Chó Dữ Lâu Năm - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:44
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam sán gần, Trì Khổ nhăn mày né .
Đào Hiểu Đông đưa tay vớt Đào Hoài Nam , dặn: "Mấy ngày tới hai đứa giữ cách một chút, phát ban lây đấy."
"Hả?" Đào Hoài Nam xong ngẩn , hỏi: "Phát ban rốt cuộc là làm ạ?"
"Là nổi mụn nhỏ khắp mà." Hồi bé Đào Hiểu Đông cũng , hồi đó trẻ con đứa nào chả , trong lớp một đứa là lây cả đám, nên cũng chẳng lo lắm.
"Có đau ạ?" Đào Hoài Nam lo lắng hướng mặt về phía Trì Khổ: “Có ngứa ?"
"Không đau ngứa." Đào Hiểu Đông buồn với mấy từ địa phương ngọng nghịu của em, vỗ m.ô.n.g hai cái giục ngủ.
Đào Hoài Nam xuống, Đào Hiểu Đông bảo khách sạn mang thêm một cái chăn nữa, cái chăn mang bệnh viện , đắp chăn mới cho Trì Khổ.
Đào Hoài Nam gọi khẽ Trì Khổ.
Trì Khổ đáp: "Gì?"
"Cậu sợ ?" Đào Hoài Nam hỏi.
"Không."
Đào Hoài Nam bảo: "Đừng sợ nhé, tớ với ở ngay giường bên thôi."
Trì Khổ yếu đuối thế, đau ngứa nó chẳng coi là bệnh, ngoài việc sốt mệt thì chẳng cảm giác gì. Nó đắp chăn nhắm mắt , bảo Đào Hoài Nam: "Ngủ ."
"Ngủ đây." Đào Hoài Nam giờ nín , trai với Trì Khổ về thì lóc gì nữa. Đào Hiểu Đông rút khăn ướt lau mặt lau tay cho , Đào Hoài Nam chủ động ngửa mặt lên cho lau.
Đào Hiểu Đông lo cho hai đứa xong xuôi thì tắm, cũng mệt .
Tắm xong thấy hai đứa nhỏ mỗi đứa một giường, mặt qua lối ở giữa.
Tắt đèn xong, Đào Hiểu Đông Đào Hoài Nam thì thầm nhắc: "Anh ơi nhẹ thôi..."
Đào Hiểu Đông ôm lòng, nhéo cái bụng mỡ mềm mại: "Mau ngủ ông tướng."
"Trì Khổ mấy ngày thì khỏi ạ?" Đào Hoài Nam đặt tay lên cánh tay , hỏi nhỏ.
"Bốn năm ngày gì đấy? Chắc tầm đó." Đào Hiểu Đông lấy tay che mắt em, ôm như ôm con gấu bông lớn: “Nói nữa vứt ngoài bây giờ."
Đào Hoài Nam lúc mới chịu ngủ, trong lòng vẫn canh cánh chuyện Trì Khổ ốm.
Thế nên sáng hôm Trì Khổ mở mắt thấy một cái đầu nhỏ ghé sát bên gối, đôi mắt to tròn mở thao láo, tiêu cự chệch một chút, im lặng thở đều đều.
Trì Khổ giật , hỏi: "Làm gì đấy?"
"Cậu dậy hả?" Đào Hoài Nam tỉnh như sáo, đưa tay định sờ nhưng do dự rụt về, hỏi: "Ban lặn ?"
Trì Khổ giơ tay lên , lặn mà lặn, tay với cánh tay đầy nốt đỏ lấm tấm.
"Chưa, tránh xa chút." Trì Khổ lùi phía .
Đào Hoài Nam cũng sợ, chẳng phát ban là cái gì, cứ nghĩ đến cảnh nổi mụn khắp là thấy ghê ghê.
Đào Hiểu Đông từ nhà vệ sinh , thấy Đào Hoài Nam chổng m.ô.n.g bò bên mép giường trông buồn , nhưng vẫn nhắc em đừng gần quá.
Đào Hiểu Đông qua xem Trì Khổ thế nào, hỏi còn khó chịu . Trì Khổ sốt nên uể oải, chỉ lắc đầu.
Đào Hoài Nam thấy tiếng trả lời, cũng hỏi theo: "Còn khó chịu ?"
Trì Khổ thấy phiền phức, nhưng vẫn đáp: "Không."
Đào Hoài Nam "" một tiếng, bên cạnh im lặng.
Vì Trì Khổ phát ban, kế hoạch chơi thêm hai ngày hủy bỏ, Đào Hiểu Đông đưa hai đứa về sớm. Phát ban kiêng gió, khăn quàng cổ của Đào Hoài Nam quấn lên mặt Trì Khổ. Mặt đang nóng hầm hập vì ban, quấn khăn len càng ngứa ngáy khó chịu.
Vừa lên xe Trì Khổ giật phăng khăn . Đào Hoài Nam ghế bên bắt chuyện.
Trì Khổ ghét nhất là chuyện, khổ nỗi Đào Hoài Nam là cái máy . May mà xe dễ buồn ngủ, một lúc Đào Hoài Nam lăn ngủ. Trì Khổ đầy nổi ban, dám cho Đào Hoài Nam gối đầu lên đùi, bèn gọi "Anh".
Đào Hiểu Đông , Trì Khổ hất cằm về phía Đào Hoài Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-15.html.]
Đào Hiểu Đông bảo: "Kệ nó, cứ để nó ngủ."
Ngồi ngủ dễ ngoẹo cổ giật tỉnh giấc, lúc buồn ngủ đầu cứ gật gà gật gù, tỉnh dậy ngó nghiêng ngủ tiếp. với Đào Hoài Nam thì khác, thấy gì, cảm giác mất trọng lượng khi nghiêng khiến hoảng sợ, thường đang ngủ giật quờ quạng tay sang bên cạnh, nào tỉnh cũng sợ hết hồn.
Trì Khổ tiếng đập tay ghế, mở mắt . Đào Hoài Nam một tay bám cửa xe, tay móc chặt mép ghế, dám buông.
Trì Khổ cau mày một lúc.
Đến khi Đào Hiểu Đông nữa, từ lúc nào Đào Hoài Nam gối đầu lên đùi Trì Khổ. Trì Khổ vặn , nhét đầu khe giữa cửa xe và tựa đầu ghế, ngửa mặt lên trời thở đều đều.
Đào Hiểu Đông cảnh đó hồi lâu, cứ mãi, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Hồi bé Đào Hoài Nam tiêm vắc-xin , thực Đào Hiểu Đông cũng lo lắm. Với lây thì cũng chẳng , trẻ con ốm đau lặt vặt là chuyện thường, cần quá quan trọng hóa vấn đề. Bản cũng chẳng sống cầu kỳ, sở dĩ Đào Hoài Nam nuôi chiều như thế là vì mắt kém thôi.
Nên về nhà Đào Hoài Nam cứ quấn lấy Trì Khổ, Đào Hiểu Đông cũng mặc kệ, cho chúng nó chơi với .
Đào Hoài Nam hăng hái xung phong làm hầu nhỏ cho Trì Khổ, hận thể bao thầu hết việc bưng rót nước, đút cơm đưa hoa quả. Trong nhà thuộc đường lối làu làu, hầu hạ nhiệt tình, chỉ mong Trì Khổ mau khỏi.
Trì Khổ mà chịu nổi cái sự nhiệt tình thái quá , đúng là tra tấn tinh thần. Phát ban làm nó c.h.ế.t, nhưng Đào Hoài Nam sắp làm nó phát điên .
Tối nay Đào Hiểu Đông về muộn, mấy giờ mới xong việc. Bác giúp việc vẫn ngủ sô pha, Đào Hoài Nam và Trì Khổ mỗi đứa một phòng. Đào Hoài Nam nằng nặc đòi ngủ với Trì Khổ, bác giúp việc dỗ mãi cho sang.
Đợi bác ngủ say, Đào Hoài Nam ôm chăn nhỏ, chân đất rón rén mò sang phòng Trì Khổ.
Trì Khổ tiếng lọ mọ trèo lên giường cũng đuổi, xích nhường chỗ.
Đào Hoài Nam leo lên ngay ngắn, đắp chăn nhỏ lên chui tọt trong chăn của Trì Khổ.
"Cậu đừng sợ... tớ ở đây với ." Đào Hoài Nam ghé sát tai Trì Khổ thì thầm.
Trì Khổ "ừ" một tiếng, hiếm khi chê phiền, chỉ bảo: "Đừng gần quá."
"Tớ sợ.” Đào Hoài Nam vỗ vỗ lên nó, vỗ hông như cách trai dỗ ngủ: “Cậu mau khỏi nhé."
Cả Đào Hoài Nam và cái chăn nhỏ đều tỏa ấm, áp mềm mại dễ chịu. Đào Hoài Nam dường như nghiện chăm sóc Trì Khổ, dáng ông cụ non vỗ về mãi, cuối cùng chính lăn ngủ . Lòng bàn tay nóng hổi áp Trì Khổ, xung quanh thoang thoảng mùi sữa ngai ngái đặc trưng của .
Đợt phát ban qua nhanh quá, Đào Hoài Nam kịp nghiền chăm sóc bệnh thì các nốt đỏ Trì Khổ lặn dần.
Nghe tin, Đào Hoài Nam sướng rơn, reo lên "tuyệt quá".
Đào Hiểu Đông gọi điện cho Điền Nghị xong, khuôn mặt hớn hở của em trai, lòng thấy nỡ.
"Cục cưng, lát nữa Điền Nghị qua đấy." Đào Hiểu Đông xoa đầu em .
Đào Hoài Nam gật đầu, hỏi: "Anh đưa ông Mười về ạ? Em nhớ nó quá."
Đào Hiểu Đông vuốt ve từ đầu xuống cổ em, những chuyện mặt trẻ con thật khó khăn. Nhiều việc lớn còn thấy tàn nhẫn, huống hồ là đứa trẻ ngây thơ lương thiện.
"Em nhớ bố ?" Đào Hiểu Đông hỏi.
Đào Hoài Nam chớp mắt ngơ ngác, nụ môi vẫn tắt hẳn, cúi đầu lí nhí: "Có ạ."
"Anh cũng nhớ." Đào Hiểu Đông em, hai em giống lắm, kỹ thì Đào Hiểu Đông giống bố, còn Đào Hoài Nam giống nhiều hơn.
Tuy Đào Hoài Nam hiểu ý trong lời của , nhưng bản năng cảm nhận cảm xúc trong giọng điệu .
"Cho ông Mười về với bố , em?" Đào Hiểu Đông xổm xuống mặt em, thẳng mắt Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam ngẩng phắt lên, há miệng nhưng mãi thốt nên lời.
Đào Hiểu Đông nhẹ nhàng : "Ông Mười già lắm ."
"Dạ..." Đào Hoài Nam đáp một tiếng, là hiểu , im bất động.
Trì Khổ từ trong phòng , xuống cạnh Đào Hoài Nam. Đào Hoài Nam mặt về phía đó một cách vô vọng.
"Nó thương em lắm, nhưng nó thể ở bên em mãi ." Đào Hiểu Đông đôi mắt trống rỗng của em trai, nghẹn lời, đưa tay xoa má và tai em, hỏi: “Hôm nay tiễn nó nhé?"
Đào Hoài Nam chống hai tay xuống mép sô pha, hỏi nhỏ: "Tiễn ạ..."
Câu Đào Hiểu Đông trả lời , cũng trả lời.
Đào Hoài Nam vẫn cúi đầu, ngón tay cạy cạy mép sô pha, ngón tay cọ vải sô pha đau. Cạy một lúc thôi, giọng mũi nghèn nghẹn: " mà em cũng... em tiễn ."