Chó Dữ Lâu Năm - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:18
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện Đào Hoài Nam vốn dĩ định , quá hiểu tính Trì Khổ, sợ Trì Khổ sẽ chạy đ.á.n.h .
Bên đó đông hút t.h.u.ố.c như thế, Trì Khổ chỉ một , Đào Hoài Nam sợ nó đ.á.n.h sẽ chịu thiệt. Mà kể cả đ.á.n.h thắng thì cũng đừng nên đánh, nhỡ thương thì ?
Đào Hoài Nam tuyệt nhiên nhắc nửa lời về chuyện xảy trong phòng vệ sinh hôm đó, ai mà ngờ bạn bàn bô bô kể hết .
là cái đồ nhiều chuyện...
"Nó cái gì thế?" Trì Khổ nhướn mày hỏi Đào Hoài Nam.
"Ai mà gì..." Đào Hoài Nam ôm lấy cánh tay Trì Khổ, ghé sát thì thầm: “Đừng để ý."
Trì Khổ hỏi : "Có ai bắt nạt ?"
"Làm gì , ." Đào Hoài Nam chợt nhớ ở ngoài đường ghé sát thế , bèn ngập ngừng hỏi: “Bây giờ là cấp ba hả?"
Trì Khổ mà quan tâm cấp mấy với chả cấp mấy, hỏi dồn: "Hôm nọ tự ngã ?"
"Thì tự ngã mà.” Đào Hoài Nam giờ lớn , tiện ngày nào cũng nhõng nhẽo như con nít, nhưng bản năng làm nũng thì vẫn còn nguyên, dán sát Trì Khổ thì thầm bằng giọng chỉ hai thấy: “Tớ vụng về mà, đấy, sàn nhà trơn quá, tớ trượt chân cái là bệt xuống đất luôn."
Trì Khổ rũ mắt , gì.
Lát nó rút tay , hỏi bạn bàn : "Đứa nào bắt nạt em tao?"
Cậu bạn bàn bỏ viên kẹo cao su mồm, thổi một quả bong bóng: "Dù tao."
"Đứa nào?"
"Nhiều lắm, cả một phòng là , mày làm gì chúng nó." Cậu bạn dửng dưng : “Chuyện qua thì thôi, tao cũng bảo chúng nó đừng thất đức thế , bỏ ."
Đào Hoài Nam mà tim treo ngược lên cổ, lạy ông qua lạy bà , ông bạn bớt mồm bớt miệng giùm cái.
Tiết cuối , cô chủ nhiệm dạy lớp khác về, học sinh trong lớp nhấp nhổm yên, chỉ chờ chuông reo là về, lớp học khá ồn ào.
dù lớp ồn ào đến mấy thì hành động phắt dậy của Trì Khổ vẫn gây chú ý, tiếng chân ghế ma sát mạnh xuống sàn nhà chói tai vô cùng.
Trì Khổ sải bước khỏi lớp, khi còn thuận tay vớ luôn cái cán chổi lau nhà dựng cạnh thùng rác ở cửa lớp.
Đào Hoài Nam đuổi theo, nhưng mù tịt, Trì Khổ dắt thì về .
Cậu bạn bàn lúc mới hồn, c.h.ử.i thề một câu cũng chạy theo. Cậu bạn cùng bàn thấy thế chẳng hiểu mô tê gì cũng chạy theo nốt.
Trong lớp bắt đầu xôn xao bàn tán, lát thấy tiếng ồn ào hỗn loạn vọng từ phía cuối hành lang, mấy đứa hóng hớt thò đầu xem.
Cũng khéo là hôm nay, cái thằng cầm đầu trêu chọc Đào Hoài Nam hôm nọ đang định từ phòng vệ sinh , Trì Khổ cầm cán chổi chặn ngang cửa, nhốt cả bốn đứa bên trong cho .
Mấy thằng du côn con chặn đường còn thấy thú vị, cợt Trì Khổ, chờ xem nó định làm trò gì.
Trì Khổ hỏi: "Hôm nọ đứa nào đẩy thằng mù lớp tao?"
Thằng cầm đầu khẩy, chẳng coi nó gì, nhâng nháo bảo: "Tao đấy."
Trì Khổ hỏi : "Mày ?"
"Ừ, tao, chính tao đấy." Nó còn nhún vai thách thức: “Làm nào?"
Lời còn dứt, Trì Khổ quật thẳng cán chổi mặt nó.
Hồi bé Trì Khổ bố đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, lý do chính là vì hễ cơ hội là nó đ.á.n.h trả. Đứa bé tí teo, vớ hòn đá, cục gạch cái gậy phơi quần áo là dám phang bố, đ.á.n.h thì tất nhiên , hậu quả là đ.á.n.h thê t.h.ả.m hơn.
Trì Chí Đức đ.á.n.h đập dã man thế mà cũng khuất phục Trì Khổ, cốt cách nó vốn ngang tàng, thà đ.á.n.h c.h.ế.t chứ chịu phục.
Trong lòng sợ, tay khỏe, cú vụt của nó khiến đối phương gào lên kinh hãi, ôm mặt mất khả năng chiến đấu ngay lập tức. Ba đứa còn thấy thế liền xông , túm lấy Trì Khổ quần một trận.
Cậu bạn bàn chạy tới hét "Đừng đ.á.n.h nữa", lao can ngăn, ôm chặt một thằng cho nó động đậy.
Mấy đứa con trai các lớp khác tiếng động cũng chạy xem, xúm kéo hai bên .
Mắt Trì Khổ đỏ ngầu, đạp một phát chân thằng mặt, thở hổn hển gằn từng tiếng: "Đứa nào dám động em tao nữa thì thử xem."
Lúc nó đ.á.n.h đỏ cả mắt trông đáng sợ vô cùng, rõ ràng mới mười mấy tuổi đầu mà ánh mắt hung dữ như thú hoang.
Thằng Trì Khổ vụt mặt ôm lấy xương hàm, mắt cũng gằn đỏ tia máu, chỉ tay mặt Trì Khổ: "Mẹ mày, mày cứ đợi đấy cho tao."
Giờ các giáo viên chủ nhiệm vẫn về lớp, hành lang giám thị, vụ xô xát ở phòng vệ sinh nhanh chóng đám con trai giải tán, lôi ai về lớp nấy, êm thấm kinh động đến nhà trường.
Trì Khổ về đến nơi Đào Hoài Nam vội vàng sờ soạng, lo lắng hỏi: "Có thương ở ? Sao làm thế..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-25.html.]
Trì Khổ gạt tay .
Đào Hoài Nam buồn lắm, cảm thấy gây rắc rối. Cậu đúng là cái nam châm hút rắc rối, từ nhỏ đến lớn các cứ theo dọn dẹp hậu quả cho mãi.
"Kệ xác bọn họ chứ..." Đào Hoài Nam đưa tay sờ lên mặt Trì Khổ, mắt thấy thì chỉ cách sờ mới làm : “Có đ.á.n.h trúng ?"
Trì Khổ hất tay nữa.
Đào Hoài Nam vẫn kiên trì, nhíu mày: "Đừng hất tay tớ."
Gần như cả lớp đều đang Trì Khổ, ở cái tuổi bọn trẻ con luôn tò mò về những đứa con trai dám đ.á.n.h . Bạn cán sự học tập từ phía chạy lên đưa gói khăn giấy chạy về.
Xung quanh vang lên vài tiếng ho khẽ đầy ẩn ý, Đào Hoài Nam chẳng quan tâm, còn chẳng bạn cán sự tới, cũng chẳng đang Trì Khổ.
Sờ thấy một vệt ẩm ướt ở xương hàm Trì Khổ, tim Đào Hoài Nam thót : "Cái gì đây? Bị thương hả?"
Trì Khổ , Đào Hoài Nam cuống quýt đưa tay lên mũi ngửi, đúng là mùi m.á.u tanh, mắt mở to kinh hãi. Trì Khổ lạnh lùng buông một câu: "Xước tí da thôi, ."
Nói xong câu đó là nó im bặt, Đào Hoài Nam rút tờ giấy ăn ấn chỗ đó.
"Cậu chuyện với tớ mà, tớ sai ." Đào Hoài Nam lí nhí, Trì Khổ giận thật , trong lòng lo lắng yên, chẳng làm thế nào cho nó hết giận.
Trì Khổ mặt lạnh tanh suốt buổi, đến lúc tan học xách cặp dậy thẳng. Đào Hoài Nam một tay túm chặt quai cặp nó lẽo đẽo theo như cái đuôi nhỏ, lôi xềnh xệch về đến tận nhà.
Vừa đóng cửa nhà cái rầm, Đào Hoài Nam kìm nén nữa, cũng chẳng sợ mất mặt, chẳng quan tâm cấp hai cấp ba gì sất, cặp sách kịp bỏ, giày kịp , Trì Khổ định vòng qua thì lao tới ôm chầm lấy.
Lớn tướng mà vẫn còn vương vấn mùi sữa ngai ngái hồi bé, chẳng là mùi tóc, mùi da thịt do vẫn dùng kem dưỡng da trẻ em mùi sữa nữa.
"Anh nhỏ ơi chuyện với tớ mà, tớ khó chịu lắm." Đào Hoài Nam vùi mặt vai Trì Khổ, cọ cọ mũi hõm cổ nó, giọng nghèn nghẹn mũi: “Cậu đừng giận nữa, cũng đừng đ.á.n.h nữa nhé."
Về khoản Đào Hoài Nam chẳng bao giờ giữ kẽ, lúc dỗ dành thì chiêu gì cũng tung hết, hồi bé Trì Khổ sợ nhất là cái miệng nhỏ nhắn của cứ phun mấy lời sến súa.
"Hôm nọ tớ chuyện t.ử tế là tớ sai .” Đào Hoài Nam ôm chặt cứng, lưng Trì Khổ thẳng đơ, vòng tay qua cổ nó buông: “Tớ dối cũng là tớ sai, chuyện t.ử tế là vì lúc đó quát tớ làm tớ tủi , dối là vì sợ đ.á.n.h thôi mà."
Cái đồ nịnh nọt khéo mồm khéo miệng lắm, lời đường mật, ai mà đỡ cho nổi.
Cậu cứ ôm Trì Khổ rúc cổ thỏ thẻ nhận mãi, mũi cứ cọ cọ cổ làm Trì Khổ nhột nhạt.
Lát Trì Khổ đưa tay gỡ , Đào Hoài Nam định sán ôm tiếp, giọng Trì Khổ vẫn lạnh nhưng cuối cùng cũng chịu mở miệng: "Không thấy nóng ?"
Hai đứa vẫn mặc nguyên áo khoác dày sụ, Đào Hoài Nam cũng chẳng buồn cởi, chỉ ôm một cánh tay Trì Khổ, để Trì Khổ dùng tay bỏ cặp và cởi áo.
"Thế một cái ." Đào Hoài Nam hì hì, ngẩng mặt lên lấy lòng: “Nói chuyện với tớ mà."
Trì Khổ đưa tay véo mạnh má một cái, Đào Hoài Nam kêu "Á" lên, ôm má rên rỉ "Đau đau đau".
"Cậu giỏi thật đấy, dối cơ đấy." Trì Khổ véo má đẩy xa một bước, đặt áo khoác và cặp sách lên sô pha.
Đào Hoài Nam cũng chột , dối là điều Trì Khổ ghét nhất, giữa hai đứa bí mật, cũng nên sự dối trá. Hồi còn là hai hạt đậu tí hon, Đào Hoài Nam từng tự , tối nào khi ngủ cũng dính lấy nhấn mạnh "Chúng là ch.ó con của ", kèm theo câu "Chúng ai lừa ai, cũng giấu bí mật nhé".
Trì Khổ giận là đúng, nào Đào Hoài Nam giấu diếm là Trì Khổ đều giận.
trong cơn chột , Đào Hoài Nam bỗng nhớ vụ bạn cán sự, thế là thấy đuối lý lắm. Cậu sô pha, tay chống lên lưng ghế, cảm thấy cũng lý phết, mím môi bảo: " cũng chuyện giấu tớ mà, cũng bí mật còn gì."
Trì Khổ đang bỗng dừng khựng , sang : "Tôi giấu cái gì?"
"Tự ." Đào Hoài Nam cạy cạy lớp vải sô pha, chẳng hiểu cứ nghĩ đến chuyện là trong lòng khó chịu. Rõ ràng ban đầu chỉ ngạc nhiên chứ để bụng, thế mà giờ cứ thấy như chen giữa và Trì Khổ, cảm giác còn thiết như xưa nữa.
Yêu đương chả gì, phiền phức c.h.ế.t .
"Tôi cái gì?" Trì Khổ cau mày: “Tôi giấu cái gì?"
Đào Hoài Nam nên lời, thầm nghĩ hổ thì thôi còn bắt vạch trần ?
"Nói mau." Trì Khổ chằm chằm : “Đừng chọc điên lên."
Đào Hoài Nam rốt cuộc vẫn sợ nó giận, nhắm mắt đưa chân, liều mạng nhanh một câu lí nhí: "Chuyện với bạn cán sự tớ hết ."
"Chuyện gì của ?"
"Hai yêu ."
Trì Khổ chớp mắt, há hốc mồm.
Không khí ngưng đọng trong hai giây, mà ngỡ như dài hai thế kỷ, cuối cùng Trì Khổ cũng thốt lên lời.
"Đào Hoài Nam." Trì Khổ hít sâu một gọi tên , mặt mũi nên biểu cảm thế nào cho , cái mặt Đào Hoài Nam mà tức đến đau cả răng: “Cậu bệnh hả?"