Chó Dữ Lâu Năm - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:17
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không trong phòng rửa tay bao nhiêu , tiếng và tiếng bước chân thì ít nhất cũng hơn chục đứa. Đào Hoài Nam khả năng phản kháng, một thằng mù làm thắng nổi sáng mắt, điều duy nhất thể làm là giữ cho bớt t.h.ả.m hại một chút.

Cậu chống tay xuống đất dậy, tiếng nhạo báng cách đó xa, hổ thì đấy, nhưng cũng chẳng giận lắm, phần nhiều là bất lực. Dù ai cũng bụng, trai bảo vệ kỹ đến thì những tiếng chế giễu kiểu từ bé đến giờ cũng nhiều .

Đứng dậy xong Đào Hoài Nam im nhúc nhích, giờ như con bướm trong vuốt mèo, im thì may mới mất hứng trêu đùa.

đám học sinh hư hỏng đang hút t.h.u.ố.c hôm nay định tha cho , Đào Hoài Nam một lúc ai đó đẩy một cái, chúi về phía , ngáng chân. Cậu nhíu mày ngã xuống nữa, lòng bàn tay chống xuống đất, kêu một tiếng nào.

Sàn phòng rửa tay trơn trượt, Đào Hoài Nam ngã hai , quần ướt một mảng.

Có mấy bạn nam hiền lành ngang qua thấy, gì đó nhưng sợ đám hút t.h.u.ố.c , đành ngập ngừng bỏ . Đào Hoài Nam chỉ mong mau lớp, để cái trò chơi mà bọn họ cho là thú vị mau kết thúc.

"... Mẹ kiếp." Một giọng quen quen đột ngột vang lên từ phía cửa, giọng là cũng đang ngậm thuốc: “Bắt nạt thằng mù thì ho lắm đấy."

tới nắm lấy khuỷu tay Đào Hoài Nam kéo dậy, dắt mấy bước đẩy phòng vệ sinh bên trong, với giọng khinh khỉnh: "Sống vãi, bớt thất đức ."

"Mày vẻ đạo đức ." Có kẻ khẩy: “Giữa đường thấy chuyện bất bình ?"

"Giữa đường thấy cóc ghẻ thì ." Người ngậm t.h.u.ố.c : “Sau sống cho giống tí, thích thể hiện thì tìm đứa nào gấu mà thể hiện."

Bình thường cũng hút t.h.u.ố.c cùng , quen cả, vài câu là xong chuyện.

Đào Hoài Nam vệ sinh xong ngoài tự mò mẫm rửa tay, chuông lớp reo, đám vẫn .

Cậu rửa tay xong định thì ai đó nắm lấy khuỷu tay. Đào Hoài Nam giật định né, kéo ngoài.

"Anh mày ?" Người vẫn còn vương chút mùi t.h.u.ố.c lá, chính là kéo dậy, bạn bàn từng "học giỏi lũ mọt sách".

"Anh tớ học ." Đào Hoài Nam trả lời xong "Cảm ơn".

"Đi vệ sinh xuống gọi bọn tao một tiếng ? Ai chẳng đưa mày một chuyến." Cậu bạn bàn mắng: “Đừng tự dâng mỡ đến miệng mèo như thằng ngốc thế nữa, lúc mày đấy thì cứ vớ đại thằng con trai nào bảo nó đưa ."

Đào Hoài Nam nhẹ bảo: "Tớ , cảm ơn ."

Cậu bạn bàn xách khuỷu tay lôi một mạch về lớp, lôi đến tận chỗ . Đào Hoài Nam xuống ghế, rút khăn giấy từ từ lau vệt nước ống quần.

Cả tiết cuối Đào Hoài Nam cứ hì hục lau quần, giấy vụn chất đầy gần nửa cái túi rác.

Lúc chuông tan học reo, Đào Hoài Nam tháo túi rác buộc chặt , định lát nữa vứt .

Mải làm việc riêng nên chẳng bài tập về nhà là gì, cũng quên khuấy việc lấy bài giúp bạn cán sự. Không bạn cùng bàn lấy hộ bạn , nếu thì đưa vở Trì Khổ cho bạn .

Lúc Trì Khổ đẩy cửa bước , Đào Hoài Nam mặc áo khoác chỉnh tề, cặp sách cũng đeo lưng. Bạn cán sự theo cũng lớp, Đào Hoài Nam áy náy bảo: "Tớ quên lấy bài tập cho , xem bàn ."

"Không , bạn cùng bàn lấy giúp tớ ." Bạn cán sự .

Trì Khổ tới nắm tay , Đào Hoài Nam để nó dắt, định theo thì Trì Khổ bỗng lên tiếng: "Tay áo làm thế ?"

Đào Hoài Nam ngơ ngác chớp mắt: "Tay áo cơ?"

Trì Khổ túm tay áo khoác xắn lên, tay áo len màu sáng bên trong bẩn một mảng đen sì.

Trì Khổ cau mày: "Cậu ngã ?"

Đào Hoài Nam lắc đầu, gì.

Trì Khổ kéo tay xoay , mùa đông tuyết rơi đế giày bẩn, sàn phòng rửa tay bẩn kinh khủng, Đào Hoài Nam dù lau cả nửa tiết học cũng thể sạch hết .

Giọng Trì Khổ lạnh tanh, hỏi nữa: "Ngã ở ?"

Bạn cán sự lấy xong bài tập cũng tới, hỏi nhỏ: "Sao thế?"

Đào Hoài Nam lắc đầu bảo: "Không ."

"Tôi hỏi đấy." Trì Khổ nhíu mày Đào Hoài Nam: “Cậu ?"

Đào Hoài Nam vẫn im thin thít, sắc mặt Trì Khổ khó coi vô cùng: "Nói. Điếc ?"

Nó hung dữ quá, bạn cán sự sợ hãi nép sang một bên dám ho he. Lúc trêu chọc vây quanh trong nhà vệ sinh Đào Hoài Nam thấy tủi , giờ Trì Khổ quát tháo mặt khác bắt đầu thấy tủi .

Đào Hoài Nam cố nén cơn cay mũi xuống, cảm thấy lúc còn mất mặt hơn cả lúc nãy trong nhà vệ sinh.

Giờ Trì Khổ và bạn cán sự là một phe, như ngoài rìa, còn mắng mặt bạn cán sự. Người mù đúng là chẳng tôn nghiêm gì sất.

Đào Hoài Nam gạt tay Trì Khổ , tự bỏ .

Đi vội quá, hông va góc bàn cái "cốp", đau đến mức Đào Hoài Nam kêu lên một tiếng, nhíu mày xoa xoa.

Trì Khổ hít sâu một , bước tới túm chặt lấy cổ tay Đào Hoài Nam, siết chặt cứng.

Nắm cũng dừng , trái còn sải bước lôi xềnh xệch Đào Hoài Nam , Đào Hoài Nam vất vả lắm mới theo kịp.

Trì Khổ nhanh, xuống cầu thang cũng nhanh, Đào Hoài Nam loạng choạng lôi , đếm bậc thang để bước hụt.

"Cậu dở chứng cái gì đấy?" Ra đến đất trống bên ngoài tòa nhà, Trì Khổ mới hất tay Đào Hoài Nam , hỏi.

Mắt Đào Hoài Nam đỏ hoe, chẳng gì cả, chỉ về nhà.

"Cậu làm đấy.” Trì Khổ chằm chằm , giọng đầy tức giận, gọi cảnh cáo một tiếng: “Đào Hoài Nam."

Bị gọi cả họ cả tên đột ngột là điều Đào Hoài Nam ghét, nó làm căng thẳng, mất cảm giác an .

Đào Hoài Nam nén cơn cay mũi nữa, cũng chẳng thèm nén, gào lên về phía Trì Khổ: "Tớ mắng tớ mặt khác!"

"Tôi mắng lúc nào?" Trì Khổ ngơ ngác, từ lúc về lớp đến giờ nó vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .

"Không !" Đào Hoài Nam chuyện với nó, cả buổi chiều nay tâm trạng chạm đáy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-24.html.]

"Tôi chỉ hỏi ngã thế nào, trả lời một câu khó khăn thế ." Trì Khổ mất kiên nhẫn hỏi.

"Ngã trong nhà vệ sinh." Đào Hoài Nam mặt lạnh tanh, giấu nữa: “Tớ vệ sinh ngã, ngã dập mông, bệt xuống đất, hết đấy, chỉ thế thôi. Sao cứ hỏi cho bằng thế? Cứ để tớ... mất mặt mặt bạn cán sự thì mới vui lòng ?"

Trì Khổ với đúng là ông gà bà vịt, trọng điểm chú ý khác hẳn . Cán sự cán sự Trì Khổ chẳng thèm để ý, liên quan quái gì đến bạn cán sự.

Đào Hoài Nam một tràng làm Trì Khổ cứng họng trả lời , chẳng hiểu cái đầu nhỏ lộn xộn chứa cái gì.

Lát nó sa sầm mặt mày nắm tay , hỏi: "Có thương ?"

"Không." Đào Hoài Nam để nó dắt, hai đứa về nhà.

Về đến nhà Trì Khổ bắt tắm, sạch quần áo. Lúc tắm Trì Khổ kiểm tra một lượt, thấy bầm tím sứt sẹo gì, nó cũng chấp nhặt với nữa.

Chỉ hỏi: "Không đợi về hẵng ?"

Cơn uất ức của Đào Hoài Nam vẫn tan, chuyện t.ử tế, ngoảnh mặt bảo: "Tớ nhịn , sắp tè quần ."

Trì Khổ cau mày: "Nói năng cho đàng hoàng."

"Thì nhịn thật mà."

"Lúc ?" Trì Khổ rút khăn tắm trùm lên đầu Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam giật khăn xuống lau qua loa định : "Cậu vội thế còn gì? Cậu còn mà để ý đến tớ?"

Trì Khổ bao giờ là đứa trẻ tính tình gì, nó nóng tính lắm.

Đào Hoài Nam giọng gai góc thế chắc chắn là xong , câu chối tai thật sự. Trì Khổ hít một , Đào Hoài Nam mở cửa ngoài. Mùa đông tắm xong ngoài lạnh lắm, Đào Hoài Nam nổi da gà khắp , bộ đồ ngủ Trì Khổ lấy cho cũng quên mặc, tự mò mẫm tìm trong tủ quần áo.

Trì Khổ nén một bụng lửa , định phòng tìm Đào Hoài Nam. Kết quả bước , thấy Đào Hoài Nam mặc áo ngược, cổ áo lệch xẹo, mũi đỏ hoe mắt cũng đỏ hoe, một bên mép giường trân trân cửa sổ với ánh mắt trống rỗng, Trì Khổ rốt cuộc cũng tắt lửa.

Cả đêm hai đứa ai với ai câu nào.

Đào Hoài Nam trùm kín đầu trong cái chăn cũ của , chăn cũ mòn hết cả lông, bình thường dám giặt sợ rách. Trì Khổ kéo xuống trùm lên, quyết chuyện với Trì Khổ.

Lâu lắm Đào Hoài Nam giận dữ như thế, bướng bỉnh đến phát bực.

Trì Khổ thèm để ý , cũng làm Đào Hoài Nam tức điên, cứ nín nhịn mãi bùng nổ, thấy thằng bé mù tội nghiệp quá nên bỏ qua.

Đào Hoài Nam ngủ mà trong mơ vẫn còn giận, giận dỗi ngủ một mạch đến sáng, mơ thấy chuyện bực .

Sáng dậy thở dài thườn thượt, tức c.h.ế.t .

Cơn giận hôm qua ngủ một giấc dậy cũng nguôi ngoai phần nào, dù giận cũng chẳng lâu, thường qua một đêm là tự tiêu hóa hết. Không giận lắm nhưng nghĩa là tâm trạng , cảm xúc tồi tệ hôm qua kéo dài sang tận hôm nay.

Cả ngày hai đứa chẳng với mấy câu, Đào Hoài Nam tâm trạng , Trì Khổ mặt lạnh tanh vẫn đang giận.

Đến giờ chơi tiết hai chiều, bạn cán sự đến đợi bên cạnh như thường lệ, Đào Hoài Nam gục đầu xuống bàn mặt cửa sổ, chĩa gáy về phía bọn họ.

Nghe thấy Trì Khổ bảo: "Cậu tự , tớ học nữa."

Bạn cán sự ngạc nhiên hỏi: "Hả?"

Đào Hoài Nam cũng bật dậy "phịch" một cái: "Hả?"

Trì Khổ chẳng ai, lôi sách bài tập trong ngăn bàn chuẩn cho tiết tự học đó, mặt cảm xúc nhắc : "Tớ nữa."

"Đừng mà..." Đào Hoài Nam màng gì nữa, cuống quýt nhỏ: “Cậu nhanh lên, làm gì thế, mau ."

"Câm mồm." Giọng Trì Khổ chút cảm xúc: “Cậu quản ."

Đào Hoài Nam chặn họng, mím môi im bặt.

Trì Khổ thật, hai tiết cuối lì một chỗ, cắm cúi học bài.

Đào Hoài Nam khó chịu vô cùng, cảm thấy sai , áy náy làm cho . Hôm qua thế nhỉ, năng như .

bản chất vẫn là đứa trẻ ngoan, thấy Trì Khổ vì mà bỏ học, bên cạnh bất an yên. Lát lấy một tờ giấy chữ nổi trong ngăn bàn , chấm chấm chấm, chấm xong đưa cho Trì Khổ.

Trì Khổ sờ qua một cái, là: Anh nhỏ ơi em sai , xin .

Trì Khổ nhét xuống quyển sách, tiếp tục làm bài.

Giấy chữ nổi đắt lắm, trai mua cho , Đào Hoài Nam tiếc dám dùng bừa. Cậu lấy một tờ dùng , tìm một góc nhỏ xé chấm tiếp.

Mai học nhé, thực sự xin , là em sai .

Trì Khổ sờ xong nhét xuống sách, Đào Hoài Nam cuống quá lay lay cánh tay nó, làm .

Nó giận một lâu quá, mấy ngày thèm để ý đến Đào Hoài Nam.

Cô giáo hỏi Trì Khổ học nâng cao nữa, Trì Khổ chẳng giải thích gì, chỉ bảo nữa.

Đằng nào cũng sắp thi cuối kỳ , cũng , dành thời gian làm thêm bài tập cũng chẳng , cô giáo cũng nhiều.

Thế là Trì Khổ ở lớp cả ngày, từ sáng đến tối rời nửa bước.

Giờ chơi tiết ba chiều nọ, bạn bàn hút t.h.u.ố.c về, thấy Đào Hoài Nam đang kéo tay áo Trì Khổ, bảo: "Được đấy nhỉ, đúng là em ruột, sợ em trai bắt nạt nên bỏ cả học để canh chừng cơ đấy."

Đào Hoài Nam khựng một chút khẽ.

"Có mày mách lẻo với mày .” bạn bàn vẫn đùa dai, trêu chọc thằng bé mù: “Về nhà lóc với mày chứ gì?"

Đào Hoài Nam thầm nghĩ hôm nay mồm mép ông tép nhảy thế nhỉ. Á á á.

Tay đang chữ của Trì Khổ dừng , nó đầu , chằm chằm bạn bàn .

Loading...