Chó Dữ Lâu Năm - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:20
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Trì Khổ cũng lớn , cái tính ngang tàng hoang dã hồi bé vẫn còn đó, nhưng Đào Hoài Nam mài dũa mấy năm nay, ít nhiều cũng hiểu mấy cái tâm tư nhạy cảm lòng vòng của bé mù.
Đào Hoài Nam buông một câu, Trì Khổ lập tức xâu chuỗi sự hờn dỗi vô cớ của mấy ngày nay.
Mấy ngày nay Trì Khổ cứ giận dỗi trong mơ hồ, trong mắt nó thì thứ Năm tuần học về, Đào Hoài Nam lấm lem bùn đất, hỏi ngã thế nào , hỏi gặng thì bắt đầu năng lung tung chọc tức .
Giờ thì nó hiểu cái đầu óc chứa đường đèo của đang nghĩ cái quái gì .
Trì Khổ hễ giận là lười chuyện, về phòng vật giường, tiếng bước chân Đào Hoài Nam thôi cũng thấy phiền.
Trước khi Đào Hoài Nam phun câu đó thì Trì Khổ sắp hết giận , ai ngờ giờ tụt xuống âm độ. Đào Hoài Nam ngoài cửa dùng mu bàn tay quẹt mũi, thầm nghĩ tớ bệnh nhé, mới bệnh, tí tuổi đầu yêu với đương, bệnh nặng lắm đấy.
Tâm trạng trẻ con thật khó chiều, Đào Hoài Nam cũng chẳng thèm dỗ nữa. Thầm nghĩ chỉ giỏi bắt nạt tớ thôi, thấy cáu kỉnh với ai thế bao giờ , cứ nhè tớ mà trút giận.
Tối Đào Hiểu Đông về thấy hai ông tướng mỗi đứa một phòng mặt nặng mày nhẹ, là biến.
Người lớn trẻ con giận dỗi phản ứng đầu tiên là buồn , trẻ con mà, ho phết.
"Hai ông cố nội, làm nữa ?" Đào Hiểu Đông đặt túi hoa quả sấy Điền Nghị gửi ban sáng xuống, rửa tay, rửa hỏi: “Kể xem nào để hòa giải viên vàng phân xử cho."
Cả hai bên đều im thin thít.
Đào Hiểu Đông ngó nghiêng hai phòng, một đứa nghiêng giường cau khó chịu, một đứa khoanh chân trong phòng trai mặt cửa sổ.
"Các cụ ơi để ý đến con cháu tí nào." Đào Hiểu Đông vỗ vỗ cửa hai phòng.
Trì Khổ gọi một tiếng "Anh".
"Ờ, ngoan." Đào Hiểu Đông thò đầu phòng cái đứa đang sầu đời : “Còn ngài thì ?"
Đào Hoài Nam mở miệng giọng khàn khàn, sặc mùi mũi dãi: "Không thèm."
"Ái chà." Đào Hiểu Đông ngạc nhiên, bước trong, cúi nghiêng mặt em: “Để xem nào? Xem cục cưng nhà làm mà nhè thế ?"
Đào Hoài Nam từ đời tám hoánh nào , giờ hết dấu vết, ai ngờ giọng phản chủ. Cậu bực bội , lưng cho .
Đào Hiểu Đông luồn tay xuống nách xốc nách lên, bế ngang hông như bế em bé. Đào Hoài Nam giật kêu lên, hì hì bế ngoài ném lên sô pha.
"Anh phiền thế ." Đào Hoài Nam chê trai.
Đào Hiểu Đông vò vò mặt em, gọi yêu là "cục mít ướt".
Đào Hoài Nam bơ mấy ngày nay, hôm nay hạ ôm cổ dỗ dành mà chẳng ăn thua, còn c.h.ử.i là bệnh, tâm lý sụp đổ, đau lòng quá mất.
Đào Hiểu Đông gọi Trì Khổ hai tiếng bảo ăn hoa quả, đừng nữa.
Trì Khổ lời nhất, lê lết , xuống cái ghế đơn xa nhất, thấy Đào Hoài Nam là thấy phiền.
Đào Hoài Nam vốn định lưng xa nó , nhưng nghĩ đến chuyện ban ngày Trì Khổ xông pha đ.á.n.h vì , mặt còn rạch một đường, thấy xót.
Cảm giác khó chịu kinh khủng. Muốn dỗ dành tiếp thì giận dỗi hạ nữa, nó bảo bệnh còn gì; mặc kệ luôn thì trong lòng nỡ.
Hai luồng cảm xúc giằng co, làm trái tim đơn thuần của rối bời, uất ức đến mức bật .
Đào Hiểu Đông làm sứ giả hòa bình, giữa chọc chọc tay đứa , nắn nắn mặt đứa , hì hì hỏi làm .
Đào Hoài Nam lên tiếng : "Cậu bảo em bệnh."
Trì Khổ bên tiếp lời ngay: "Cậu đúng là bệnh thật mà."
"Anh xem kìa!" Đào Hoài Nam đập tay vai : “Anh xem kìa."
Đào Hiểu Đông chỉ trừ, thấy em trai dù lớn vẫn đáng yêu như hồi bé. Anh véo má em hỏi: "Sao em bệnh, kể xem nào."
Tại bảo Trì Khổ yêu đương. Chuyện ngại c.h.ế.t , hai đứa cãi to đến mấy cũng bép xép bí mật ngoài.
Đào Hoài Nam nghĩ ngợi một hồi bảo: "Thì là em ngứa mắt chứ , dỗ mãi , thèm để ý đến em."
Cậu ở bên nín nhịn giữ bí mật cho , bên chẳng coi gì, tự bô bô: "Bảo em yêu đương."
Đào Hiểu Đông sững , phì : "Thật á?"
Trì Khổ mặt cảm xúc, hư gì.
"Yêu thật hả?" Đào Hiểu Đông vẻ mặt hóng hớt: “Cũng thôi, đừng cấp hai, giờ tiểu học chúng nó yêu ầm ầm ."
Đã thế thì Đào Hoài Nam cũng chẳng giấu nữa, mách : "Cậu với bạn cán sự lớp em ngày nào cũng học về cùng ."
Trì Khổ hỏi : "Tôi học á?"
Đào Hoài Nam sửa ngay: "Hồi !"
Trì Khổ gật đầu: "Được."
"Tự yêu đương hổ còn bảo em bệnh." Đào Hoài Nam dụi mũi .
Đào Hiểu Đông hỏi nhỏ Trì Khổ: "Yêu thật đấy ?"
Trì Khổ lắc đầu nhẹ với .
Đào Hoài Nam bên cạnh thêm dầu lửa: "Anh xem gì kìa, là thừa nhận đấy."
Trì Khổ bình thản "" một tiếng: "Yêu ."
Đào Hoài Nam suýt nghẹn họng, thái độ của Trì Khổ làm cay cả sống mũi, chớp chớp mắt phắt dậy khỏi sô pha, mò mẫm về phòng trai dỗi tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-26.html.]
Từ hôm đó, đôi oan gia bắt đầu cuộc chiến tranh lạnh dài nhất lịch sử.
Đào Hoài Nam dọn khỏi phòng chung, ôm cái chăn rách sang ngủ với trai. Tức đến mức tối ngủ , cảm thấy Trì Khổ đổi , còn giống ngày xưa nữa.
Chó con với chả ch.ó con, lời gió bay.
Hai đứa đường nắm tay nữa, Đào Hoài Nam túm lấy cái dây chỉnh quai ba lô của Trì Khổ, tuyệt đối chạm tay . Thỉnh thoảng theo thói quen định nắm tay, sực nhớ rụt về ngay, ai thèm nắm tay , để dành mà nắm tay bạn cán sự .
Ở trường hai đứa cũng câm như hến, Đào Hoài Nam ngày nào cũng chĩa gáy về phía Trì Khổ. Bài tập Trì Khổ giao làm xong thì ném sang chờ chấm, chấm xong lấy về tự sờ xem đúng sai.
Hôm thi cuối kỳ Đào Hoài Nam nghỉ, Trì Khổ thi một .
Đào Hoài Nam theo tiệm, thừ đấy mà trong đầu hình ảnh Trì Khổ và bạn cán sự.
Đào Hiểu Đông lén bảo em là Trì Khổ yêu đương , Đào Hoài Nam bảo thừa nhận còn gì? Cậu lừa đấy.
Nghỉ đông nửa tháng học thêm ở trường, nhưng buổi sáng muộn hơn, nghiêm ngặt như trong năm. Cô giáo bảo Đào Hoài Nam cần cũng , ở nhà nghỉ ngơi.
Đào Hoài Nam vẫn , ngày nào cũng túm dây ba lô Trì Khổ lẽo đẽo theo đến trường, tối túm dây về.
Trì Khổ giận dai là bản tính, nhưng Đào Hoài Nam mà nhịn làm lành lâu thế thì quả là kỳ tích, tổn thương sâu sắc thật .
Mấy cô bé quan tâm Đào Hoài Nam lâu dần cũng nhận hai em biến, Trì Khổ mặt hầm hầm, Đào Hoài Nam mặt đưa đám. Tranh thủ lúc Trì Khổ đó, các bạn lo lắng hỏi: "Có phụ chuyện Trì Khổ yêu sớm ?"
Đào Hoài Nam gật đầu bảo .
"Trời ơi, thế bố đ.á.n.h ?" Mấy cô bé lén về phía bạn cán sự.
Đào Hoài Nam hậm hực: "Đánh cho thì ."
Trì Khổ lau bảng xong , đám con gái tản , Đào Hoài Nam chống cằm, xoay xoay cây bút tay.
Buổi trưa cuối cùng của đợt học thêm, ăn cơm xong Đào Hoài Nam lôi trong cặp quả quýt, bóc vỏ chia đôi, một nửa để nguyên trong vỏ quýt bóc khéo léo như bông hoa.
Đào Hoài Nam đưa nửa quả quýt còn vỏ đặt cạnh sách của Trì Khổ.
Trì Khổ liếc , gạt tay đẩy trả .
Đào Hoài Nam thấy tiếng động, cần thì ăn, cầm lấy bóc từng múi bỏ mồm.
Vỏ quýt cuộn định nhét túi rác, nhét xong thì tiếng ai đó gọi ở cửa: "Trì Khổ đây."
Giờ nghỉ trưa lớp vắng tanh, trường cũng vắng, mấy mống còn trong lớp ngẩng lên ngoài.
Trì Khổ cũng ngẩng lên, cửa lớp hai thằng, chính là hai trong bốn thằng hôm nọ ở phòng vệ sinh. Thằng Trì Khổ vụt mặt vỗ vỗ cửa, gọi nó .
Trì Khổ đặt bút xuống, dậy.
Đào Hoài Nam chộp lấy cổ tay nó.
Trì Khổ lắc tay gạt , hạ giọng: "Ngồi yên đấy cấm động đậy."
"Đừng ." Đào Hoài Nam giữ chặt buông.
"Không .” Trì Khổ gỡ tay , dặn dò: “Chỉ cần yên động đậy là hết."
Trì Khổ hiên ngang ngoài, Đào Hoài Nam im thin thít dám nhúc nhích, sợ vướng víu làm khổ Trì Khổ.
Mười phút dài đằng đẵng, Đào Hoài Nam ghế mà tay run bần bật.
Lúc Trì Khổ thở phần gấp gáp, dùng mu bàn tay quệt quệt tai, Đào Hoài Nam đưa tay định sờ, Trì Khổ né bảo "bẩn".
"Cậu làm gì thế?" Đào Hoài Nam hỏi nhỏ.
Trì Khổ rút tờ giấy thấm một chỗ tai, bảo: "Không làm gì."
"Cậu chảy m.á.u ?" Đào Hoài Nam lo lắng mặt mày tái mét.
Mấy ngày nay đây là đầu tiên hai đứa chuyện nhiều thế , Trì Khổ cũng lạnh lùng nữa, bảo: "Không ."
Một lúc hành lang ồn ào náo loạn, tiếng ồn di chuyển dần về phía cửa lớp họ. Nghe chừng đông lắm, Đào Hoài Nam sợ Trì Khổ chịu thiệt, định gọi điện cho trai nhưng Trì Khổ ngăn .
Kết quả là đám đông ầm ĩ một lúc ở cửa giải tán, xảy chuyện gì.
Đào Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm, gối mặt lên cánh tay Trì Khổ để bàn, lông mi run rẩy: "Sợ c.h.ế.t ..."
Trì Khổ để yên cho gối, : "Không ."
Ngày học cuối cùng Đào Hoài Nam sống trong nơm nớp lo sợ, chỉ sợ đường về đứa chặn đường Trì Khổ.
Về đến nhà an , Đào Hoài Nam mới yên tâm, vứt cặp sách và áo khoác lên sô pha, định gì đó với Trì Khổ, chợt nhớ hai đứa đang chiến tranh lạnh, ngậm miệng.
Trì Khổ tắm, Đào Hoài Nam lề mề một lúc cũng theo.
Người trắng quá, mạch m.á.u xanh tím tay chân hiện rõ mồn một. Con nhà thành phố đúng là da thịt non nớt, đụng tím đấy mãi tan.
Lần va góc bàn ở lớp, lâu thế mà bên hông vẫn còn vết bầm vàng nhạt tan hết.
Sau lưng từ bao giờ cũng tím một mảng, tay Trì Khổ ướt nước, quệt một cái lên lưng , hỏi: "Làm thế ?"
Đào Hoài Nam cúi đầu lí nhí: "Va cửa tủ phòng ."
Trì Khổ ấn nhẹ chỗ tím, Đào Hoài Nam kêu "đau".
Trì Khổ kéo vòi hoa sen, bảo dội nước, rũ mắt buông một câu cảm xúc: "Đừng ngủ phòng nữa."
"Ờ.” Đào Hoài Nam gật đầu, cũng rũ mắt đáp: “Được."