Chó Dữ Lâu Năm - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:47
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Đào Hiểu Đông về, Đào Hoài Nam đang gác chân lên Trì Khổ ngủ say như lợn con, còn Trì Khổ thì chẳng làm gì cả, tựa đầu giường ngẩn ngơ.
"Làm cái gì đấy?" Đào Hiểu Đông hỏi Trì Khổ.
Trì Khổ hất cằm về phía Đào Hoài Nam: "Ngủ trưa."
"Anh hỏi mày ." Đào Hiểu Đông đưa cốc sữa lạnh mua về cho nó, Trì Khổ đặt sang một bên uống.
"Em làm gối ôm." Trì Khổ đáp.
Đào Hiểu Đông dở dở : "Nó ngủ kệ nó, mày làm gì thì làm chứ, cái mặt trông như đưa đám thế ."
"Em là nó tỉnh ngay." Trì Khổ quen , dính như keo dán da chó, từ bé thế.
"Chiều hư cái thói của nó." Đào Hiểu Đông vỗ vỗ lên bắp chân trần của Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam trong mơ hừ hừ hai tiếng, co chân lên cao hơn, đè lên bụng Trì Khổ.
Bị đè bụng khó chịu, Trì Khổ đẩy chân xuống đùi .
Tối qua Đào Hiểu Đông về, giờ tạt qua nhà bộ quần áo, tối .
Mấy năm nay trai vất vả lắm, làm việc quên ăn quên ngủ.
Lúc Đào Hoài Nam tỉnh dậy thì trai đang ngủ.
Cậu tỉnh Trì Khổ dậy ngay, đẩy chân xuống, bảo: "Ngủ đẫy mắt , để xem tối mấy giờ mới ngủ ."
Đào Hoài Nam ngủ đẫy giấc tâm trạng phơi phới, cãi : "Tối ngủ thì chơi với ."
"Ai thèm chơi với ." Trì Khổ đưa sữa cho .
Đào Hoài Nam sờ sờ, sữa lạnh hết lạnh, những giọt nước đọng thành cốc dính đầy tay .
"Anh về ạ?"
Trì Khổ "ừ" một tiếng: "Ngồi dậy mà uống."
Đào Hoài Nam dậy, cắm ống hút rít một dài, sướng tít cả mắt. Miệng nhai trân châu nhóp nhép, đưa cốc về phía Trì Khổ: "Không ngọt , nếm thử ."
"Không nếm." Trì Khổ thích mấy thứ , hảo ngọt, nó nghiêng đầu tránh tay Đào Hoài Nam.
"Thử một miếng .” Đào Hoài Nam vẫn cố dí miệng nó: “Thật đấy ngọt ."
Trì Khổ mè nheo phát bực, đành miễn cưỡng uống một ngụm.
"Ngon thế thích nhỉ." Đào Hoài Nam thể hiểu nổi.
Trì Khổ mặc kệ , sách. Đào Hoài Nam sang phòng một lát, thấy vẫn ngủ, lặng lẽ bên cạnh một lúc.
Cốc sữa to bằng cái mặt, một Đào Hoài Nam xử gọn, uống sữa tươi cũng uống nhiều thế.
Uống đến mức da dẻ trắng bóc mềm mịn, ngày nào cũng Trì Khổ so sánh thành thằng đen thui.
Ngủ mắt, uống đời, Đào Hoài Nam Trì Khổ lôi học bài.
Lên cấp hai hai đứa vẫn học trường thường, với Đào Hoài Nam chắc chắn là quá sức.
Trì Khổ bắt đầu kèm cặp học chương trình ngay từ bây giờ. Ngày nào Đào Hoài Nam cũng học thuộc bao nhiêu từ vựng, bao nhiêu kiến thức văn học đều chỉ tiêu, xong ngủ.
Được cái khoản Đào Hoài Nam lời, bảo học là học bao giờ lười biếng, Trì Khổ giảng bài cũng chăm chú. Chỉ môn Toán là thỉnh thoảng theo kịp, mới ngắt lời bảo để tớ nghĩ .
Đào Hiểu Đông ngủ dậy thấy hai đứa nhỏ chụm đầu học hành chăm chỉ.
Trời nóng, đứa nào cũng lấm tấm mồ hôi trán.
Đào Hiểu Đông ngáp một cái bảo: "Vừa thôi, nóng nực thế , nghỉ tí ."
Trì Khổ lên tiếng Đào Hoài Nam dám động đậy, ngoan ngoãn học thuộc nốt mấy từ cuối cùng, lí nhí bảo: "Tớ thuộc hết ."
"Đi ." Trì Khổ lúc mới tha.
Đào Hoài Nam đặt sách xuống, chạy nhà vệ sinh tìm . Anh trai đang rửa mặt chải đầu, Đào Hoài Nam lưng sờ sờ lưng .
"Anh đừng làm việc mệt quá nhé." Cậu áp mặt lưng , tay buông thõng .
"Không mệt.” Đào Hiểu Đông mồm ngậm bàn chải, tay vòng vỗ vỗ em: “Đừng lo bò trắng răng."
Anh trai và Hoàng mở thêm tiệm mới, quy mô lớn hơn, trong tiệm ngoài còn mấy thợ xăm khác. Đào Hoài Nam và Trì Khổ thỉnh thoảng cũng qua đó, ở đó phòng nghỉ, hai đứa đó học bài hoặc ngủ.
Hình như trai kiếm nhiều tiền hơn, nhưng vất vả quá, Đào Hoài Nam thương , lúc nào cũng bán mạng như thế.
Đào Hoài Nam vuốt dọc sườn xuống eo nắn nắn hai cái, hỏi: "Sao em cảm giác gầy thế nhỉ?"
"Mùa hè năm nào chả gầy?" Đào Hiểu Đông nhổ bọt kem đ.á.n.h răng : “Trời nóng lười ăn."
Đào Hoài Nam định thêm mấy câu, nhưng nghĩ cũng vô ích nên nuốt trong.
Trong ký ức, mùa hè thời niên thiếu dù nóng bức nhưng vẫn toát lên sự thảnh thơi. Dưa hấu mát lạnh lấy từ tủ lạnh , chai nước ngọt thủy tinh sủi bọt cắm ống hút, và những cơn gió nhẹ buổi chiều tà khi cái nóng dịu bớt.
Hồi đó Đào Hoài Nam đặc biệt thích mùa hè.
Buổi tối ăn cơm xong thỉnh thoảng Trì Khổ dắt công viên nhỏ gần nhà chạy bộ, gió thổi mát rượi dễ chịu. Sức khỏe Đào Hoài Nam lắm, sức đề kháng kém. Trì Khổ bắt chạy một vòng bộ một vòng quanh hồ trong công viên, chỉ hai vòng thế thôi mà cũng mệt bở tai.
Chạy bộ nắm tay , Đào Hoài Nam tự chạy. Trì Khổ chạy đằng , chỉ cần bám theo là . Trì Khổ vẫn khỏe như trâu giống hồi bé, lẽ do hồi nhỏ chạy nhiều quá , hai vòng với nó chỉ như trò trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-18.html.]
Đào Hoài Nam chạy nổi bắt đầu giở thói ăn vạ, gọi Trì Khổ hai tiếng, thấy ai trả lời là im tại chỗ luôn.
Trì Khổ , thấy Đào Hoài Nam chậm rì rì lấy mu bàn tay lau mồ hôi.
"Nhanh lên." Trì Khổ cho dừng .
"Chạy nổi nữa ..." Đào Hoài Nam thở hổn hển, cảm giác lồng n.g.ự.c đau nhói: “Tớ chạy nữa ."
"Mới nửa vòng.” Trì Khổ cau mày: “Đừng lười."
Bình thường Đào Hoài Nam cố tí cũng chạy một vòng, hôm nay mới một nửa kêu mệt. Cậu thở : "Chắc hôm nay ăn no quá? Chạy nổi thật mà, thở ."
Lý do lý trấu là giỏi, Trì Khổ thèm đôi co, tiếp tục chạy.
Nó chạy nhanh, Đào Hoài Nam đuổi kịp . hôm nay mệt thật, điêu.
Cố chạy theo một đoạn, cổ họng và n.g.ự.c đau rát, trong lòng cũng thấy ấm ức, giận Trì Khổ. Từ bé Trì Khổ quản, nhưng nhiều lúc nó quản nghiêm quá. Đào Hoài Nam phần lớn đều lời, nhưng dù vẫn là trẻ con, mệt quá đau quá cũng sinh chút tính khí.
Chạy qua chỗ các cụ đang hát hò, đến lúc Trì Khổ phát hiện Đào Hoài Nam còn chạy theo nữa thì qua một lúc lâu .
Trì Khổ đầu thấy Đào Hoài Nam mất hút, lập tức cau mày.
Chạy ngược đường cũ, thấy Đào Hoài Nam đang con dốc dựa lưng gốc cây, thở hồng hộc, mặt đỏ bừng vì chạy, cằm bạnh , rõ ràng là đang dỗi.
Trì Khổ dốc, cách Đào Hoài Nam mười mét, cứ thế, một lời.
Đào Hoài Nam nó ở đó, thấy .
Hai giằng co một lúc lâu, Đào Hoài Nam quệt mồ hôi trán, mở lời : "Tớ chạy nổi thật mà."
Ngực Trì Khổ cũng phập phồng lên xuống, sắc mặt khó coi vô cùng. May mà Đào Hoài Nam thấy, thì chắc sợ c.h.ế.t khiếp, vẫn nhát gan, sợ khác giận.
Trì Khổ mãi gì, Đào Hoài Nam dựa cây nữa, tự chầm chậm lên. Trì Khổ chằm chằm lên, chân Đào Hoài Nam bước lên đường đá, Trì Khổ bỏ .
"Cậu làm gì thế..." Đào Hoài Nam bước nhanh đuổi theo, tuy vẫn còn giận nhưng cảm nhận Trì Khổ đang bực, ngượng ngùng đưa tay định nắm tay nó.
Trì Khổ hất tay lên, cho nắm.
"Lúc nào cũng thế, chỉ một ." Đào Hoài Nam cau mày, cao giọng: “Sao lúc nào cũng bỏ tớ thế."
Một câu của khiến Trì Khổ dừng ngay lập tức, dừng đột ngột đến mức Đào Hoài Nam hãm kịp đ.â.m sầm lưng nó.
Trì Khổ , ánh mắt dữ tợn.
Đào Hoài Nam đằng nào cũng thấy ánh mắt đó, tiếp: "Thỉnh thoảng cũng để ý đến tớ một chút ? Vừa nãy tớ thở thật mà, tớ lừa ."
Trì Khổ bảo "câm mồm".
Đào Hoài Nam cau mày cãi ngay: "Tớ câm."
Lúc bướng lên cũng khó chiều lắm, Trì Khổ tức đến mức hít một lạnh, cứng họng nên lời. Nó vốn ít , lúc tức giận càng .
Hai thiếu niên cãi bên đường, một chị gái qua còn nhẹ nhàng khuyên hai câu, bảo bạn bè gì từ từ , đừng cãi .
Trì Khổ mặt chỗ khác, Đào Hoài Nam hướng về phía chị gái lễ phép cảm ơn.
Nhận mắt bé vẻ bình thường, chị gái qua đường tim mềm nhũn ngay lập tức.
Đợi chị gái khuất, Đào Hoài Nam cũng nguôi giận phần nào.
Cậu vốn nhanh hết giận, đối với trai và Trì Khổ cũng chẳng bao giờ giữ kẽ sĩ diện, hết giận là làm hòa.
Cậu đưa tay định nắm tay Trì Khổ, chạm cổ tay, Trì Khổ định giơ tay tránh thì Đào Hoài Nam chộp .
"Thôi mà.” Đào Hoài Nam mặt nghiêm túc: “Làm hòa ."
"Xê ." Trì Khổ vẩy tay.
"Không xê." Đào Hoài Nam nắm chặt, nhắc : “Làm hòa ."
"Cậu dở chứng cho ai xem.” sắc mặt Trì Khổ vẫn khó coi, hỏi Đào Hoài Nam: “Cậu tùy hứng thì cũng cảnh chứ?"
"Tớ dở chứng lúc nào." Đào Hoài Nam đồng ý, phản bác.
"Tôi đầu thấy , thấy trò đó vui lắm ?"
Trì Khổ chỉ tay về phía cái cây ban nãy, tức đến run cả tay, sự tức giận trong giọng khiến Đào Hoài Nam sợ: "Ngã một cái là lăn tòm xuống hồ ngay, tưởng chơi thế hả lắm hả?"
Nói cơn tức bốc lên, Trì Khổ định .
Đào Hoài Nam vội vàng bám theo, giải thích: "Tớ ngã , tớ cẩn thận lắm mà."
"Cứ chui chỗ đó mới chịu?" Trì Khổ giờ một cái cũng : “Vui lắm ?"
Nó giận thật Đào Hoài Nam dám chọc nữa, nắm tay nó bảo: "Tớ chơi , tớ mệt thật mà."
"Nói láo." Trì Khổ nhíu mày chặt chẽ: “Mệt thì bệt xuống đất, ?"
"Thế thì lắm." Đào Hoài Nam lí nhí.
"Rơi tõm xuống hồ thì khỏi cần lo nữa nhé." Trì Khổ lạnh lùng .
"Tớ chỉ tìm chỗ đợi tìm tớ thôi..." Mồ hôi trán Đào Hoài Nam chảy xuống vướng lông mi, lăn dài má: “Đừng giận nữa mà."