Chó Dữ Lâu Năm - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:28
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hiểu Đông tổng cộng quật ba gậy.

Kẻ say rượu thường chẳng còn lý trí, đ.á.n.h tất nhiên sẽ chịu bỏ yên . Gã định vùng vằng chống trả, nhưng kịp thẳng dậy Đào Hiểu Đông bồi thêm một gậy nữa, ngã sõng soài.

Bà cụ lóc can ngăn, gọi "Cháu Đào ơi", van xin đừng đ.á.n.h nữa.

Cuối cùng thì gã nát rượu và bà cụ cũng . Trước khi , gã còn nhặt một viên gạch ném trong sân, viên gạch rơi xuống đất vỡ làm đôi. Đi một đoạn xa, gã nhặt một cục gạch khác ném mạnh cổng sân, tiếng "Rầm" vang lên chát chúa giữa đêm khuya, rợn cả .

Đào Hiểu Đông chẳng đợi gã ném cú đó, trong nhà bật đèn xem em trai thế nào.

Đào Hoài Nam tự mò mẫm mặc xong chiếc áo len nhỏ, đang xổm đất tìm giày. Nghe tiếng bước , ngửa mặt lên cao hỏi: "Anh hả?"

Đào Hiểu Đông bế xốc lên, vỗ vỗ lưng trấn an: "Không ."

"Ai thế ạ..." Đào Hoài Nam chớp chớp đôi mắt vô hồn, hai tay sờ soạng khuôn mặt trai, lòng bàn tay nóng hổi và ẩm ướt: “Có đ.á.n.h trúng ?"

"Không." Mặt Đào Hiểu Đông lạnh ngắt, chiếc áo khoác cũng lạnh buốt. Anh đặt Đào Hoài Nam trở giường lò, xoa đầu mấy cái: “Sợ ?"

"Em sợ đ.á.n.h trúng ." Đào Hoài Nam lí nhí.

"Không đ.á.n.h , đ.á.n.h em." Đào Hiểu Đông dỗ dành.

Áo len mặc ngược, Đào Hiểu Đông cởi mặc cho em. Người chú hàng xóm ở sân bên cạnh thấy động tĩnh cũng mặc áo chạy sang hỏi han sự tình.

Đào Hiểu Đông rót ít nước nóng từ phích giặt khăn, đang lau chân cho Đào Hoài Nam. Vừa nãy chân đất xuống nền nhà bẩn, lòng bàn chân lạnh ngắt. Vừa lau chân cho em, : "Không gì, Trì Chí Đức chạy sang đây giở thói nát rượu mà."

"Nửa đêm nửa hôm còn mò sang đây quậy phá?" Ông chú c.h.ử.i đổng một câu bảo: "Làm thằng bé Nam sợ ? Hay để chú bế nó sang bên ngủ với thím?"

Đào Hiểu Đông bảo cần, Đào Hoài Nam cũng lắc đầu nguầy nguậy.

"Cứ ở đây ạ.” Đào Hiểu Đông lau chân cho em xong, vỗ vỗ lòng bàn chân bảo xuống: “Dù cháu cũng thức ở ngoài ."

Đào Hoài Nam ngoan ngoãn chui trong chăn , tự kéo chăn đắp kín lưng.

Ông chú thêm một lúc thấy chuyện gì nữa thì về. Đào Hiểu Đông ngoái đầu quanh nhà một lượt, thấy thằng nhóc con nhà họ Trì .

"Anh tắt đèn , để cho em chút ánh sáng." Đào Hiểu Đông .

Đào Hoài Nam gật đầu: "Dạ."

Đào Hiểu Đông tìm bộ quần áo dính sữa ban ngày của Đào Hoài Nam, cầm lấy ngoài.

Thằng nhóc đang co rúm thành một cục, xổm cạnh chậu than. Lửa trong chậu tàn từ lâu, hai tay nó ôm lấy vành ngoài chậu than, run rẩy như một con thú nhỏ thương tật giữa trời tuyết lạnh.

Đào Hiểu Đông đặt bộ quần áo xuống cạnh nó, bảo: "Mặc ."

Thằng bé ngẩng đầu , hai hàm răng va lập cập liên hồi. Nó đưa tay một cách cứng đờ, gầy guộc chỉ còn da bọc xương, trông đến là rợn .

Đào Hiểu Đông nó một lúc, cuối cùng vẫn bước tới xốc nó dậy, thuận tay nhặt luôn bộ quần áo đất lên. Thằng bé giãy nhẹ một cái, Đào Hiểu Đông cau mày quát "Ngồi im". Có lẽ nó cũng chẳng còn sức mà giãy giụa nữa, Đào Hiểu Đông kẹp ngang hông bằng một cánh tay, chân tay thõng thượt, dặt dẹo như sắp c.h.ế.t.

Đào Hoài Nam im thin thít, tiếng trai mở cửa bước .

Cậu thấy đặt cái gì đó xuống phía đầu của giường lò, đó là tiếng răng va lập cập. Đó là một âm thanh cường điệu và mất kiểm soát.

Lúc , Đào Hoài Nam cứ tưởng bế một con ch.ó lạnh cóng về.

"Nằm một lúc cho ấm ." Anh trai .

"Bố mày ngày xưa cũng y hệt mày thế , lớn lên giống hệt bố nó." Đào Hiểu Đông thằng nhóc bẩn thỉu đang sấp giường lò để tìm ấm: “Cứ truyền từ đời sang đời khác, đúng là nghiệt ngã."

Nghe câu , Đào Hoài Nam đoán là ch.ó . Nghe chừng là cái thằng nhóc ban ngày cướp sữa của .

Thằng bé cũng năng gì, nghiêng mặt áp xuống mặt giường, co giật từng cơn, răng va chan chát thế chắc cũng chẳng nổi nên lời.

Trong nhà chỉ một bộ chăn đệm do ông chú hàng xóm mang sang, giờ Đào Hoài Nam đang đắp. Đào Hiểu Đông cởi chiếc áo khoác quân đội ném lên thằng nhóc bẩn thỉu .

"Tối nay mày ngủ ở đây." Đào Hiểu Đông buông một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-2.html.]

Thằng bé vẫn im thin thít, hé răng nửa lời, chỉ tiếng răng va lách cách.

Đào Hiểu Đông ngoài canh linh cữu. Tiếng lách cách cứ vang lên suốt cả tiếng đồng hồ. Đào Hoài Nam vẫn mở mắt ở đầu giường bên tiếng động , tần suất ngày càng chậm , cuối cùng tắt hẳn, chắc là nó ngủ .

Lúc Đào Hoài Nam mới dám rón rén trở . Cậu nhát gan lắm, chung phòng với một xa lạ, là đứa ban ngày cướp sữa của , chẳng dám cựa quậy.

Xoay lưng , Đào Hoài Nam kéo tấm chăn mỏng đang đắp lên cao, giấu nửa khuôn mặt trong đó.

là "chó hoang" sức sống dai dẳng, thằng bé trần truồng giữa trời lạnh suốt cả ngày thế mà c.h.ế.t cóng. Đào Hiểu Đông đưa cho nó bộ quần áo bẩn của Đào Hoài Nam mặc, cũng chẳng thấy nó câu nào, nặn nổi một chữ "cảm ơn". Lúc Đào Hiểu Đông đút cháo cho Đào Hoài Nam ăn, cũng múc cho nó một bát, dùng cái bát tô lớn đựng canh. Nó ngẩng lên Đào Hiểu Đông, đưa tay đón lấy, bưng cái bát một góc húp xì xụp.

Đào Hiểu Đông thổi thìa cháo, buột miệng hỏi: "Bố mày đ.á.n.h mày lắm hả?"

Thằng bé ngẩng mặt lên khỏi bát cháo, liếc về phía , mí mắt sụp xuống, trả lời.

thì Đào Hiểu Đông cũng chẳng buồn hỏi thêm.

Đào Hoài Nam để ý đến sự hiện diện của , đôi mắt thấy gì cứ thỉnh thoảng liếc về hướng đó. Đào Hiểu Đông dùng đốt ngón tay gõ nhẹ má em trai, bắt mặt .

Nhà họ Trì vốn truyền thống lòng . Bình thường một đứa trẻ tầm tuổi mà rơi cảnh nhà như thế, ông bố như thế, lớn trong làng dù lạnh nhạt đến cũng sẽ để mắt tới. thằng bé gặp ai cũng chẳng bao giờ mở miệng, ai hỏi gì cũng , tính tình lầm lì ai ưa nổi. Thêm nữa là ai cũng ngán ngẩm gã bố nát rượu của nó, sợ dây phiền phức, nên giúp vài thôi. Cùng lắm là khi thấy nó cởi truồng chạy khỏi nhà như thế thì cho nhà sưởi ấm một chút, cho miếng gì đó bỏ bụng.

Nó giống như một con ch.ó ghẻ của cái làng , ăn cơm thừa canh cặn trăm nhà, mặc quần áo cũ của trăm họ, trốn xong vẫn về nhà, gặp lúc bố say rượu thì đánh.

Đào Hiểu Đông cũng chẳng định cưu mang gì, lo xuể. Trên đời , trừ chuyện nhà thì đều là chuyện thiên hạ, chuyện thiên hạ nhiều lắm, lo hết, cũng chẳng rảnh mà lo. Anh chỉ bảo thằng bé: "Mấy ngày tới mày cứ ở đây , bố mày đang ở nhà thì đừng về."

Đào Hoài Nam liếc mắt về phía đó, ánh mắt trống rỗng mang theo sự tò mò đầy rụt rè của trẻ con.

Đào Hiểu Đông bảo nó ở , thế là thằng bé ở lỳ mấy ngày thật. Tối đến trời tối mịt thì về nhà, sáng trời hửng sáng mò sang. Đến nơi cũng chẳng phát tiếng động gì, cứ chui tọt một góc nào đó co ro, cảm giác tồn tại bằng , khác cũng chẳng để ý đến nó. Đến bữa ăn, Đào Hiểu Đông thường lấy bát sớt ít cơm và thức ăn cho nó, nó bưng bát một góc ăn.

Bộ quần áo của Đào Hoài Nam nó vẫn mặc , vết sữa khô n.g.ự.c vẫn còn nguyên đó. Tay áo và vạt lấm lem đen đúa, mãi chẳng thấy .

Trừ nỗi sợ hãi ban đầu, đó Đào Hoài Nam cũng quen dần với sự hiện diện lặng lẽ của một khác trong phòng. Thằng bé lúc nào cũng tránh xa , dựa tường. Thi thoảng khi Đào Hiểu Đông bận việc bên ngoài trông , Đào Hoài Nam mò mẫm xổm cạnh thằng bé. Dù cũng chẳng cảm giác thuộc gì, nhưng cạnh vẫn đỡ hơn là bơ vơ một giữa nơi xa lạ.

Một đứa mù thật, một đứa câm giả, cứ thế im lặng làm bạn với .

Mỗi sáng Đào Hoài Nam đều uống một cốc sữa to, nên buổi sáng tiểu nhiều . Hôm nay hạ huyệt tro cốt bố , sáng sớm Đào Hoài Nam bế nghĩa địa. Quan tài hạ thổ, Đào Hoài Nam trai dắt tay dập đầu tổng cộng chín cái. Sáng sớm trời lạnh quá, những thủ tục rườm rà phía Đào Hiểu Đông cho theo nữa mà đưa về nhà .

Đào Hoài Nam mặc áo len nhỏ giường lò đợi, cũng yên, m.ô.n.g cứ ngọ nguậy mấy , đợi mãi chẳng thấy về.

Thằng nhóc câm như hến dựa tường đối diện , chằm chằm.

Đào Hoài Nam cau mày, chốc chốc nghiêng đầu ngóng. Cổng sắt bên ngoài hễ vang lên một tiếng động, Đào Hoài Nam lắng tai kỹ, thấy tiếng bước chân , bèn hướng mặt về phía hỏi: "Anh về đấy ?"

Giọng mềm mại, nhỏ nhẹ, non nớt đáng yêu.

Thằng bé đối diện liếc mắt cửa sổ, đầu tiên mở miệng, giọng mềm mỏng như Đào Hoài Nam mà cộc lốc: "Không ."

Đào Hoài Nam há miệng, thốt lên một tiếng "A". Cậu cúi đầu im, mím môi, mấy ngón tay cứ cào nhẹ lên lớp chiếu nhựa mặt giường.

Bên ngoài chút động tĩnh nào. Lại qua một lúc nữa, Đào Hoài Nam lên tiếng: "Cậu tìm giúp cái chai với..."

Cậu chớp chớp đôi mắt vô hồn, giọng như sắp đến nơi: "... Tôi tè."

Bị mù khổ thế đấy, con trai tám tuổi đầu bên cạnh thì đến vệ sinh cũng tự .

Thằng bé đối diện cũng chớp mắt, ngước đôi mắt mí lót luôn sụp xuống quanh quất, vạch tấm rèm cửa gian ngoài.

Khi , tay nó cầm một cái chậu nhôm, to hơn cái bát tô một vòng, cái chậu mà thỉnh thoảng Đào Hiểu Đông dùng để đựng cơm cho nó. Cái chậu nhôm gõ mép gỗ của giường lò, nó vung cái tay áo dài thượt đẩy cái chậu về phía , chỗ góc tường cũ .

Đào Hoài Nam quờ quạng về phía , chạm cái chậu tròn lạnh ngắt. Cậu bao giờ dùng cái để vệ sinh cả, nhưng cũng chẳng do dự nữa, thực sự là nhịn hết nổi .

Một lúc lâu , kéo quần lên xong xuôi, nhẹ nhàng đẩy cái chậu về phía , giọng lí nhí còn nhỏ hơn lúc nãy: "Cậu đổ giúp với..."

Nền xi măng bằng phẳng, thằng bé lê đôi giày bông chân, tiếng đế giày cọ xuống nền nhà càng rõ mồn một. Đào Hoài Nam tiếng nó tới, tiếng mở cửa , tiếng cửa đóng , cái chậu nhôm rơi "keng" một tiếng xuống cạnh bếp lò ở gian ngoài. Tiếng đế giày bông ma sát với nền xi măng từng bước trở , Đào Hoài Nam giải quyết xong nỗi buồn về phía góc tường ngượng ngùng.

Người lớn vắng nhà, hai đứa trẻ con lén lút làm chuyện : Dùng chậu ăn cơm để tè.

Tè xong mới hổ, tay Đào Hoài Nam vẫn cậy cậy lớp chiếu nhựa, cũng chẳng dám ngẩng đầu lên, thì thầm một câu đầy vẻ lấm lét: "... Mình đừng với ai nhé?"

Loading...