Chó Dữ Lâu Năm - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:45
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông Mười bầu bạn với Đào Hoài Nam gần ba năm .
Trước khi bà nội Điền mất, mắt bà kém, lúc đó ông Mười thường c.ắ.n ống quần bà dẫn đường, còn tha hoặc đá chướng ngại vật đường chỗ khác.
Thế nên đưa đến chỗ Đào Hoài Nam, ở bên cạnh chủ nhỏ mù lòa, ông Mười quen việc ngay.
Trước khi Trì Khổ đến, Đào Hoài Nam quấn quýt nhất chính là ông Mười. Anh trai bận quá, lúc nào cũng ở nhà, những lúc vắng nhà chỉ ông Mười bầu bạn với .
Vậy nên giờ bắt Đào Hoài Nam chấp nhận chuyện thật sự quá khó khăn. Đào Hiểu Đông nắm lấy bàn tay nhỏ đang cạy mép sô pha của em, bệt xuống sàn : "Bố , ông Mười, họ đều đang ở bên cạnh em, ai rời bỏ em cả."
"Em thích kiểu ở bên cạnh thế." Mũi và mắt Đào Hoài Nam đỏ hoe, môi mím chặt cong lên một đường, cố nén nước mắt hết mức thể: “... Em ở bên cạnh thật cơ."
"Anh ở bên cạnh em mà." Đào Hiểu Đông cầm tay em đưa lên miệng hôn: “Anh trai mãi mãi rời xa em, Trì Khổ cũng ở bên em."
Giọng Đào Hiểu Đông dịu dàng vô cùng, giọng là liều t.h.u.ố.c an thần hiệu nghiệm nhất đối với Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam gì nữa để giữ ông Mười , nỡ. Cậu đưa tay dụi mắt, môi run rẩy c.ắ.n chặt.
Đào Hiểu Đông thực sự hối hận, lẽ nên đón con ch.ó Golden già nua về, để Đào Hoài Nam đối mặt với sự chia ly khi còn quá nhỏ. Nếu hồi đó đón một chú ch.ó con về thì khi nó mất , Đào Hoài Nam lớn khôn .
Cuộc đời của thú cưng so với con , vẫn là quá ngắn ngủi.
Chú ch.ó già còn cử động nữa, nghiêng sàn, bát nước đặt bên cạnh nhưng nó chẳng uống nữa.
Cửa mở, dường như ngửi thấy mùi chủ nhỏ, bụng nó phập phồng nhanh hơn một chút. Nó mở mắt, khẽ há miệng. Đào Hoài Nam dắt đến sờ nó, con ch.ó thở dốc khó nhọc bàn tay , phát tiếng khò khè yếu ớt.
Đào Hoài Nam sờ đầu nó, con ch.ó như khi, há miệng ngậm nhẹ lấy tay . Ngậm bàn tay múp míp trong miệng, c.ắ.n nhẹ ống tay áo , c.ắ.n thì khẽ lắc đầu yếu ớt.
Nước mắt Đào Hoài Nam rơi lã chã, hỏi nó: "Cậu đừng ?"
Ông Mười mệt quá , nó nhả , đầu từ từ gục xuống sàn. Hàng mi màu vàng kim rung rung, bụng áp sát chân Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam ôm lấy nó, áp mặt cổ nó, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm bộ lông dài màu vàng.
"Cậu về ông Mười?" Đào Hoài Nam ôm nó hỏi: “Về làm ch.ó con của tớ nữa nhé."
Đó là Đào Hoài Nam dữ dội nhất kể từ khi Trì Khổ đến nhà.
So với , những lóc chỉ là chuyện vặt.
Hơi thở của con ch.ó chậm dần, tắt hẳn.
Đào Hoài Nam ôm chặt buông, ban đầu chỉ ư ử trong cổ họng. Sau đó Đào Hiểu Đông và Điền Nghị đến bế , Đào Hoài Nam bắt đầu gào t.h.ả.m thiết, trai cưỡng chế bế , đến lạc cả giọng.
Đào Hoài Nam bao giờ như thế, kể cả lúc đưa đến trường sợ hãi tột cùng cũng chỉ im lặng rơi nước mắt. Khóc òa lên mất kiểm soát như những đứa trẻ bình thường thế , đây là đầu tiên Trì Khổ thấy.
Đào Hiểu Đông cứ vỗ về dỗ dành mãi, xoa đầu em liên tục.
Nghe thấy Điền Nghị định mang con ch.ó , Đào Hoài Nam gào lên điên cuồng. Đào Hiểu Đông hiệu cho Điền Nghị khoan , ôm Đào Hoài Nam thì thầm to nhỏ mãi.
Trẻ con một khi chìm trong cảm xúc thì lớn gì cũng bỏ ngoài tai.
Đào Hoài Nam một tiếng đồng hồ, dần dần bình tĩnh trong vòng tay trai. Cằm tựa lên vai , hỏi bằng giọng khàn đặc: "Đừng đem , để nó ở nhà mãi mãi ?"
Đào Hiểu Đông im lặng một lúc, đợi Đào Hoài Nam hỏi nữa mới lắc đầu: "Không , cục cưng ."
Đào Hoài Nam úp mặt vai , nước mắt trào .
"Nó nơi nó cần đến." Đào Hiểu Đông hôn lên tóc em: “Em cho nó , nó sẽ từ từ thối rữa, sẽ sinh giòi bọ."
Đào Hoài Nam lắc đầu nguầy nguậy tiếp.
Lời quá tàn nhẫn với một đứa trẻ, Điền Nghị huých nhẹ chân Đào Hiểu Đông ý bảo đừng nữa.
Đào Hiểu Đông vẫn tiếp tục: "Anh cũng nó ở bên em mãi mãi, nhưng làm . Nếu em nuôi thú cưng, thể mang con khác về cho em, nhưng bây giờ chúng chấp nhận sự thật ."
Anh vuốt ve mái tóc đẫm mồ hôi của Đào Hoài Nam, thủ thỉ với em.
Đợi Đào Hoài Nam bớt , Đào Hiểu Đông đặt em xuống, bảo em lời tạm biệt.
Đào Hoài Nam sờ cái bụng còn phập phồng của ông Mười, nước mắt lặng lẽ rơi, lăn dài xuống cằm.
Ngày xưa trai mang con ch.ó về, bảo rằng từ nay nó là thú cưng của riêng em, sẽ chơi cùng em những lúc ai. Trẻ con luôn cảm giác sở hữu với đồ của , một sự thiết đặc biệt biệt lập với thứ khác, bởi vì "đây là của riêng ".
"Em làm bây giờ..." Giọng Đào Hoài Nam khàn đặc khiến xót xa, lay lay tay, lắc lắc con chó: “Em còn ch.ó nữa ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-16.html.]
Cậu đau khổ gọi "Ông Mười", một bé mù xổm ở đó, tuyệt vọng cô độc.
Trì Khổ bất ngờ nắm lấy tay , nhấc tay khỏi con chó, đặt lên đầu gối giữ chặt.
Đào Hoài Nam định sờ ông Mười lạnh ngắt, Trì Khổ bảo: "Sau làm ch.ó của ."
Đào Hoài Nam chớp mắt, cúi đầu lí nhí: "Cậu ... Cậu là Trì Khổ."
Trên mặt và Trì Khổ vẫn còn lấm tấm nốt ban lặn hết, nó bảo Đào Hoài Nam: "Cậu đừng nữa, làm ch.ó cho ."
"Thế ở bên tớ mãi ?" Đào Hoài Nam khàn giọng hỏi.
"Được." Trì Khổ đáp.
Đào Hoài Nam nắm tay nó, giọt nước mắt cằm rơi xuống đầu gối : "Thế tớ cũng ở bên mãi, tớ cũng làm ch.ó con cho , làm ch.ó con của nhé."
Lời trẻ con ngây ngô mà xót lòng, Đào Hiểu Đông và Điền Nghị , những lời hợp cảnh cũng nỡ ngắt lời.
Cuối cùng ông Mười đưa về quê bà nội Điền, chôn cất ở một nơi xa mộ bà. Chú ch.ó già về bên chủ cũ, cuối cùng họ cũng bầu bạn bên mãi mãi.
Còn chủ nhỏ vẫn cuộc đời của riêng , cuộc đời đằng đẵng của chỉ mới bắt đầu.
Trên đường về Đào Hoài Nam nữa, mũi đỏ ửng, mí mắt sưng húp. Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Khổ buông, đó là sự chuyển dịch tình cảm khi đau buồn, là niềm hy vọng mới trong thế giới chật hẹp khép kín của .
Giờ đây, Trì Khổ là chú ch.ó nhỏ của .
Giống như ông Mười, là của riêng .
Đêm đó Đào Hoài Nam ngủ cạnh Trì Khổ, nắm tay nó, lén lút thì thầm: "Sau tớ lời , cũng lời tớ đấy."
Hôm nay Trì Khổ kiên nhẫn với , chê phiền, lẽ vì ban ngày thấy Đào Hoài Nam thương tâm quá. Trì Khổ nhắm mắt ậm ừ: "Được."
"Vì chúng đều là ch.ó con mà." Đào Hoài Nam cũng nhắm mắt , một lúc khóe mắt rỉ một giọt nước, khẽ : “Tớ nhớ ông Mười quá."
Trì Khổ ấn nhẹ lòng bàn tay , Đào Hoài Nam tiếp: "Tớ sẽ để đau lòng như tớ bây giờ , tớ sẽ rời xa ."
"Ngủ ." Bao nhiêu sự dịu dàng của thằng bé cục mịch hôm nay dùng hết sạch , giờ nó theo kịp mạch cảm xúc của Đào Hoài Nam nữa.
Đào Hoài Nam lén thầm một lúc, nắm tay Trì Khổ chìm giấc ngủ.
Từ hôm đó, dường như giữa hai đứa một giao kèo ngầm nào đó của trẻ con.
Đào Hoài Nam dọn hẳn sang phòng Trì Khổ ở, chỉ thỉnh thoảng Đào Hiểu Đông ôm em mới bế về ngủ cùng một đêm như ôm búp bê. Trì Khổ cũng kiên nhẫn hơn với Đào Hoài Nam, dù vẫn mắng "đừng phiền", nhưng so với thì mềm mỏng hơn nhiều.
Tết đến, trai hỏi Đào Hoài Nam nuôi thú cưng nữa .
Đào Hoài Nam mở to mắt hỏi: "Thú cưng gì ạ?"
"Mèo con? Chó con?" Đào Hiểu Đông bảo: “Em nuôi con gì cũng ."
Đào Hoài Nam suy nghĩ lung, lát lắc đầu bảo: "Em cần nữa ạ."
"Thật á?" Đào Hiểu Đông hỏi.
"Thật ạ.” Đào Hoài Nam giơ một ngón tay chỉ về phía phòng Trì Khổ: “Em Trì Khổ ."
Đào Hiểu Đông nắm lấy ngón tay em chỉnh hướng: "Chỉ đấy, ở đây ."
Đào Hoài Nam "A" một tiếng, chỉ nữa, lúc lắc ngón tay: "Em Trì Khổ mà."
Đào Hiểu Đông em trai làm cho tan chảy, bẹo má em, nắn nắn bóp bóp cho cái miệng chu .
Trì Khổ từ trong phòng , mặc bộ đồ màu đỏ. Hai đứa nhỏ đều mặc đồ đỏ do chị dâu Hoàng mua cho, lấy may mắn đầu năm. Đào Hoài Nam mặc càng tôn lên nước da trắng trẻo, môi hồng răng trắng như búp bê. Trì Khổ thì gầy và đen, mặc màu đỏ trông càng đen, còn quê mùa.
Đào Hiểu Đông trêu nó biến thành thằng cu nhà quê .
Đào Hoài Nam thấy nhưng cũng hùa theo.
Trì Khổ bao giờ sợ chê, hai em mặc kệ, nó thản nhiên xuống sô pha bảo: "Thì em vốn là thằng cu nhà quê mà."
"Không .” Đào Hoài Nam bảo: “Giờ là ch.ó con của tớ ."
Đào Hiểu Đông búng trán em một cái: "Đừng suốt ngày ch.ó với má, nó là nhỏ của mày đấy."
"Vâng ạ.” Đào Hoài Nam ngoan ngoãn gọi: “Anh nhỏ."
Trì Khổ búng nhẹ bên trán còn của .