Chó Dữ Lâu Năm - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:22
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ kiếp..." Gã đàn ông bước , cửa kính đóng cái "Rầm", Trì Khổ lùi thêm một bước nữa. Đào Hoài Nam thấy gã với giọng thể tin nổi: “ là mày thật !"
Giọng điệu của gã khó chịu, giọng xa lạ, Đào Hoài Nam hỏi Trì Khổ: "Ai thế?"
Trì Khổ trả lời, Đào Hoài Nam gã c.h.ử.i thề một câu, : "Tao cứ tưởng mày c.h.ế.t thật cơ đấy, hóa trốn tao ở đây làm thiếu gia ?"
Đào Hoài Nam nhíu mày, gã bảo Trì Khổ c.h.ế.t chối tai quá, nhịn lên tiếng: "Ông năng cho t.ử tế."
"Đây là thằng mù mày hầu hạ đấy phỏng?" Gã soi mói Đào Hoài Nam, chuyển ánh về phía Trì Khổ.
Trì Khổ đẩy Đào Hoài Nam lưng, thợ xăm đang làm việc ở sảnh ngẩng lên hỏi: "Ông là ai?"
"Tao là ai á?" Gã nhún vai khẩy một cách khoa trương: “Tao là bố nó!"
Đào Hoài Nam chớp mắt, đột nhiên hiểu . Mắt mở to, ký ức tuổi thơ quá sâu sắc, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Khổ, hét toáng lên đầy hoảng loạn: "Anh ơi! Anh ơi... Đào Hiểu Đông!"
"Ơi!" Đào Hoài Nam hét gấp quá, Đào Hiểu Đông cơm còn nuốt trôi chạy từ bếp , hỏi: “Sao thế?"
Đào Hoài Nam hướng về phía , chỉ tay cửa: "Ông bảo là bố Trì Khổ!"
Đào Hiểu Đông lúc mới cửa, ngược sáng nên rõ lắm. Anh nheo mắt, nhướn mày.
"Mày giỏi thật đấy, Đào Hiểu Đông!" Gã lạnh, giọng đầy vẻ tin: “Mày dám bắt cóc con tao thật , mày là cái thá gì? Mày nghĩ cái gì thế hả?"
Đào Hiểu Đông nuốt miếng cơm trong miệng, rút tờ giấy lau mồm ở quầy lễ tân, bình tĩnh hỏi: "Ai là con ông? Hay ông đây gọi thử một tiếng xem ai thưa ."
"Nói láo!" Trì Chí Đức gầm lên, chỉ tay mặt Đào Hiểu Đông: “Mày bắt cóc trẻ con! Con mày mà mày dắt ?"
"Thế ông hỏi thử xem?" Đào Hiểu Đông hai đứa nhỏ: “Hỏi xem đứa nào con nhà ? Xem đứa nào chịu theo ông ."
"Đừng giở giọng đấy với tao, giống của tao, cũng chảy dòng m.á.u của tao." Trì Chí Đức tự nhiên xuống sô pha, châm một điếu thuốc.
Đào Hiểu Đông hất cằm về phía Trì Khổ, bảo hai đứa: "Đi ăn cơm , việc của hai đứa."
Trì Khổ cau mày, lo lắng , Đào Hoài Nam lôi .
Thực mấy năm nay Đào Hiểu Đông vẫn giữ liên lạc với bà nội Trì Khổ, dặn bà việc gì thì gọi điện, cũng thường xuyên gửi đồ về biếu bà. Năm xưa bà vì cháu sống sót nên mới gửi gắm cho Đào Hiểu Đông, tuy bản chất là Đào Hiểu Đông nuôi thêm một đứa con, chẳng nợ nần ai cả. dù Trì Khổ cũng ngoan ngoãn, đỡ đần , giúp lo lắng cho Đào Hoài Nam từng li từng tí, Đào Hiểu Đông cũng ghi nhận cái tình đó.
Tháng Đào Hiểu Đông gửi cho bà ít t.h.u.ố.c bổ, sắp tết , nhờ chú họ ở quê mang sang ít đồ, thịt thà lương thực thiếu thứ gì. Dù Trì Chí Đức nhà, bà cụ lủi thủi một , chẳng ai lo liệu.
Ai ngờ năm nay Trì Chí Đức mò về.
Mấy năm nay Trì Chí Đức trốn ở miền Nam, ban đầu đúng là sợ thật, dù con thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng là phạm pháp. qua hai năm đầu thì bớt sợ, cũng bắt đầu nghi ngờ, nhưng vội về, ở đó buôn bán nhỏ, cũng lập gia đình mới.
Năm nay do dính cờ bạc, nợ nần chồng chất, gã mới mò về trốn nợ.
Về thấy bà già sống cũng đến nỗi nào, trong lòng đoán già đoán non, tưởng bà già bán cháu, bắt bà đưa tiền .
Bà cụ một mực chối chuyện đứa bé, Trì Chí Đức gặng hỏi đứa bé chôn ở , bà cụ trả lời .
Năm xưa hoảng quá làm bừa, giờ tỉnh táo , bà cụ lừa gã nữa.
Thực Trì Chí Đức làm loạn ở nhà một thời gian , bà cụ lấp l.i.ế.m nữa, dứt khoát im lặng, hỏi gì cũng .
Manh mối để Trì Chí Đức tìm Đào Hiểu Đông chính là những món đồ gửi về. Bà cụ sống tiết kiệm, cái gì cũng nỡ vứt, hộp giấy giữ bán đồng nát, túi bao bì cũng giữ , đó đều tên và địa chỉ gửi.
Chuyện chẳng khó đoán chút nào.
Lần Trì Chí Đức đến, ngoài miệng đưa yêu cầu gì, chỉ một mục đích duy nhất: Đòi con về.
Đào Hiểu Đông đời nào cho gã dắt con , nhưng cũng chủ động đưa điều kiện.
Trì Chí Đức giở thói côn đồ ăn vạ trong tiệm, nhưng trò với Đào Hiểu Đông vô dụng, trong tiệm bao nhiêu , dân xăm trổ, đủ sợ .
Trì Chí Đức cũng dám làm quá, nhưng cũng chịu , cửa tiệm rêu rao Đào Hiểu Đông bắt cóc trẻ con. Sau đó gã còn báo cảnh sát, khăng khăng bảo Đào Hiểu Đông bắt cóc con trai gã, chia cắt tình cha con bao nhiêu năm trời.
Chuyện lớn lớn nhỏ nhỏ, báo cảnh sát thì thể giải quyết. Cả đám đưa về đồn, lấy lời khai theo quy trình. Trì Khổ hề hoảng sợ, nhớ rõ chuyện hồi bé, kể rành rọt chuyện bố đ.á.n.h thế nào, còn bảo bệnh viện ở quê chắc vẫn còn lưu hồ sơ bệnh án, cho cảnh sát xem mấy vết sẹo cũ đầu và .
Mấy vụ tranh chấp cảnh sát cũng chỉ làm theo thủ tục thôi, họ phán quyết . Hơn nữa họ gặp trường hợp nhiều , bố đẻ giở trò ăn vạ gia đình nhận nuôi cũng chẳng chuyện hiếm.
Đào Hoài Nam giữ tiệm, đợi gần nửa ngày. Trời tối mịt trai và Trì Khổ mới về, tiếng , Đào Hoài Nam hỏi dồn: "Trì Khổ ? Trì Khổ về ạ?"
Trì Khổ lên tiếng: "Ở đây."
Đào Hoài Nam mò mẫm tới, nắm lấy tay Trì Khổ: "Ông đ.á.n.h ? Có ?"
Trì Khổ bóp tay : "Không ."
Anh Hoàng ban ngày nhà, về lâu. Hỏi Đào Hiểu Đông: "Nó đòi bao nhiêu?"
"Chưa , giờ cứ đòi con thôi." Đào Hiểu Đông chạy vạy cả ngày, khách khứa dời lịch hết, bảo với Hoàng: “Mấy ngày tới chắc yên ."
"Thế tính ?" Anh Hoàng hạ giọng, hai đứa nhỏ thấy: “Hay gọi mấy em?"
"Thôi." Đào Hiểu Đông xòa: “Cứ từ từ tính với nó, đừng dùng bạo lực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-28.html.]
Đào Hoài Nam lo lắng yên, mày lúc nào cũng nhíu chặt, dính sát lấy Trì Khổ rời nửa bước.
Ký ức về bố Trì Khổ hồi bé in sâu trong tâm trí Đào Hoài Nam, tiếng gầm gừ c.h.ử.i bới trong đêm khuya, tiếng gạch ném cửa rầm rầm, và mùi m.á.u tanh nồng nặc xe.
Đó đều là m.á.u của Trì Khổ, hồi đó Trì Khổ bé tí tẹo, chảy bao nhiêu là máu, co giật đùng đùng.
Nghĩ đến thôi Đào Hoài Nam rùng sợ hãi, Trì Khổ vuốt lưng trấn an: "Không ."
"Tớ sợ lắm.” Đào Hoài Nam một tay nắm chặt Trì Khổ, tay cào cào mặt ghế sô pha: “Ông bắt chứ?"
"Bắt thì bắt." Trì Khổ bình thản : “Có gì mà sợ."
Đào Hoài Nam lắc đầu nguầy nguậy, mắt đỏ hoe ngay lập tức, túm chặt lấy Trì Khổ: "Không , thế, tớ cho , tớ làm ?"
Nghĩ đến cảnh đó là , Đào Hoài Nam luống cuống: "Cậu đừng , về ông đ.á.n.h c.h.ế.t đấy..."
"Giờ ông đ.á.n.h nữa ." Trì Khổ véo má : “Giờ chạy nhanh lắm."
Đào Hoài Nam gạt tay nó , nỡ buông, nắm lấy đầu ngón tay Trì Khổ mân mê.
May mà đang nghỉ đông, chứ Đào Hiểu Đông cũng lo sốt vó, sợ Trì Chí Đức đến trường làm loạn. Giờ nghỉ đông dễ xử hơn, Đào Hiểu Đông cũng tha hai đứa theo, Trì Chí Đức chẳng làm gì Đào Hiểu Đông, gã cũng dám.
Mấy ngày nay Đào Hoài Nam sợ đến mức gầy rộc , chỉ sợ Trì Khổ bắt mất, cơm ăn nổi, sữa cũng chẳng uống, sáng mở mắt việc đầu tiên là sờ sang bên cạnh tìm Trì Khổ, sờ thấy thì xoa xoa cánh tay nó, thấy là hoảng loạn.
Trì Khổ vệ sinh, Đào Hoài Nam sờ bên cạnh thấy trống , dậy gọi Trì Khổ.
Mãi thấy trả lời, tim đập thình thịch, chân đất chạy khỏi phòng.
Đào Hiểu Đông đang nấu cháo trong bếp, thấy em hỏi: "Dậy ?"
Đào Hoài Nam hỏi: "Trì Khổ ạ?"
"Chắc trong nhà vệ sinh đấy." Đào Hiểu Đông để ý lắm.
Đào Hoài Nam mò nhà vệ sinh, Trì Khổ đang gội đầu, Đào Hoài Nam sờ thấy liền dán chặt lưng nó.
Trì Khổ khom lưng liếc , đá đôi dép lê về phía : "Không nhớ gì cả."
"Tớ tưởng mất ." Đào Hoài Nam thở phào: “Tớ gọi thưa."
"Tôi thấy." Trì Khổ tiếp tục gội đầu.
"Lúc nào cũng thấy." Đào Hoài Nam lầm bầm.
Trì Khổ lắc lắc eo bảo tránh , mắng: "Sáng sớm đừng vẽ chuyện."
Đào Hoài Nam bĩu môi, hết sạch cảm xúc, xỏ dép của Trì Khổ .
Giằng co hơn nửa tháng, sắp đến Tết , Trì Chí Đức cũng hết kiên nhẫn. Ngồi trong tiệm Đào Hiểu Đông đòi chuyện quấy.
Đào Hiểu Đông chỉ chờ thế, dẫn gã phòng nghỉ, để gã .
Trì Chí Đức bảo: "Đứa bé con mày, mày giữ , kiện tụng mày cũng thắng nổi."
Đào Hiểu Đông gật đầu: "Thì ?"
"Một là tao dắt con tao về, để nó dưỡng già."
Đào Hiểu Đông im lặng, chờ gã tiếp.
"Hai là đưa tao một triệu, con tao thành con mày, từ nay sống c.h.ế.t , họ Trì họ Đào tao quan tâm, tao cũng bao giờ đến tìm mày nữa."
"Một triệu." Đào Hiểu Đông bật : “Ông cũng dám hét giá thật."
"Có gì mà dám.” Trì Chí Đức đ.á.n.h giá căn phòng, khẩy: “Mày mở cái tiệm to thế , thiếu gì tiền, bọn làm nghề đứa nào chả giàu."
Đào Hiểu Đông tiếp lời gã, im lặng một phút, mở miệng: "Bình thường sẽ thèm để ý đến ông, một xu cũng cho. Đứa bé là tự nguyện nuôi, năm xưa cũng là bà nội nó cầu xin , nhưng biến chuyện thành cuộc mua bán."
" cũng chán đôi co với ông , em trai ngày nào cũng nơm nớp lo sợ ông giở trò, thấy phiền. Mười vạn ( 350 triệu VND), ông cầm thì cầm, cầm thì biến."
Trì Chí Đức nghẹn họng, phắt dậy: "Đào Hiểu Đông, mày đùa tao đấy ? Con trai tao ở chỗ mày chỉ đáng giá mười vạn thôi ?"
"Không đáng."
Cửa đẩy từ bên ngoài , Trì Khổ tiếp lời , gã : "Tôi một xu cũng đáng, ông dắt thì dắt, tiền thì một xu cũng , mấy năm nữa là mười tám tuổi ."
"Mày câm mồm cho tao!" Trì Chí Đức trừng mắt nó, Trì Khổ đổi nhiều nhưng qua vẫn nhận là giống nòi nhà họ Trì, Trì Chí Đức c.h.ử.i đổng hai câu quát: “Không đến lượt mày lên tiếng!"
Đào Hiểu Đông cũng bảo Trì Khổ: "Em ngoài , Tiểu Trì."
"Anh đừng đưa tiền cho ông ." Trì Khổ bình tĩnh vô cùng, với Đào Hiểu Đông: “Đưa còn , tiền nhà cho ai hết."
Đào Hoài Nam ngủ say, Trì Khổ cái là tỉnh, từ sô pha mò mẫm tới, đoạn đầu thấy, chỉ thấy câu Trì Khổ : "Về đó cũng chẳng gì to tát cả."
Đào Hoài Nam khựng , lông mi run rẩy, chớp chớp đôi mắt thấy gì, dùng hết sức bình sinh đập mạnh lưng Trì Khổ một cái, tiếng "bộp" trầm đục vang lên qua lớp áo len.