Chó Dữ Lâu Năm - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:21
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai bên đạt thỏa thuận chung, vụ ngủ riêng tạm thời kết thúc.

Tối đến, Đào Hoài Nam lôi cái chăn rách của từ phòng trai về, kẹt chân , kéo mãi , lay lay chân : "Nhấc chân lên."

"Ơ kìa, đấy?" Đào Hiểu Đông liếc em : “Nằm xuống , tắt đèn ngủ nào."

Đào Hoài Nam gì, lôi cái chăn vo viên , ôm lòng lững thững .

"Làm gì thế?" Đào Hiểu Đông cố ý hỏi: “Không ngủ với nữa ?"

Đào Hoài Nam lầm bầm: "Không ngủ với nữa."

Đào Hiểu Đông nghển cổ theo bóng lưng em về phòng , tủm tỉm tắt đèn.

Trước khi ngủ thì mạnh ai nấy , sáng tỉnh dậy chân Đào Hoài Nam gác lên bụng Trì Khổ, tay Trì Khổ đặt chân , vẫn tỉnh.

Đào Hoài Nam lật , quàng tay ôm chầm lấy Trì Khổ, mặt suýt dán cánh tay nó, thở nóng hổi phả tay Trì Khổ.

Đào Hoài Nam cọ cọ má ga giường, đúng là ngủ phòng vẫn sướng nhất.

Trì Khổ mở mắt, Đào Hoài Nam quấn chặt cứng nhúc nhích . Từ bé thế, nết ngủ , hồi nhỏ trai chiều, lớn lên Trì Khổ chiều, chân gác lên khác là ngủ .

Hai học sinh cấp hai chính thức nghỉ đông, đến trường nữa. thường thì đây là thời điểm Đào Hiểu Đông bận rộn nhất năm, sớm về khuya, chẳng thời gian chơi với hai đứa.

Sáng khi , ghé qua phòng hai đứa, thấy Trì Khổ thức, hỏi: "Hai đứa ở nhà với ?"

Trì Khổ Đào Hoài Nam vẫn đang ngủ say, im đáp: "Anh cứ ạ, nó dậy thì em đưa nó qua ."

Đào Hiểu Đông bảo: "Ừ, thế hai đứa ngủ tiếp ."

Chẳng là do ngủ ngon quá mà Đào Hoài Nam ngủ một mạch đến hơn chín giờ.

Ngủ dậy đầu óc mụ mị, dậy một lúc lâu vẫn ngơ ngác, tỉnh ngủ hẳn.

Trì Khổ xuống giường, Đào Hoài Nam giọng mềm nhũn hỏi: "Đi đấy?"

"Vệ sinh." Trì Khổ xỏ dép .

Đào Hoài Nam cũng leo xuống, vòng quanh giường một vòng thấy dép , đành chân đất ngoài.

Trì Khổ đang đ.á.n.h răng rửa mặt, thấy Đào Hoài Nam thì né sang một bên, đ.á.n.h răng một tay lấy kem đ.á.n.h răng cho . Đào Hoài Nam cầm lấy cho mồm chải chải, còn với Trì Khổ một cái, rõ tiếng: "Cảm ơn."

Ngủ một giấc dậy quên sạch sành sanh chuyện giận dỗi, cứ ngái ngủ là ngoan hiền đột xuất.

Trì Khổ rửa mặt xong, đầu đội khăn mặt định , thấy Đào Hoài Nam chân đất, cau mày ngay lập tức. Nó cởi dép đá về phía Đào Hoài Nam, chân đất ngoài tìm dép cho .

Đào Hoài Nam mơ màng xỏ dép, súc miệng nhổ bọt.

Tiếc là sự ngoan ngoãn chỉ tồn tại trong chốc lát, tỉnh ngủ hẳn là nhớ ngay cái chiến tranh lạnh dở dở ương ương , bắt đầu giở chứng.

Trì Khổ như khi, chuyển đề thi sang chữ nổi, bắt Đào Hoài Nam làm một đề.

Đào Hoài Nam làm xong đề tiếng Anh, lúc Trì Khổ chấm bài bỗng hỏi một câu: "Cậu gọi điện cho bạn cán sự ?"

Trì Khổ liếc một cái, thèm trả lời.

"Hai hẹn hò ?" Đào Hoài Nam tỏ vẻ rộng lượng: “Cậu cứ , tớ ở nhà một mà, tớ nghịch linh tinh , cũng ngoài."

Trì Khổ chấm bài, thấy phiền quá, bảo câm mồm.

Đào Hoài Nam câm, hỏi: "Sao yêu đương thế? Có gì ho ?"

Cậu cứ nhắc đến chuyện là Trì Khổ bực, nó chán ngấy cái chủ đề , là thấy phiền.

"Nói thêm một chữ nữa là đấy." Trì Khổ dọa.

"Đi tìm bạn cán sự ?" Đào Hoài Nam bĩu môi: “Cậu tìm thì cứ tìm, lôi tớ làm cớ làm gì. Cậu , , tớ mách ."

Trì Khổ ném vở lên bàn, dậy ngoài.

Đào Hoài Nam tưởng nó thật, lon ton chạy theo hỏi: "Thế bao giờ về?"

Trì Khổ: "Không về nữa."

Nghe là điêu, Đào Hoài Nam cũng chẳng tin. Lại hỏi: "Bao giờ về?"

Trì Khổ chịu hết nổi, đưa tay bịt mồm Đào Hoài Nam: "Cậu bớt phiền ."

Đào Hoài Nam càng làm quá, càng lải nhải suốt ngày, Trì Khổ càng giải thích. Chuyện hoang đường quá mức, não chứa cái gì mới nghĩ thế .

Hai mươi bốn giờ dính lấy , chỉ hai tiết học mỗi ngày ở cạnh, thế mà vẽ cả một vở kịch.

Não nhiều nếp nhăn quá mức cần thiết.

Trì Khổ mặc áo khoác cầm chìa khóa thật, Đào Hoài Nam ngớ , chôn chân giữa phòng khách ngơ ngác.

Đến lúc Trì Khổ mở cửa về, Đào Hoài Nam đang ngay ngắn sô pha, mắt về một hướng thẫn thờ.

Nghe tiếng cửa mở cũng hó hé gì.

Trì Khổ ném chìa khóa lên tủ giày, dép nhà, ném lòng Đào Hoài Nam một cốc sữa to tướng, vẫn còn nóng hổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-27.html.]

Đào Hoài Nam sờ sờ, hiếm hoi lắm mới .

Trì Khổ cởi áo khoác treo lên, bảo: "Uống xong làm bài kiểm tra."

"Cậu hẹn hò ?" Đào Hoài Nam cầm sữa hỏi.

"Hẹn cái khỉ mốc." Trì Khổ cầm ống hút cắm phập cốc sữa tay Đào Hoài Nam: “Bụp" một cái.

Đào Hoài Nam cúi đầu tìm ống hút, bé mù tìm cái ống hút cũng chật vật, cứ há miệng mò mẫm.

Trì Khổ ngậm ống hút, ngoan ngoãn hút rồn rột, hút trân châu thì nhai nhóp nhép, đúng là lúc gì là ngoan nhất.

Uống hết nửa cốc sữa, Đào Hoài Nam mới sực tỉnh ngộ, nãy Trì Khổ hẹn hò, nó dọa đấy chứ, nó một vòng mua sữa cho thôi mà.

Cảm giác thỏa mãn bùng nổ trong lòng, niềm vui của trẻ con đơn giản thật đấy.

Cái phản xạ dài cả cây của Đào Hoài Nam lúc mới kích hoạt, "A" lên một tiếng bật dậy khỏi sô pha, tìm Trì Khổ là nhảy lên lưng, ôm cổ: "Cậu cố tình mua sữa cho tớ đúng !"

"Không ." Trì Khổ chối.

" là thế mà!" Đào Hoài Nam sung sướng: “Sao thế hả!"

Trì Khổ gỡ tay khỏi cổ , Đào Hoài Nam sán ôm, gọi " nhỏ".

"Lại đây làm bài toán nhanh lên, xem cái bài tiếng Anh làm kìa." Trì Khổ cau mày: “Đầu óc chứa cái gì ."

Tâm trạng Đào Hoài Nam giờ đang mây, gì cũng giận, hớn hở xuống chuẩn làm toán.

Dấu vết tuổi dậy thì Đào Hoài Nam rõ nét lắm, nổi loạn cũng gai góc.

Được một cốc sữa dỗ dành là ngoan ngay, đó lúc nào cũng tít mắt, thỉnh thoảng bậy bạ vài câu, xong dỗ dành bảo tớ sai .

Lúc Đào Hiểu Đông đưa hai đứa tiệm cũng thế, dính lấy Trì Khổ như sam, mồm miệng ngọt xớt " nhỏ nhỏ".

Đào Hiểu Đông đang làm việc, Đào Hoài Nam nịnh nọt bên cạnh, đeo khẩu trang thầm.

Anh Hoàng bưng cốc to tướng cạnh xem làm, cũng bảo: "Thằng Nam khéo mồm thật đấy."

"Lắm trò lắm." Đào Hiểu Đông bảo: “Hôm nọ chọc giận, giờ đang dỗ đấy."

"Thế mà còn dỗ á?" Anh Hoàng Đào Hoài Nam, thở dài: “Nó mặt một cái là hết giận ngay mà."

Đứa trẻ trắng trẻo xinh xắn, đôi mắt to vô hồn nhưng nụ khiến xót xa mềm lòng.

Nghỉ đông , đến trường, bạn cán sự bạn bè gì đó cũng chẳng gặp nữa, cảm giác nguy cơ mơ hồ trong lòng Đào Hoài Nam tự nhiên biến mất.

Mấy cái cảm xúc vòng vo tam quốc đó chẳng qua là tính chiếm hữu trẻ con mà thôi.

Anh trai là của , Trì Khổ là của . Trong thế giới nhỏ bé của Đào Hoài Nam, hai là bất khả xâm phạm, cảm giác khác cướp mất và sự hụt hẫng khi còn là duy nhất tất nhiên sẽ sinh cảm xúc tiêu cực.

Trong lòng còn lấn cấn nữa thì cũng chẳng giấu giếm gì, thành thật thú nhận với Trì Khổ: "Tớ hẹp hòi đấy, tớ ích kỷ đấy."

Trì Khổ tiếp lời tỉnh bơ: "Cậu là đồ phiền phức."

"Nếu tớ yêu khác cũng sẽ giận thôi." Đây là điều Đào Hoài Nam mới ngộ gần đây, cảm xúc của và Trì Khổ dành cho chắc chắn là giống , lý nào nó giận.

Trì Khổ lạnh lùng: "Cậu dám ?"

"Không dám." Đào Hoài Nam thật thà: “Tớ sợ giận lắm, giận dỗ mãi ."

Trì Khổ , Đào Hoài Nam bảo: "Cậu với khác hơn tớ là phản bội đấy."

Dùng đến cả từ , Trì Khổ cạn lời mặt .

" là thế mà." Đào Hoài Nam bạnh cằm, nhắc nữa.

Cậu chuyện đàng hoàng thế Trì Khổ còn lọt tai, cũng chẳng buồn chấp nhặt với nữa. Nó véo má một cái thật mạnh, bảo: "Nói linh tinh cái gì đấy."

Đào Hoài Nam bĩu môi.

"Đầu úng nước ." Trì Khổ hỏi.

"Chỉ giỏi mắng tớ." Đào Hoài Nam cụp mắt: “Chỉ hung dữ với mỗi tớ."

"Tôi hung dữ với khác làm gì?" Trì Khổ cao ngạo : “Rảnh rỗi thì học thuộc bài , đừng nghĩ ngợi linh tinh, yêu với chả đương, ai dạy mấy cái vớ vẩn đấy hả?"

Đào Hoài Nam chớp mắt, kịp phản ứng.

Anh trai gọi hai đứa ăn cơm, Trì Khổ dậy, đưa tay cho : "Có gì thì hỏi thẳng , đừng tự suy diễn lung tung, nghĩ sai bét nhè gây sự với , còn thế xử đấy."

Đào Hoài Nam vẫn tiêu hóa hết hai câu , Trì Khổ kéo dậy, dắt khỏi phòng nghỉ, định bếp ăn cơm.

Mọi đều ở trong bếp, ngoài sảnh chỉ còn một thợ xăm đang làm việc.

Cửa chính đẩy , Trì Khổ chẳng để ý, dắt Đào Hoài Nam về phía bếp, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh .

Đào Hoài Nam hiểu lời Trì Khổ, mang theo chút vui mừng dám tin, hỏi nhỏ: "Có ..."

Lời dứt tiếng gọi "Trì Khổ" đầy kinh ngạc từ phía cửa cắt ngang.

Cả hai cùng đầu về hướng đó, một thấy, một .

Người thấy gần như ngay lập tức, theo bản năng, đẩy thấy lưng , ánh mắt găm chặt cửa, cảnh giác lùi một bước.

Loading...