Chó Dữ Lâu Năm - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:49
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Khổ tính nóng, nhưng sức chịu đựng khá . Bình thường mấy chuyện vặt vãnh nó chẳng thèm chấp, nhưng một khi thực sự nổi giận vì chuyện gì thì khó nguôi ngoai.

Đào Hoài Nam lời Trì Khổ, nên Trì Khổ giận thật sự với cũng nhiều.

Lần rõ ràng là giận thật . Trên đường về, Trì Khổ chẳng thèm nắm tay Đào Hoài Nam, là Đào Hoài Nam cứ sống c.h.ế.t túm chặt lấy vạt áo nó. Mùa hè mặc áo ngắn tay cổ tay áo để nắm, Đào Hoài Nam đành túm áo.

"Cậu đừng giận nữa mà." Đào Hoài Nam cũng chẳng vui vẻ gì, nhưng nỗi sợ Trì Khổ giận còn lớn hơn, cứ cách một lúc năn nỉ một .

Trì Khổ lờ , mỗi giận dỗi là nó y hệt hồi mới đến nhà, câm như hến chẳng thèm đoái hoài gì đến ai. Có lẽ bản tính nó là , thích giao tiếp.

"Tớ gọi mà.” Đào Hoài Nam cau mày, mồ hôi chảy ròng ròng mặt cũng chẳng buồn lau, sức giải thích: “Lúc dừng tớ bảo ."

lúc đó bên cạnh đám hát hò ầm ĩ, Trì Khổ chẳng thấy gì sất. Cũng chẳng trách Trì Khổ giận , hai đứa lớn lên cùng , năm năm trôi qua , Đào Hoài Nam thế nào nó còn lạ gì.

Thực lúc dừng chịu tiếp, Đào Hoài Nam đúng là đang giận dỗi, giở thói ăn vạ chạy nữa thật. Bình thường thì Trì Khổ cũng chẳng đến mức giận, vấn đề là Trì Khổ thấy gọi.

Đào Hoài Nam cứ thế túm áo Trì Khổ về đến tận nhà. Cửa mở, Trì Khổ ném chìa khóa lên tủ giày, cởi áo, lao thẳng phòng tắm dội nước.

Đào Hoài Nam tự giày, cũng ướt đẫm mồ hôi. Cởi sạch quần áo, vặn cửa nhà vệ sinh, cũng chen phòng tắm.

Hai đứa vẫn thường tắm chung, Đào Hoài Nam từ bé làm gì cũng thích dính lấy Trì Khổ. Bình thường Trì Khổ nhường tắm , chẳng nhường nhịn gì, Đào Hoài Nam một lúc thì nó tắm xong .

Đào Hoài Nam mím môi, xoa sữa tắm lên , tâm trạng tồi tệ vô cùng.

Mâu thuẫn nhỏ của hai đứa thế mà kéo dài mấy ngày vẫn dứt.

Đến cả Đào Hiểu Đông cũng nhận hai ông em vấn đề, mà chẳng đứa nào với đứa nào câu nào. Hỏi làm thì đứa nào cũng im thin thít.

"Ái chà, giận hả?" Đào Hiểu Đông vốn sửa soạn xong định , thấy tình hình . Anh kéo ghế ngược, tay khoanh lên lưng ghế: “Kể xem nào?"

"Không kể." Đào Hoài Nam lắc đầu, ỉu xìu.

"Thế là em giận ?" Đào Hiểu Đông lâu lắm làm quan tòa hòa giải cho hai đứa, thấy bộ dạng của Đào Hoài Nam tưởng tại .

"Em ." Đào Hoài Nam mân mê khối rubik trong tay, chơi, cứ sờ soạng xoay lung tung. Nói xong một câu, ngẫm nghĩ bồi thêm: “Nếu là em giận thì làm hòa từ lâu ."

"À, thế là nhỏ giận." Đào Hiểu Đông : “Lại chọc tức chứ gì?"

"Em ." Đào Hoài Nam cũng dỗ dành Trì Khổ mấy ngày nay , sáng nay dậy còn dỗ, bảo đừng giận nữa, cái mặt lạnh như tiền thế ai mà chịu nổi: “Chẳng là em chọc giận quá em ngứa mắt nữa."

"Nghe giọng điệu tủi kìa." Đào Hiểu Đông dậy, dép trong nhà, đến cửa phòng Trì Khổ. Cậu học sinh gương mẫu đang chăm chú học bài, cái mặt lạnh tanh đang vui.

"Anh nhỏ ơi để ý đến bọn , đứa tủi sắp ." Đào Hiểu Đông trêu Đào Hoài Nam, với Trì Khổ: “Thôi bớt giận em."

Lời Đào Hiểu Đông với Trì Khổ vẫn trọng lượng, dù giận đến mấy nó cũng trút lên đầu . Nó giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng đáp một tiếng "Vâng".

"Nhà đứa bơ là cuống lên.” Đào Hiểu Đông bảo: “Chắc chắn là ngoan ."

Trì Khổ gì thêm, rõ ràng là hết giận, nhưng thể trả lời , nên chỉ "Vâng" một tiếng.

Đào Hiểu Đông đá mắt hiệu cho Đào Hoài Nam mau . Ngoảnh thấy đôi mắt to tròn trống rỗng, đành lên tiếng: "Vào ông tướng, dỗ dành nhỏ ."

Đào Hiểu Đông nhiều thời gian, sắp đến giờ hẹn khách , thấy tình hình vẻ êm êm là luôn.

Đào Hoài Nam tự mò mẫm , bên cạnh Trì Khổ, dám ho he.

Trì Khổ tiếp tục học bài, chẳng là làm bài tập làm gì, chỉ tiếng bút sột soạt. Lát Đào Hoài Nam đưa tay rút phắt cây bút của nó.

Tay trống , Trì Khổ cũng chẳng thèm lấy bút khác, cứ thế tay sách.

"... Cậu chuyện với tớ mà." Đào Hoài Nam dùng đuôi bút chọc chọc tay Trì Khổ: “Cậu giận gì mà lâu thế."

ban nãy cũng hứa với trai, giờ Trì Khổ tiện lơ nữa, bèn lạnh lùng : "Lần đừng chạy lung tung ngoài đường."

"Tớ chạy lung tung , chỗ đó tớ quen mà, dẫn tớ đó còn gì." Đào Hoài Nam nghĩ mãi vẫn thấy Trì Khổ giận thế quá, bèn thanh minh: “Nếu là chỗ lạ bao giờ tớ đời nào dám rời nửa bước."

Cậu mở miệng là Trì Khổ bốc hỏa, nhưng cũng lười tranh cãi chuyện . Đào Hoài Nam mồm mép tép nhảy, nhiều còn lý sự cùn. Trì Khổ cãi tay đôi .

"Cậu quát tớ như thế tớ cũng buồn chứ bộ." Đào Hoài Nam bắt đầu diễn vai nạn nhân, chọc chọc tay Trì Khổ, lực chọc cũng nhẹ: “Cậu mặc kệ tớ luôn, nhỡ tớ buông tay thật thì định bỏ tớ giữa đường về một ?"

Giờ Trì Khổ lười chẳng buồn để ý đến , Đào Hoài Nam tưởng nó bớt giận , càng càng hăng: "Lúc nổi cáu đáng sợ lắm đấy ."

Đào Hoài Nam lải nhải một cả buổi, món rành nhất, đầu tiên là dỗ ngon dỗ ngọt, lời ý . Dỗ xong bắt đầu kể lể nỗi uất ức trong lòng, mà kể lể kiểu nửa thật nửa đùa, quá bi lụy.

Trì Khổ mãi cũng hết cả để giận, hỏi: "Khát ?"

Đào Hoài Nam bảo khát.

"Khát thì uống nước , bớt nhiều."

"Tớ ăn dưa hấu." Đào Hoài Nam ném bút lên bàn, cầm lấy tay Trì Khổ. Nói hết những gì cần , giờ xuống nước lấy lòng chút: “Mình ăn dưa hấu , nghỉ tí , đừng học nữa."

"Tôi ăn, tự ăn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-19.html.]

Đào Hoài Nam lắc lắc tay nó: "Tớ bổ , cho tớ đụng d.a.o mà."

"Tôi cấm nhiều thứ lắm." Trì Khổ vẫn mặt lạnh, nhưng cũng dậy.

Dưa hấu dùng thìa xúc ăn, Đào Hoài Nam thế là để làm nũng thôi. Trì Khổ lấy nửa quả dưa hấu trong tủ lạnh cho , nhét thìa tay . Cậu bé mù ước lượng xúc một miếng ở chính giữa, đưa về phía Trì Khổ.

"Không ăn." Trì Khổ né sang một bên.

"Rơi bây giờ rơi bây giờ.” Đào Hoài Nam vội vàng kêu lên: “Sắp rơi , rơi giặt quần áo, mau lên mau lên."

Trì Khổ đành há miệng ăn, Đào Hoài Nam tít mắt ghé sát hỏi: "Ngọt ?"

Ai mà đỡ nổi chiêu , Trì Khổ chịu thua , liếc một cái, bảo ngọt.

"Thế hai đứa cùng ăn." Đào Hoài Nam xúc một thìa nữa đút sang.

Lần ước lượng sai bét, thìa cách miệng Trì Khổ đến hơn ba mươi phân, Trì Khổ cúi đầu xuống tìm. Ăn miếng dưa của đến là khổ sở, Trì Khổ bảo: "Tự ăn ."

Đào Hoài Nam tự xúc cho một thìa, sướng rơn , dưa hấu ướp lạnh mùa hè ngọt lịm tim.

Vì chuyện chạy bộ mà chọc giận , nên mấy ngày đó Trì Khổ chẳng nhắc gì đến chuyện chạy bộ nữa, chạy thì cũng tự một , rủ Đào Hoài Nam theo.

Đào Hoài Nam mò sang phòng trai thì thầm to nhỏ gì đó, chọc ngặt nghẽo cả buổi.

Tối hôm ăn cơm xong, Đào Hoài Nam ở cửa thò đầu , gọi khẽ: "Anh nhỏ ơi?"

Trì Khổ ngẩng lên: "Hả?"

"Chạy bộ ?" Đào Hoài Nam ngoắc ngoắc tay: “Đi ?"

Trì Khổ rũ mắt: "Không ."

"Đi mà.” Đào Hoài Nam giơ bàn tay nãy giờ giấu cánh cửa , tay cầm một sợi dây lắc lắc: “Lần sợ tớ lạc nữa nhé!"

Nói tự tròng một đầu dây cổ tay , rộng nên quấn thêm vòng nữa, cầm sợi dây màu quang giơ lên cho Trì Khổ xem.

Trì Khổ nhướn mày, cau mày.

Thằng nhóc mù kiếm sợi dây dắt ch.ó thế .

Dây dắt ch.ó tròng cổ tay , tròng xong còn hí hửng.

"Tháo ." Trì Khổ cau mày quát.

"Tiện mà, khéo cho hai đứa ." Đào Hoài Nam hì hì: “Thế cách, mà sợ lạc."

"Đấy là dây dắt chó, ?" Giọng Trì Khổ bắt đầu hung dữ.

Đào Hoài Nam chẳng thèm để ý: "Biết chứ, dây ch.ó thì dây chó, tiện là mà."

Trì Khổ cạn lời, im lặng lột sợi dây khỏi tay . Đào Hoài Nam né: "Thì tớ vốn là ch.ó con của mà! Cậu quên ? Gâu gâu? Cậu cũng quên luôn ?"

Cái sợi dây vớ vẩn Đào Hoài Nam quý như vàng, nhờ trai mua hộ đấy. Đến cả ông trai cũng chẳng thấy vấn đề gì, còn coi là chuyện vui, mua thật mới sợ chứ.

Cuối cùng sợi dây vẫn Trì Khổ lột vứt ở nhà.

Đào Hoài Nam tiếc hùi hụi, thầm nghĩ Trì Khổ quên mất chuyện ch.ó con giữa hai đứa .

Trì Khổ dắt công viên nhỏ, suốt dọc đường cứ nghĩ Đào Hoài Nam ấm đầu. Lần đến cả trai nó cũng hiểu nổi, chẳng hai em nhà nghĩ cái gì.

Đồ dắt ch.ó mà đem dắt mù? Người mù ?

Vốn dĩ Đào Hoài Nam tính toán đấy, sợi dây để dành dùng thường xuyên. Trời nóng nắm tay mồ hôi, cứ đổi tay liên tục, kiếm cái dây điều chỉnh độ dài thế là chuẩn bài.

Cậu thực sự để ý, thậm chí còn thấy hợp lý, dù giữa hai đứa vốn chuyện ch.ó con mà.

Tiếc là thành, Trì Khổ đồng ý.

Đến ngày nhập học cấp hai, vẫn Trì Khổ nắm tay dắt đến trường.

Người mù ở nơi lạ lẫm cẩn trọng, mỗi bước chân đều là sự dò dẫm. Dù Trì Khổ dắt chậm, nhưng trong sân trường vẫn thu hút sự chú ý, sự khác biệt giữa bình thường chỉ cần liếc qua là thấy ngay.

Đào Hoài Nam đang , đeo lên cái mặt nạ lạnh lùng boy, thì thầm chuyện với Trì Khổ.

"Đông quá." Đào Hoài Nam thấy tiếng ồn ào xung quanh.

Trì Khổ "ừ" một tiếng.

"Có ai tớ ?" Đào Hoài Nam hỏi.

"Không." Trì Khổ mặt cảm xúc đáp, dắt Đào Hoài Nam tòa nhà dạy học.

"Cậu lừa tớ ." Đào Hoài Nam khẽ: “Tớ thấy bảo 'thằng mù' kìa."

Loading...