Chó Dữ Lâu Năm - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:43
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy đứa nhỏ nhõng nhẽo đều là do nuông chiều mà , ai chiều thì nhõng nhẽo cũng chẳng . Cứ thử vứt nhà Trì Khổ xem, công chúa hoàng t.ử đến mấy cũng đòn roi dạy cho cứng cáp, chứ còn ẻo lả thì mà sống nổi.
Đào Hoài Nam ngày nào cũng mè nheo với Trì Khổ cái cái xong, tất cả đều là do chiều quá hóa hư. Cũng may là Trì Khổ bao giờ dung túng cho mấy cái thói đỏng đảnh của , chứ gặp tính hơn chắc còn hành cho bã.
Phiền thì phiền thật đấy, nhưng mỗi mở to đôi mắt long lanh vô hồn, giọng ngọt xớt làm nũng, ai mà nỡ giận cho , còn thấy thương thương là đằng khác.
Hai học kỳ trôi qua cái vèo, Đào Hoài Nam hớn hở trai đón về nhà, cuối cùng thì cũng nghỉ đông !
Sáng nào mở mắt Đào Hoài Nam cũng mò mẫm tìm trai, tìm thì ôm eo làm nũng một lúc, xong sang tìm Trì Khổ. Trì Khổ thỉnh thoảng cố tình trốn, mò hướng nào thì Trì Khổ lẩn sang hướng khác. Đào Hoài Nam thấy tiếng động liền gọi, lao thẳng về phía phát tiếng bước chân, kiểu gì cũng tóm . Bởi lẽ Trì Khổ dám trốn thật, lỡ Đào Hoài Nam lao mạnh quá hãm đà ngã sấp mặt thì khổ. Hơn nữa Đào Hoài Nam còn viện binh, ông Mười tuy già chạy theo , nhưng nó thể thong thả c.ắ.n ống quần , dắt đúng hướng.
Trẻ con bình thường bịt mắt chơi trò "bịt mắt bắt dê", còn hai đứa chẳng cần bịt mắt, bé mù sẵn điều kiện tự nhiên, ngày nào cũng chơi trò . Đào Hoài Nam tóm Trì Khổ là ôm chầm lấy, hì hì reo lên: "Bắt nhé!"
Trì Khổ làm bộ đẩy , nhưng chẳng dùng sức mấy. Đào Hoài Nam cứ ôm chặt cứng buông, gọi "Trì Khổ" rõ là nũng nịu.
Trẻ con nhà sáng dậy cáu kỉnh, còn nhà sáng là một màn làm nũng. Từ ngày Trì Khổ rèn cho bớt nhạy cảm , thỉnh thoảng Đào Hiểu Đông cũng trêu em trai. Mỗi sáng Đào Hoài Nam tỉnh ngủ ôm, Đào Hiểu Đông sẽ lấy tay đẩy nhẹ, bảo: "Xê , cái đồ dính ."
Đào Hoài Nam bĩu môi, tìm Trì Khổ.
Bình thường Đào Hiểu Đông mỗi tuần đón em, nên hạn chế công tác cuối tuần, sợ đến lúc Đào Hoài Nam ngóng cả tuần mà thấy đến đón buồn. Giờ nghỉ đông , Đào Hiểu Đông dồn một đống việc giải quyết xa. Vốn định để hai đứa nhỏ ở nhà nhờ bác giúp việc sang trông, hoặc gửi sang nhà Điền Nghị cũng .
Về khoản Đào Hoài Nam bao giờ quấy , hiểu chuyện, để lo lắng. lúc Đào Hiểu Đông thu dọn đồ đạc chuẩn , Đào Hoài Nam ngoan ngoãn sô pha hoạt hình, đành lòng bước khỏi cửa, lo thắt cả ruột.
Cuối cùng quyết định mang thêm đống đồ lỉnh kỉnh, tha lôi cả hai đứa nhỏ cùng, bỏ đứa nào. Chuyến kéo dài mười ngày, ông Mười gửi sang nhà Điền Nghị.
Trên xe ngoài ba em còn Hoàng, bạn của trai, cùng hùn vốn mở tiệm xăm.
Hồi đầu Đào Hoài Nam sợ Hoàng lắm vì giọng dữ, về quen thì hết sợ.
Suốt dọc đường, trai và Hoàng ghế bàn công việc, vứt cho Trì Khổ lo. Đào Hoài Nam ít khi xa, xa là theo về quê. Nhớ chuyện cũ, cứ lải nhải kể lể với Trì Khổ mãi, hỏi xem tìm cây nước đá nữa .
Trì Khổ bảo .
Đào Hoài Nam bảo thế tìm cho tớ một cây nữa nhé.
Trì Khổ bảo đợi về .
Hai ông hai đứa nhỏ bàn chuyện cây nước đá, Hoàng ngặt nghẽo: "Giọng vùng nào đấy, quê một cục."
Đào Hiểu Đông ghế phụ cũng hùa theo: "Dân làng thế đấy."
"Mày dạy trẻ con cái gì ho hơn chứ.” Hoàng trêu: “Đừng học theo trai mày."
Đào Hiểu Đông kêu oan: "Em dạy , ông nhỏ của nó dạy đấy chứ."
Trì Khổ giọng quê, đặc sệt tiếng địa phương. Lên đây một năm đỡ nhiều nhưng vẫn . Bị chê quê Trì Khổ cũng chẳng hổ, cứ kệ, việc làm.
Trẻ con xe dễ buồn ngủ, chẳng mấy chốc Đào Hoài Nam im re. Anh Hoàng , thì thầm với Đào Hiểu Đông: "Ngủ ."
Đào Hiểu Đông thừa em sẽ buồn ngủ nên chuẩn sẵn chăn. Đầu Đào Hoài Nam dựa cửa kính xe, xe xóc một cái là đầu cụng kính một cái. Trì Khổ tiếng cộc cộc, bèn xích gần, sát cửa bên , kéo tay Đào Hoài Nam: "Lại đây."
Đào Hoài Nam kéo dịch sang, Trì Khổ bảo: "Gối lên đùi tớ ."
Cởi giày , ngoan ngoãn xuống gối đầu lên đùi Trì Khổ, Đào Hoài Nam ngủ say sưa nhanh. Trì Khổ dù cũng là trẻ con, xe cộ dập dềnh thế , ngửa đầu một lúc cũng .
Hai đứa nhỏ ngủ say tít mít, Hoàng xuống . Một đứa một đứa , tay Trì Khổ đặt hờ bên đầu Đào Hoài Nam, trông hai đứa ngủ thật bình yên và thiết.
"Này.” Hoàng gọi Đào Hiểu Đông: “Thế nào ?"
Đào Hiểu Đông hiểu ý bạn, gật đầu: "Cũng ."
"Nó đòi về nhà ?" Hoàng thằng nhóc quê mùa hàng ghế : “Trông tính khí vẻ ."
"Không đòi về." Đào Hiểu Đông cũng : “Cái nhà đó gì mà nhớ."
Anh Hoàng hỏi: "Bố nó đến tìm ?"
Đào Hiểu Đông hạ thấp giọng hết mức thể: "Bố nó ."
"Con mất mà tìm ?" Hoàng nhướn mày, thể tin nổi: “Nói mất là mất luôn á?"
Đào Hiểu Đông im lặng một lát : "Bà nội nó bảo thằng bé đ.á.n.h c.h.ế.t, sợ công an sờ gáy nên lão chạy xuống miền Nam trốn ."
Anh Hoàng cạn lời, một lúc mới bảo: "Thế cũng , đỡ phiền phức về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-14.html.]
Đào Hiểu Đông "ừ" một tiếng: "Nó là đứa ngoan."
"Thế tính ? Định nuôi luôn ?" Hoàng đùa: “Một thằng Nam đủ mệt, giờ thêm đứa nữa."
"Nuôi nó đỡ việc lắm.” Đào Hiểu Đông chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao chút nữa, bảo: “Với giờ thằng Nam cũng rời nó ."
Ra ngoài giống ở nhà, Đào Hoài Nam sợ những nơi lạ lẫm, thực sự thể thiếu Trì Khổ. Anh trai thể lúc nào cũng nắm tay , còn làm việc. Người duy nhất Đào Hoài Nam thể nắm tay lúc nơi chỉ Trì Khổ.
Trì Khổ dắt quen , mồm thì kêu phiền nhưng tay bao giờ buông. Mùa đông lạnh, hai đứa nắm tay một lúc là tay lạnh cóng, Trì Khổ bèn nhét tay Đào Hoài Nam túi áo cho ấm.
Mùa đông Đào Hoài Nam bọc kỹ như cái kén, mũ len khăn quàng đầy đủ, còn Trì Khổ chê khăn quàng vướng víu nên chẳng bao giờ đeo. Có lúc ở ngoài trời lâu mặt lạnh ngắt, Đào Hoài Nam dùng đôi tay ấm sực của ấp lên mặt Trì Khổ.
Hai tay giơ thẳng , áp hai bên má Trì Khổ.
"Mặt lạnh thế." Cậu thì thầm.
Trên mặt mũi là chỗ dễ lạnh nhất, Trì Khổ sống mũi cao, nó dúi mũi lòng bàn tay Đào Hoài Nam để tìm chút ấm.
Đào Hiểu Đông cố tình dành hai ngày đưa hai đứa chơi.
Cầu trượt băng dài cả trăm mét, Đào Hoài Nam nắm tay Trì Khổ cùng trượt xuống, sợ thích, nép sát Trì Khổ hệt như một chú chim cánh cụt béo tròn vui vẻ.
Đào Hiểu Đông thả hai đứa ở đó mặc kệ, trong khu nghỉ ngơi qua cửa kính xem Trì Khổ dắt Đào Hoài Nam chơi cầu trượt hết đến khác.
Vì mắt thấy nên những trò chơi bình thường của trẻ con Đào Hoài Nam ít khi chơi. Không Trì Khổ cùng thì cho vàng cũng chẳng dám leo lên. Một ngày chắc Đào Hoài Nam gọi tên Trì Khổ đến cả trăm .
Trì Khổ hét tai đau cả đầu, nhắc: "Nói bé thôi."
"Thế tớ sợ thấy mà?" Đào Hoài Nam đáp.
"Nghe thấy hết." Trì Khổ kéo sang một bên, tránh để xe trượt tuyết lao tới đ.â.m .
Đào Hoài Nam vui quá, ôm chầm lấy Trì Khổ, nhảy cẫng lên: "Cầu trượt vui quá mất, tớ trượt nữa."
Trì Khổ ghét cái thói dính của , cau mày: "Buông ."
Đào Hoài Nam buông nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nó, miệng liến thoắng gọi "Trì Khổ" ngớt.
Chơi cả ngày hai đứa nhỏ mệt lử, lên xe là rũ như tàu lá chuối héo.
Đưa về khách sạn ăn tối xong, tắm rửa là lăn ngủ. Đào Hiểu Đông hiếm khi thảnh thơi, thấy hai đứa ngủ bèn sang phòng bên cạnh bàn việc với Hoàng.
Lúc ngủ vẫn bình thường, thế mà hai tiếng Đào Hiểu Đông , tiếng thở thấy . Bật đèn lên , thấy Trì Khổ nhắm nghiền mắt, hai má đỏ bừng, miệng hé mở. Đào Hiểu Đông nhíu mày sờ trán nó, nóng hầm hập.
Đào Hoài Nam ngủ say sưa chẳng gì, chân còn gác lên Trì Khổ, bụng nhỏ phập phồng đều đều.
Gọi Hoàng sang trông chừng, Đào Hiểu Đông quấn chăn bế Trì Khổ bắt taxi đến bệnh viện. Trì Khổ bọc kín mít từ đầu đến chân, giữa đường nó tỉnh định giãy giụa, Đào Hiểu Đông lên tiếng bảo im.
Thế là Trì Khổ im. Lên xe thò đầu mới đang Đào Hiểu Đông bế, nó ngượng ngùng cựa quậy xuống. Đào Hiểu Đông hỏi nó khó chịu .
Trì Khổ định lắc đầu nhưng gật, bảo: "Khó chịu ạ."
"Khó chịu ở ?" Đào Hiểu Đông hỏi.
Trẻ con tả khó chịu ở . Huống hồ Trì Khổ từ bé đ.á.n.h đập quen , khả năng chịu đau giỏi nên càng khó .
Đào Hiểu Đông vỗ vỗ nó qua lớp chăn: "Không , đưa bác sĩ xem thế nào."
Chỉ vì sốt mà bế bệnh viện khám thế , từ lúc cha sinh đẻ đến giờ Trì Khổ từng hưởng thụ đãi ngộ bao giờ.
Giữa mùa đông giá rét đuổi đ.á.n.h khỏi nhà trần truồng như nhộng, ngày nào mà nó chẳng sốt. Lên thành phố cái mạng hèn cũng nâng giá, sốt một cái là nửa đêm gà gáy bệnh viện ngay. Trì Khổ định bảo cần , nhưng há miệng chẳng nên lời.
Lăn lộn cả đêm, bác sĩ bảo nó phát ban, về nhà tĩnh dưỡng mấy ngày là lặn, tuyệt đối kiêng gió.
Đào Hiểu Đông bọc kỹ lưỡng đưa về. Về đến nơi thấy Đào Hoài Nam đang giường thút thít. Nghe tiếng cửa mở, hỏi ngay: "Trì Khổ làm thế ạ?"
Cả Đào Hiểu Đông và Trì Khổ đều ngạc nhiên vì còn thức. Anh Hoàng bên cạnh than: "Dỗ mãi , bảo hai bệnh viện là nó toáng lên."
Đào Hiểu Đông đặt Trì Khổ xuống giường, Đào Hoài Nam vội vàng sờ soạng: "Làm thế..."
"Không , phát ban thôi." Đào Hiểu Đông dỗ dành em, sang trách Hoàng: “Ông cứ bô bô bảo bệnh viện thì bảo nó chả loạn lên, sợ c.h.ế.t khiếp."
"Biết gì cho nó tin bây giờ, thôi đừng nhắc nữa, bịa đến chục cái lý do đấy." Anh Hoàng ngáp một cái: “Phát ban thôi mà, trẻ con ai chả ."
Trì Khổ chui khỏi chăn, Đào Hoài Nam sụt sùi, sán sát sạt, đưa tay sờ lên mặt nó: "Phát ban là cái gì, làm tớ sợ c.h.ế.t..."