Chó Dữ Lâu Năm - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:26
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hiểu Đông định gọi Đào Hoài Nam dậy, để hai đứa sửa soạn ăn sáng học. kịp phòng, thấy Đào Hoài Nam cởi truồng, tay sờ soạng trong tủ quần áo lôi một chiếc quần lót.

Cửa phòng mở toang, Đào Hoài Nam hề trai đang , một tay cầm chiếc quần lót lên, nhíu mày vẻ ghét bỏ. Định ngoài nhưng chắc thấy cởi truồng lắm, từ từ mặc quần ngủ.

Gặp phụ tâm lý thì lúc chắc chắn sẽ lảng chỗ khác cho con cái đỡ ngượng, nhưng Đào Hiểu Đông thì , cứ thích trêu chọc em.

Anh cố tình hì hì, bất ngờ lên tiếng: "Làm bẩn hả?"

Đào Hoài Nam giật b.ắ.n , sợ đến mức rùng một cái, buột miệng kêu lên: "Á!"

Kêu xong mới nhận trai, vo viên cái quần lót trong tay, im thin thít, cúi gằm mặt thẳng nhà vệ sinh.

Đào Hiểu Đông vẫn chứng nào tật nấy bám theo , hỏi dồn: "Mộng tinh ?"

Vốn dĩ Đào Hoài Nam cũng tò mò về chuyện lắm, còn chút mong chờ nên lời, khao khát lớn lên. Trên lớp thầy cô giảng bài ấp a ấp úng, thỉnh thoảng hóng hớt bọn con trai trong lớp bàn tán chuyện thấy cũng chút mập mờ thú vị.

Ai ngờ đến lúc mơ thật thì thế , mơ cái quái gì , chả thấy ho chỗ nào.

Nghĩ , Đào Hoài Nam lầm bầm: "Mơ cái gì ..."

"Mơ thấy gì thế? Kể xem nào?" Đào Hiểu Đông huých vai em trai.

"Cái gì cũng đòi .” Đào Hoài Nam ban đầu còn thấy ngại, giờ chuyện thì thấy cũng thường thôi, giấc mơ quá đỗi trong sáng: “Em mơ thấy Trì Khổ cõng em chạy trốn Trì Chí Đức, cứ chạy mãi chạy mãi, mệt c.h.ế.t."

Đào Hiểu Đông đang hóng hớt chuyện ho, đến đây thì chưng hửng: "Hết á?"

"Hết .” Đào Hoài Nam ném cái quần chậu: “Thế còn đòi hỏi gì nữa!"

Vốn khó chịu vì ngợm bẩn thỉu nhớp nháp, lát nữa tắm, Đào Hoài Nam bắt đầu cáu kỉnh, bảo: "Anh ngoài nhanh , em còn giặt quần."

"Thì mày cứ giặt .” Đào Hiểu Đông dựa tường, nhây như đỉa: “Không mơ thấy em gái nào xinh tươi ?"

"Làm gì em nào, Trì Chí Đức thôi." Đào Hoài Nam cũng rầu rĩ: “Ghét lão c.h.ế.t mà còn ám cả trong mơ."

Đào Hiểu Đông cũng hoang mang, con trai mới lớn vỡ lòng chuyện thường mơ thấy cái gì đó mờ ám chút chứ, mộng xuân mà, ít cũng tí màu sắc. Đằng em trai trong sáng quá mức, chẳng giống ai.

Chuyện làm Đào Hiểu Đông cũng khá đau đầu, xem thằng bé mù tịt về khoản , chẳng tí ý niệm nào, đến mơ cũng chẳng mơ hồn.

Lẽ Đào Hiểu Đông dạy em, dạy em là chuyện đương nhiên, giảng giải, truyền đạt chút kiến thức giới tính cho nó, thì nó chẳng đường nào mà mơ. bé mù ngây thơ quá, như tờ giấy trắng tinh khôi, Đào Hiểu Đông nỡ vấy mực lên đó.

Đắn đo mãi, cuối cùng quyết định kệ, thuận theo tự nhiên .

Anh thì thuận theo tự nhiên , nhưng em thì chẳng còn tí hứng thú nào với chuyện nữa.

Giấc mơ đó mệt mỏi quá, còn đáng sợ.

Đến nỗi gọi điện tiếng Trì Khổ thở dốc chuyện, cũng thấy mệt , hỏi: "Sao Trì Chí Đức đáng sợ thế nhỉ?"

Trì Khổ hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi, cau mày: "Ông đến tìm các ?"

"Không , .” Đào Hoài Nam vội : “Tớ gặp ông ."

"Thế nhắc đến ông làm gì."

"Tớ mơ thấy ông ." Đào Hoài Nam giọng đầy vẻ ghét bỏ: “Đuổi theo hai đứa như ch.ó dại ."

"Đừng mơ thấy ông nữa." Trì Khổ hờ hững hỏi: “Mơ thấy ông trông thế nào?"

Đào Hoài Nam như thấy một câu hỏi ngớ ngẩn nhất trần đời, bực bội lật giường: "Tớ mù mà!"

Trì Khổ chỉ buột miệng hỏi thế thôi: “" một tiếng nhắc chuyện đó nữa.

Thế giới thường ngày thế nào thì trong mơ cũng y hệt thế . Cậu bé mù chẳng còn nhớ hình dáng vạn vật, ngay cả trong mơ cũng chỉ thể cảm nhận qua thính giác, xúc giác và khứu giác.

Nhiều lúc cũng thấy tiếc nuối, ngay cả trong mơ cũng thấy trai và Trì Khổ trông .

Chỉ còn hơn mười ngày nữa là khai giảng, dạo tâm trạng Đào Hoài Nam .

Trì Khổ bảo khai giảng sẽ về, Đào Hoài Nam thể thiếu Trì Khổ, giờ thì càng thấm thía hơn. Ngày nào mở mắt cũng đếm ngược từng ngày, chỉ mong mai là khai giảng luôn cho .

bên phía Trì Chí Đức vẫn chịu buông tha, Trì Khổ bảo lão vẫn nhăm nhe đến chỗ trai đòi tiền.

Đào Hoài Nam lo Trì Khổ khai giảng cũng về , nhưng Trì Khổ hứa là về, Đào Hoài Nam tin.

Dạo trai bận tối mắt tối mũi, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo khắp nơi, chuẩn triển lãm. Đào Hoài Nam làm phiền , cũng dắt theo thì phiền phức quá, nên theo nữa, ngày nào cũng ở nhà một , buồn thì tivi.

Bác giúp việc giờ làm cho nhà khác , đến nữa.

Sáng nào khi Đào Hiểu Đông cũng chuẩn sẵn cơm trưa bỏ lò hấp giữ ấm, trưa đói Đào Hoài Nam tự lấy ăn. Ăn xong ngủ một giấc, ngủ mơ màng mở mắt là gọi " nhỏ", gọi mấy tiếng mới sực nhớ Trì Khổ nhà, cảm giác hụt hẫng khi sực nhớ chuyện thật khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-31.html.]

Sách chẳng học, tivi chẳng , Đào Hoài Nam thừ giường chỉ gọi điện cho Trì Khổ.

Trì Khổ máy, Đào Hoài Nam cứ yên lặng chờ thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Những ngày tháng chờ đợi mòn mỏi kéo dài mấy hôm, Trì Khổ từ chỗ máy chuyển sang tắt máy luôn.

Hy vọng duy nhất của Đào Hoài Nam là ngày khai giảng, chỉ cần khai giảng là Trì Khổ sẽ về.

Hệ thống sưởi trong nhà dạo chập chờn, lạnh ơi là lạnh. Buổi tối Đào Hoài Nam tất dày, mặc bộ đồ ngủ lông, quấn cái chăn rách ngẩn ngơ sô pha.

Chiều trai tạt về một lúc, tối đưa cơm cho xong , tiệc xã giao.

Trước khi ngủ Đào Hoài Nam tự tắm, chẳng do lơ đễnh xui xẻo, trượt chân một cái ngã nhào từ trong buồng tắm ngoài, cánh tay đập cạnh cửa kính, bắp chân quẹt một đường dài gờ chắn nước, đau điếng .

Mò mẫm vịn tường , quần áo ngủ cũng chẳng buồn mặc, kéo cái chăn sô pha quấn về phòng ngủ.

Nếu Trì Khổ ở đây chắc chắn mắng té tát, bảo để ý, đầu óc mây gió, cẩn thận. Đào Hoài Nam nhõng nhẽo, đau mà mắng là tủi ngay.

Giờ ai mắng, trong chăn sờ tay sờ chân, chạm cũng đau, chân thì trầy da, thế mà thấy còn tủi hơn cả mắng.

Trì Khổ về chắc chắn sẽ cố tình ấn chỗ bầm tím của , Đào Hoài Nam mà kêu đau thì Trì Khổ sẽ lạnh lùng mắng mỏ, giờ Đào Hoài Nam chỉ nó mắng , hung dữ một chút cũng .

... Nhớ nhỏ quá.

Điện thoại Trì Khổ tắt máy suốt, Đào Hiểu Đông gọi về cho ông chú ở quê, ông chú bảo hôm qua vẫn thấy thằng bé nhà họ Trì, cả, vẫn khỏe.

Đào Hiểu Đông yên tâm, dạo bận quá, thời gian ngủ còn chẳng , việc ngập đầu ngập cổ.

Đào Hoài Nam lủi thủi ở nhà một , hỏi Trì Khổ xem nếu vẫn khỏe gọi cho , sắp khai giảng , rốt cuộc nó về .

Càng về càng sợ, sợ Trì Khổ nuốt lời, về nữa thật.

Vì cú ngã trong nhà tắm hôm đó, tối Đào Hoài Nam mặc đồ ngủ, chỗ thương ở tay chân chạm là đau, nên chỉ mặc mỗi cái quần lót. Cậu ngủ vốn chẳng ngoan ngoãn gì, đêm lạnh tỉnh mấy , tỉnh dậy kéo chăn quấn , chỗ thì chăn chỗ thì mền cái nào đắp cũng kín, sáng dậy thấy mũi nghẹt nghẹt.

Từ hôm đó Đào Hoài Nam cứ ho húng hắng suốt, cảm lạnh do đêm ngủ đủ ấm. Ho nặng lắm nên hai em cũng chẳng để ý, đến hai ngày khi khai giảng, Đào Hoài Nam bắt đầu đau đầu.

Hai bên thái dương giật giật liên hồi, nhưng Đào Hoài Nam chẳng hé răng nửa lời. Đầu đau giờ chẳng quan tâm, cảm xúc cứ chìm dần xuống đáy, Trì Khổ bặt vô âm tín, niềm hy vọng trong lòng Đào Hoài Nam như ngọn đèn cạn dầu, sắp tắt ngấm .

Ngày cuối cùng khi khai giảng, Đào Hoài Nam lên cơn bướng.

Sáng Đào Hiểu Đông dậy thấy em trai giường bấm điện thoại, bấm bấm , gọi gọi tiếp.

Đào Hiểu Đông gọi một tiếng, Đào Hoài Nam cũng chẳng phản ứng, cằm bạnh , cứ ấn phím gọi liên tục.

"Tiểu Nam." Đào Hiểu Đông tới cạnh, lấy điện thoại của em.

Đào Hoài Nam chau mày, Đào Hiểu Đông bảo: "Chắc nó về ngay , đừng cố chấp nữa."

"Thế là lừa em ?" Đào Hoài Nam chấp nhận , lắc đầu quầy quậy: “Chính mồm hứa mà."

"Nó cũng lừa em." Đào Hiểu Đông vẻ mặt cố chấp của em trai, xoa má dỗ dành: “Hôm nay nếu nó về, mai em cứ học bình thường, mấy hôm nữa xong việc em về đón nó."

Đào Hoài Nam mím chặt môi , sắc môi nhợt nhạt.

Đào Hiểu Đông sờ trán em, sốt, bảo: "Đừng tự làm khổ , hứa chắc chắn sẽ đón nó về cho em, còn học nữa chứ."

Mãi lúc Đào Hoài Nam mới gật đầu, mày vẫn nhíu chặt, cúi đầu lí nhí: "Em lừa em."

"Không cố ý .” Đào Hiểu Đông đỡ cho Trì Khổ: “Nó hiểu chuyện quá thôi."

Đào Hoài Nam Trì Khổ hiểu chuyện, nó hung dữ nhưng lắm.

Mấy cái Đào Hoài Nam rõ nhất, nhưng nếu Trì Khổ thực sự về, Đào Hoài Nam vẫn sẽ đau lòng. Chuyện chẳng liên quan gì đến việc Trì Khổ hiểu chuyện , chính miệng nó hứa, làm tức là lừa .

Đào Hoài Nam ở nhà một , kiên trì gọi điện cho Trì Khổ cả ngày, gọi đến hết sạch cả pin.

Vẫn chẳng gọi cuộc nào.

Ngày khai giảng đầu tiên, rốt cuộc Đào Hoài Nam vẫn học một .

Sáng trai đưa , tối Điền Nghị đón về. Anh trai bận tổ chức triển lãm, chẳng thấy mặt mũi .

Ngày thứ hai cũng .

Ngày thứ ba cũng thế.

Bài giảng lớp Đào Hoài Nam hiểu hết, bài tập của Trì Khổ giữ gìn cẩn thận từng tờ, bỏ cặp mang mang về mỗi ngày. Trì Khổ vẫn về.

Ở trường Đào Hoài Nam hầu như chẳng chuyện với ai, trưa cũng ăn cơm, cứ bàn, cơm ăn, nước uống.

Đào Hoài Nam như con thú nhỏ mất hết sức sống, Trì Khổ về, dường như cũng tự nhốt trong thế giới riêng.

Loading...