi máu, rút tờ giấy bàn ấn mạnh vết thương mặt nó, mạnh tay đến mức làm Trì Khổ lùi phía . Trì Khổ cầm lấy giấy tự ấn, Đào Hiểu Đông vỗ mạnh lưng nó một cái làm nó ho sù sụ, cúi xuống xem xét. Thấy nó , rút tờ giấy khác lau m.á.u mặt nó, động tác và ánh mắt rõ ràng là đang giận dữ.

Thằng vẫn lóc om sòm như lợn chọc tiết, mà đau cả đầu.

Nhà trường thông báo cho phụ , Đào Hiểu Đông tránh cũng .

Chuyện gì thì chuyện, đứa nào tay là đứa đấy sai, dù Trì Khổ vây đ.á.n.h cũng ăn đòn ít, nhưng nó là đứa khơi mào, thì tại nó.

Chủ nhiệm văn phòng tức điên , nhưng phụ Trì Khổ đang sờ sờ đó, ban nãy họ còn đang bàn cách kỷ luật học sinh , giờ mặt phụ cũng tiện mắng mỏ học sinh quá lời.

ai cũng thừa lửa làm khói, nếu con nhà đ.á.n.h thì chẳng chuyện hôm nay.

Trì Khổ đúng là thằng lì lợm, ai hỏi gì cũng , hỏi nhiều thì buông một câu "Nó đ.á.n.h em ".

Thằng học sinh đưa bệnh viện, qua thì vết thương nghiêm trọng, cú đập ghế thì ghê nhưng lúc đó tay Trì Khổ bên cạnh cản , thằng cũng né một nửa nên lực giảm nhiều. Đau thì chắc chắn là đau, chảy m.á.u nữa, nhưng nguy hiểm.

Phụ đối phương đầu đuôi câu chuyện, đến trường là làm ầm lên, gào thét đòi công bằng.

Nhà trường chiếu đoạn video giám sát lên, khí thế bên xẹp xuống một nửa, miệng vẫn leo lẻo " đủ chứng cứ" nhưng giọng điệu chùn hẳn. Đào Hiểu Đông lạnh lùng quan sát, một lời.

Xử lý thế nào thì nội bộ nhà trường họp bàn, phụ bên cũng bận đưa con viện, hôm nay kết quả ngay , ai về nhà nấy.

Cô Lôi tiễn Đào Hiểu Đông cổng, bảo: "Chuyện ở trường sẽ để mắt, yên tâm."

"Tính thằng Khổ nóng nảy, kìm ." Đào Hiểu Đông cau mày Trì Khổ, với cô giáo: “Chắc cũng rắc rối đấy."

"Hai đứa nó , bình thường vẫn thế, Hoài Nam bắt nạt nó ." Trì Khổ là học sinh giỏi của lớp, thành tích ngoan ngoãn, kể quan hệ cá nhân, cô giáo nào mà chẳng quý cặp em , học sinh với cô giáo cũng như con cái trong nhà, cô hạ giọng : “Bên lý, ."

Đào Hiểu Đông quan tâm , cũng chẳng sợ rắc rối. Vốn dĩ thể ép nhà trường đuổi học thằng mất dạy , giờ Trì Khổ đ.á.n.h thế thì họ nhượng bộ, mấy cái đó thành vấn đề.

Điều làm Đào Hiểu Đông tức giận là Trì Khổ tay chừng mực.

"Anh bảo mày đ.á.n.h điểm dừng ?" Đào Hiểu Đông bao giờ lạnh mặt với Trì Khổ như thế, chiều em ít khi nổi nóng, huống hồ Trì Khổ xưa nay vẫn ngoan ngoãn lời, lái xe cau mày mắng: “Đánh chẳng cả, con trai đứa nào chả đ.á.n.h . mày phang cả cái ghế ? Tay chân nặng nhẹ ?"

Trì Khổ im lặng một lúc bảo: "Lúc nó đ.á.n.h Đào Hoài Nam nó nặng nhẹ ."

"Mày so đo với nó ?" Đào Hiểu Đông giận thật sự, lời cũng nặng nề hơn: “Chúng nó đông thế mày lao một ? Mày phang ghế giật phang đầu mày thì ? Vỡ sọ đấy ?"

"Em phang đầu nó." Trì Khổ cửa sổ, trầm giọng đáp.

"Mày , thế chúng nó thì ?" Đào Hiểu Đông hạ kính xe xuống cho thoáng, Trì Khổ làm cho tức đau cả dày: “Đánh hăng m.á.u lên chúng nó g.i.ế.c c.h.ế.t mày, mày xảy chuyện gì thì tính ?"

Trì Khổ cứng cổ gì.

"Cầm đầu đ.á.n.h tập thể, mày sợ đuổi học thật đấy ."

Trì Khổ vẫn im thin thít, Đào Hiểu Đông nghĩ đến cái tính bướng bỉnh của hai thằng em là đau cả đầu.

"Mày mang một đầy thương tích về tao còn kịp mắng mày , tưởng mày nóng giận là gì hả." Đào Hiểu Đông liếc nó một cái, bộ dạng t.h.ả.m hại của Trì Khổ mà giận để cho hết.

Trì Khổ giỏi ăn , bao nhiêu lời lẽ từ bé đến giờ chắc hết với Đào Hoài Nam , giờ trai giận nó, nó chẳng gì.

Về đến nhà thấy Đào Hoài Nam ngay ngắn sô pha, tiếng cửa mở bèn sờ soạng. Đào Hiểu Đông nguôi giận, ném chìa khóa lên tủ giày, dép trong rửa tay.

Đào Hoài Nam dù thấy nhưng cũng cảm nhận bầu khí khác thường, thì thầm hỏi Trì Khổ: "Sao thế?"

Trì Khổ bảo gì.

Đào Hoài Nam tìm Đào Hiểu Đông, sờ sờ lưng , Đào Hiểu Đông em.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-34.html.]

Anh xoa lưng em hỏi: "Sao thế?"

Người lớn giận dỗi liên quan đến trẻ con, Đào Hiểu Đông xoa đầu em làm rối tung mái tóc. Đào Hoài Nam nắm lấy tay áp , Đào Hiểu Đông thuận tay nhéo má em một cái.

Anh trai và Trì Khổ chuyện với , khí trong nhà căng thẳng. Đào Hoài Nam vài câu để xoa dịu khí, nhưng chẳng chuyện gì xảy , do chuyện của gây thêm rắc rối cho .

Tối đến Đào Hoài Nam quấn cái chăn rách chung chăn với Trì Khổ, chớp chớp mắt mãi ngủ . Trì Khổ vẫn kể nó về bằng cách nào, Đào Hoài Nam hỏi nó cũng . Hôm nay về Trì Khổ cứ im lặng mãi, lúc tắm Đào Hoài Nam thấy nó ho mấy .

Đào Hoài Nam vươn tay , nhẹ nhàng ôm lấy Trì Khổ.

Tay nhẹ, động tác ôm ấp như con thú nhỏ.

"Anh nhỏ." Đào Hoài Nam gọi khẽ trong bóng tối.

Trì Khổ "ừ" một tiếng.

"Cậu đ.á.n.h ?" Đào Hoài Nam nhạy cảm, suy diễn, trong lòng đoán phần nào.

Trì Khổ trả lời.

chuyện , Đào Hoài Nam cảm nhận , thì thôi nữa.

Không hiểu kể từ chia xa đến lúc Trì Khổ trở về, Đào Hoài Nam cảm thấy tâm lý đổi chút ít. Trước giở thói trẻ con ăn vạ, thích Trì Khổ ngọt, thích nó mắng. Lần trở về cảm giác lớn nhất của Đào Hoài Nam là yên tâm, lòng nhẹ nhõm, trong sự yên tâm đó dù Trì Khổ thế nào cũng thấy , bớt bao nhiêu cảm xúc vặn vẹo rắc rối.

Đào Hoài Nam xích gần Trì Khổ hơn, tiếng quần áo cọ chăn sột soạt, tự dưng thấy ngại ngùng.

Hơi thở nóng hổi mềm mại của phả cánh tay Trì Khổ, ôm thế mới thấy rõ Trì Khổ gầy nhiều quá.

"Có ở đây thật đấy." Đào Hoài Nam từ nhỏ thủ thỉ mấy lời sến súa khi ngủ làm chẳng đường nào mà đáp , mồm miệng ngọt xớt, nghĩ gì nấy.

Trì Khổ im phản ứng, cũng chẳng thèm để ý.

Đào Hoài Nam cũng chẳng cần nó để ý, áp mặt vai Trì Khổ, cọ cọ đầy vẻ quyến luyến.

"Nếu , , tớ lớn nổi nhỉ." Đào Hoài Nam thì thầm nhỏ, gần như chỉ là thở: “Cứ rời khỏi tầm mắt các là tớ như sống nổi ."

Ba chữ " sống nổi" chẳng lọt tai tí nào, Trì Khổ nhíu mày rít lên một tiếng cảnh cáo.

"Cậu còn nhớ hồi ở trường khiếm thị, cái Tôn Nhất Triết ?" Đào Hoài Nam để tâm, tiếp tục ôm Trì Khổ chuyện.

Trì Khổ bảo nhớ.

Đó là một học sinh khiếm thị khóa , học giỏi, thổi kèn saxophone cũng , nào trường văn nghệ cũng thấy biểu diễn.

Đào Hoài Nam nhắm mắt, mặt áp Trì Khổ, hạ giọng: "Anh nhảy lầu , hồi Tết ."

Trì Khổ ngạc nhiên sang Đào Hoài Nam.

Lông mi Đào Hoài Nam run rẩy, trẻ con nhắc đến chuyện đều mang theo nỗi sợ hãi bản năng, vòng tay ôm Trì Khổ cũng chặt hơn: "Anh điếc, điếc."

Trì Khổ hỏi: "Tầng mấy?"

"Tầng mười hai." Đào Hoài Nam .

Trì Khổ gì, đành im lặng.

Đào Hoài Nam ngẩng mặt lên, hướng về phía Trì Khổ trong bóng tối, : "Nhiều lúc tớ cũng nghĩ, tại là chúng ? Tại khác thấy còn chúng thì ."

Trong phòng ánh sáng hắt từ cửa sổ, quen bóng tối sẽ rõ mặt Đào Hoài Nam. Khuôn mặt so với hồi bé đổi nhiều lắm, chỉ là thanh tú hơn, bớt vẻ bụ bẫm ngày xưa. Hồi bé nhè, lên là mắt mũi đỏ hoe trông tội nghiệp lắm. Giờ ít hơn, nhưng thỉnh thoảng cũng dở chứng rơi nước mắt.

" nghĩ , nếu tớ mù, lẽ trai mang về." Đào Hoài Nam vân vê vạt áo ngủ của Trì Khổ: “Thế thì tớ sẽ , sẽ mãi ở nhà Trì Chí Đức đánh, tớ nhỏ, cũng Đào Hoài Nam."

Trì Khổ chăm chú.

Đào Hoài Nam cúi mặt xuống, cọ cọ vai Trì Khổ. Cậu bé mù thấy khác thế nào nên cũng thấy lớn tướng mật thế , dù họ cũng lớn lên như thế mà.

"Thế nên tớ thấy là để nhỉ? Mỗi nghĩ thế tớ thấy mù cũng cái của mù. Tuy vô dụng thật, nhưng tớ nhận nhiều thứ lắm."

Mùi sữa ngai ngái xộc mũi, đúng là đứa trẻ ngâm trong hũ sữa mà lớn.

"Cậu đừng vì tớ mà đ.á.n.h nữa nhé, tớ sợ đ.á.n.h ông ông đ.á.n.h , chẳng bao giờ dứt ."

Đào Hoài Nam vòng vo tam quốc một hồi cuối cùng cũng vấn đề chính, túm lấy vạt áo Trì Khổ, dỗ dành: "Tớ chỉ cùng lớn lên thôi, Trì Chí Đức đánh, cũng đ.á.n.h ."

Đào Hoài Nam yêu trai, cũng yêu Trì Khổ. Trái tim và thế giới của đều nhỏ bé, trong đó chỉ chứa cái gia đình nhỏ thôi.

Nói bao nhiêu lời sến súa, buổi tối cả trai và Trì Khổ mà bình yên đến thế.

Trì Khổ giờ đáp mấy lời , chỉ đưa tay bóp mặt Đào Hoài Nam một cái, làm cái miệng chu , ngũ quan dúm dó , bảo "ngủ ".

Mồm Đào Hoài Nam bóp chu , Trì Khổ buông tay cũng chẳng buồn thu . Còn thuận thế ghé sát , cứ chu mỏ như thế chạm nhẹ cổ Trì Khổ một cái.

Giống như cách trẻ con bày tỏ sự yêu thích và thỏa mãn, vui quá thì thơm một cái. Trong sáng và thuần khiết nhất trần đời.

Loading...