Chó Dữ Lâu Năm - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:11:57
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu bé mù mang trái tim cục gạch cứ giữ nguyên trạng thái thần kinh thô một thời gian dài, nhạy cảm lắm với chuyện tình cảm. Bình thường các bạn nữ chăm sóc, cũng coi đó là điều hiển nhiên, trai công tác về mua quà vặt, đều mang đến lớp chia cho các bạn.

Dần dần Đào Hoài Nam và những cô bạn thường xuyên giúp đỡ trở nên thiết.

Trì Khổ là học sinh xuất sắc top đầu của lớp, thỉnh thoảng thi học sinh giỏi cấp trường. Những lúc nó ở lớp, Đào Hoài Nam cũng thiếu bầu bạn, các bạn nữ bụng sẽ chủ động cạnh , lúc cũng dìu tay , thì thầm nhắc nhở đường .

Tấm lòng con gái mềm mại và ấm áp, ánh mắt Đào Hoài Nam đều tràn đầy thiện ý.

Thỉnh thoảng bạn nữ khéo léo hỏi thăm về Trì Khổ, Đào Hoài Nam còn nhiệt tình cho nó, bảo nhỏ tớ dữ thế thôi chứ thực lắm.

Trì Khổ khó gần quá, ngoài Đào Hoài Nam nó hầu như giao tiếp xã hội, chẳng chủ động chuyện với ai bao giờ.

Chuyện làm Đào Hoài Nam lo sốt vó, sợ nó xích mích với khác, chỉ mong nó nhân duyên hơn, nên hễ ai hỏi đến là Đào Hoài Nam thao thao bất tuyệt.

Trì Khổ gì, học sinh giỏi nhỏ dạo bận rộn lắm.

Cuối tuần Đào Hoài Nam khám mắt, mắt tuy chữa khỏi nhưng Đào Hiểu Đông bao giờ bỏ cuộc, thường xuyên đưa khám để ngăn ngừa bệnh tình .

Trước Đào Hoài Nam thích khám mắt, cảm giác máy móc lạnh lẽo chạm da thịt làm sợ, giọng và bàn tay bác sĩ cũng khiến bất an.

Tối thứ Sáu, Đào Hoài Nam ôm đĩa hoa quả ăn dứa, nghiêng đầu hắt xì một cái.

Đầu đông trời bên ngoài khá lạnh, trong nhà bật sưởi ấm nhưng khí khô. Đào Hoài Nam hắt xì liền ba cái, Đào Hiểu Đông hỏi: "Cảm ?"

Trì Khổ tắm xong , ngang qua thuận tay sờ trán Đào Hoài Nam một cái.

"Chắc ạ." Trì Khổ .

Đào Hoài Nam dụi mũi: "Ngứa mũi quá."

"Cảm thì mai truyền nước luôn thể." Đào Hiểu Đông xem lịch, bảo: “Mai khám mắt."

"Vâng." Đào Hoài Nam đáp khá bình thản, vẻ gì là kháng cự.

"Đổi bác sĩ cái là khác ngay nhỉ?" Đào Hiểu Đông trêu: “Không thấy kêu ca nữa?"

Đào Hoài Nam xiên một miếng dứa bỏ miệng, tủm tỉm gì.

Lần Điền Nghị giới thiệu một đàn cùng trường, mới từ nước ngoài về lâu, là một bác sĩ nhãn khoa giỏi. Hôm đó Đào Hiểu Đông bận, Điền Nghị đưa Đào Hoài Nam , về nhà khen bác sĩ nức nở.

Từ đó trở Đào Hoài Nam còn phản kháng khám mắt nữa, thậm chí còn khá tích cực.

Vị bác sĩ Đào Hiểu Đông cũng gặp hai , trao đổi về tình hình mắt của Đào Hoài Nam, bác sĩ năng nhã nhặn, khí chất ôn hòa khiến cả bệnh nhân và nhà đều thấy thoải mái.

Đào Hoài Nam cực kỳ thích , và cũng lời .

Sáng sớm thứ Bảy, Đào Hoài Nam và Trì Khổ chuẩn xong xuôi, nắm tay Trì Khổ định .

Đào Hiểu Đông bảo: "Đi khám mắt tí về, đưa mày , để thằng Trì ở nhà ."

Đào Hoài Nam lắc đầu ngay tắp lự: "Thế ."

"Tuần thằng Trì còn bài kiểm tra, để nó ở nhà ôn bài tí, bệnh viện tốn thời gian lắm." Đào Hiểu Đông đội mũ cho em, định dắt .

Đào Hoài Nam mặt về phía Trì Khổ, tay nắm chặt buông, còn lắc lắc: "Anh nhỏ cùng em ."

Trì Khổ bảo: "Không , cùng ạ."

"Đừng chiều nó.” Đào Hiểu Đông chép miệng: “Mày cứ học bài của mày ."

Đào Hoài Nam bắt đầu điệp khúc " nhỏ".

"Đi với ." Trì Khổ buông tay mặc áo khoác, Đào Hoài Nam lập tức nắm ngay, Trì Khổ bảo: “Đi thôi."

"Chiều hư cả ." Đào Hiểu Đông búng gáy Đào Hoài Nam một cái.

Đào Hoài Nam phụ thuộc Trì Khổ quá mức, Đào Hiểu Đông thỉnh thoảng thấy em dính quá. Hai đứa lớn lên cùng , quan hệ thì Đào Hiểu Đông mừng, nhưng Đào Hoài Nam một khắc cũng rời nổi Trì Khổ thì cũng đáng lo.

trẻ con cũng thể mãi như bây giờ, chúng sẽ lớn, đến lúc đó cứ dính lấy mãi cũng là cả một vấn đề.

chuyện đó còn xa, giờ cần vội lo.

Mắt Đào Hoài Nam giữ trạng thái hiện tại bao năm nay là lắm .

Trước khi khám bác sĩ bảo ghế, Đào Hoài Nam xuống mở to mắt chờ đợi, bác sĩ bảo: "Mắt to thế."

Đào Hoài Nam ngượng ngùng.

Bác sĩ giọng , Đào Hoài Nam là đứa cuồng giọng , thiện cảm với là điều tất nhiên.

Khám xong bác sĩ bảo: "Tốt lắm, cứ duy trì thế nhé."

Bác sĩ chuyện với trai một lúc, Đào Hoài Nam nép sát Trì Khổ ở cửa, bệnh viện ồn ào quá, cuối tuần đông như kiến. Lúc trai , thấy Đào Hoài Nam đang thì thầm gì đó với Trì Khổ, vẻ mặt buồn buồn.

"Nói chuyện gì đấy?" Đào Hiểu Đông hỏi.

Nhà trường mở một lớp chọn, nhặt mấy chục đứa đầu khối trong kỳ thi giữa kỳ, hai tiết cuối buổi chiều mỗi ngày học ở lớp nữa mà tập trung ở giảng đường học nâng cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-22.html.]

Lớp chỉ Trì Khổ và bạn cán sự học tập , tuần Trì Khổ , nãy mới kể.

Đào Hoài Nam chớp mắt, một lúc lâu mới hỏi: "Ngày nào cũng ạ?"

Trì Khổ bảo ừ.

Đào Hoài Nam "" một tiếng, im lặng hồi lâu.

Ngày nào cũng tan học cùng Trì Khổ, hai tiết cuối một ở chỗ, cũng tự xuống lầu đợi Trì Khổ.

Lúc Đào Hiểu Đông đúng lúc thấy Đào Hoài Nam buồn bã : "Thế tan học sớm chút nhé, tớ đợi ở ngoài."

Trì Khổ bảo: "Cậu cần ngoài, cứ đợi trong lớp, tan học lên đón."

Đào Hoài Nam lắc đầu: "Không cần , thế nhiều quá."

Đào Hiểu Đông hiểu câu chuyện, bảo: "Tưởng chuyện gì to tát."

Với Đào Hoài Nam thì đây là chuyện to tát thật, bên cạnh thiết, để một trong một môi trường, cảm giác đó tệ lắm, cô đơn lắm.

Chiều thứ Hai, bạn cán sự học tập cạnh bàn Trì Khổ đợi cùng, Đào Hoài Nam thì thầm dặn dò Trì Khổ nữa: "Tớ đợi ở sảnh tầng một nhé."

Trì Khổ thu dọn sách vở, bảo bạn cán sự: "Cậu , cần đợi tớ."

Bạn cán sự lí nhí: "Không , cùng , tớ sợ tìm thấy phòng học."

Trì Khổ chuyện với bạn nữa, dọn đồ bảo Đào Hoài Nam: "Không cần xuống lầu đợi, cứ đây đợi."

Đào Hoài Nam định gì đó, Trì Khổ dậy : "Ngồi yên đây đợi , nhớ ?"

Đào Hoài Nam đành mím môi gật đầu.

Đã hứa thì Đào Hoài Nam chắc chắn sẽ lời, tan học các bạn về hết, tổ trực nhật cũng dọn dẹp xong về, Đào Hoài Nam vẫn bàn đợi Trì Khổ.

Ngày đầu tiên học lớp nâng cao, thầy giáo căn chuẩn thời gian, dạy quá giờ hai mươi phút.

Trì Khổ chạy một mạch lên lớp, lúc đẩy cửa thấy Đào Hoài Nam đang áp má lên mặt bàn, má ép đến biến dạng, lưng vẫn đeo cặp sách.

Nghe tiếng bước chân nhận Trì Khổ, Đào Hoài Nam bật dậy ngay: "Anh nhỏ?"

Trì Khổ đáp một tiếng, Đào Hoài Nam dậy mò mẫm khỏi chỗ, bụng còn va góc bàn một cái.

"Đã bảo tớ xuống lầu đợi , cứ bắt lên đây làm gì, chạy thêm một chuyến mệt ." Đào Hoài Nam đợi mặt mày hớn hở, đưa tay chờ Trì Khổ nắm.

Trì Khổ dắt tắt đèn khỏi lớp, bảo: "Đông lắm."

"Tớ tìm chỗ nào vắng mà." Đào Hoài Nam .

"Cậu tìm kiểu gì?" Trì Khổ dắt xuống lầu: “Người đ.â.m đấy."

Hai đứa xuống cầu thang đúng lúc gặp bạn cán sự học tập lên, hỏi: "Trong lớp còn ai ?"

Đào Hoài Nam bảo hết .

Bạn cán sự cuống lên, bảo quên lấy bài tập về nhà. Học sinh gương mẫu lúc nào cũng quan trọng chuyện , mai nộp bài thì ê mặt lắm.

Cô bé cuống đến mức sắp , hỏi Trì Khổ: "Cửa còn mở ?"

Trì Khổ lắc đầu.

"Thế làm bây giờ?" Cô bé một tay túm chặt quai cặp, nhíu mày rơm rớm nước mắt.

Đào Hoài Nam lưng về phía Trì Khổ, bảo: "Cậu lục xem tớ cầm về ?"

Ở lớp luôn miễn nộp bài tập, đằng nào cũng . Có khi bài tập còn chẳng phát cho , mà phát Đào Hoài Nam cũng chắc cầm.

Trì Khổ lười lục, lấy luôn bài của đưa cho bạn cán sự.

"Thế còn ?" Cô bé dám nhận.

Đào Hoài Nam xen : "Không , của tớ mà mang về thì đưa cho ."

"Nhỡ cũng mang thì ?"

Con trai với con gái đúng là khác một trời một vực, Đào Hoài Nam chẳng thấy việc nộp bài tập gì to tát, phẩy tay hào sảng: "Không mang cũng chả , làm cũng mà."

"... Hả?" Cô bé ngớ , bài tập làm cũng á?

"Cầm lấy ." Đào Hoài Nam bảo.

Hôm đó bài tập của Trì Khổ rốt cuộc cũng lấy , và quả nhiên Đào Hoài Nam cũng chẳng mang bài về.

Sáng hôm lúc tổ trưởng thu bài tập, Trì Khổ thản nhiên bảo làm.

Học sinh giỏi đặc quyền với giáo viên, nhưng nghĩa là làm bài tập mà cũng quyền hùng hồn như thế. Cô chủ nhiệm ở cửa mắng vài câu, cũng gọi là lấy lệ cho , mắng xong thì cho lớp.

Bạn cán sự bàn đầu, cúi gằm mặt đỏ bừng cả lên.

Đây chắc là đầu tiên Trì Khổ mắng, nhất lớp thường chẳng bao giờ mắng cả, Đào Hoài Nam hì hì còn thấy lạ lẫm thú vị phết.

Loading...