Chó Dữ Lâu Năm - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-02-28 04:00:15
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ông ngủ trong phòng, hai đứa em hì hục trong bếp làm kẹo hồ lô. Lần làm chỉ nấu đường rắc mè, nâng cấp hơn, Trì Sính còn đặt mua sô-cô-la, đun chảy thành sốt bọc quanh dâu tây và múi quýt, để riêng một hộp khác cho đông .
Cả căn phòng ngập tràn mùi đường thắng và sô-cô-la, hai vị giáo sư Đông y thi thoảng ngó một cái nhưng tuyệt nhiên gì, càm ràm nửa lời.
Phần của Đào Hoài Nam cũng đang để đông, đông cứng thì ăn ngon.
Mãi mấy tiếng Đào Hiểu Đông mới , rón rén khép cửa thật nhẹ nhàng.
Ba Thang hỏi: "Vẫn còn ngủ ?"
Đào Hiểu Đông gật đầu, đáp: "Mệt lắm ạ, chắc ngủ một mạch tới sáng mai."
"Con cũng ngủ ?" Mẹ Thang bên cạnh hỏi: “Thế tí nữa tối mất ngủ cho xem."
"Con chợp mắt một tí thôi, ngủ say." Đào Hiểu Đông trả lời.
Về khoản ngủ nghê thì Thang Sách Ngôn đúng là đứa trẻ to xác trong nhà, ngủ luôn cần cùng, những lúc làm, hễ ngủ lúc nào là Hiểu Đông cùng lúc đó.
Mấy năm khi Trì Sính nhà, cứ đến chiều cuối tuần là hai họ ngủ, Đào Hoài Nam buồn chán quá cũng ngủ theo, thế là cả ba ngủ một mạch hết buổi chiều.
Biết bao nhiêu ngày cuối tuần trôi qua một cách "lãng phí" êm đềm như thế.
"Hồ lô ?" Đào Hiểu Đông hỏi.
Trì Sính liếc tủ lạnh, hất cằm một cái. Đào Hoài Nam thấy động tác của , thế mà cũng ăn ý một cách thần kỳ, hất cằm một cách cực ngầu về hướng cái tủ lạnh.
Đào Hiểu Đông phì , dậy qua tiện tay ấn đầu mỗi đứa một cái, bảo: "Gớm, làm bộ làm tịch."
Hiểu Đông xổm ngay tủ lạnh ăn liền mấy xiên. Hai vị cựu giáo sư cảnh ăn đồ lạnh kiểu đó mắt nổi, dặn dò vài câu về phòng nghỉ ngơi.
"Vị sô-cô-la ngon phết nhỉ.” Đào Hiểu Đông khá bất ngờ: “Cũng đấy, ngọt quá, cứ tưởng ngọt khé cổ cơ."
Đào Hoài Nam thấy, ngoắt sang hướng Trì Sính: "Ổng ăn mất cái sô-cô-la của em ?"
Trì Sính : "Làm nhiều mà."
"Đào Hiểu Đông, làm cho dáng chút .” Đào Hoài Nam chẳng với ông : “Anh thích ăn táo tàu ngào đường cơ mà?"
"Anh ăn gì thì ăn nấy.” Đào Hiểu Đông ăn xong đóng nắp hộp cất chỗ cũ, nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt : “Ăn hết ."
"Anh nhỏ!" Đào Hoài Nam nắm cổ tay Trì Sính lắc lắc.
Mặt Trì Sính lấy một biểu cảm, nhưng vẻ lạnh lùng mặt dày đến thì tim cũng lắc cho mềm nhũn, bảo: "Anh trêu em đấy."
Đào Hiểu Đông quanh năm suốt tháng chẳng lúc nào đắn, hai năm nay càng như thế.
Lúc nhỏ, Đào Hoài Nam ít nhiều còn thấy dáng trai, giờ nhỏ về , chỉ Đào Hoài Nam vui vẻ mặt mà Đào Hiểu Đông cũng như trẻ .
"Mày đừng chỉ cái lợi mắt, nhóc con ạ.” Đào Hiểu Đông rửa mặt xong bên cạnh, với Đào Hoài Nam: “Mấy hôm nữa Khổ , trong nhà chỉ còn hai ông với mày thôi đấy."
Đào Hoài Nam mặt , chuyện .
"Đến lúc trời trở lạnh, gió mưa bão bùng thì vẫn là mày đón mày thôi, giờ lo nịnh nọt cho , đến lúc đấy bắt xe ." Đào Hiểu Đông dựa lưng ghế .
Đào Hoài Nam tựa Trì Sính, im bặt.
Hiểu Đông chẳng sai tí nào, ăn Tết xong , ai học thì học, ai làm thì về làm.
Đào Hoài Nam nỡ để Trì Sính về Bắc Kinh đến mấy, thì Trì Sính cũng thể ở mãi .
Trì Sính ngày mùng Bảy, cũng giống như lúc về, khoác ba lô lên vai là . Đào Hoài Nam đòi tiễn, Trì Sính cho, bảo đừng vẽ chuyện.
Đào Hoài Nam cũng tỏ quá hụt hẫng. Dù lúc ở bên cạnh Trì Sính cứ như trẻ con, nhưng thực đó cũng là do cố tình thể hiện mặt đó thôi. Đến sáng hôm Trì Sính thật, vẫn hì hì giúp thu dọn đồ đạc.
"Có thời gian em sẽ tìm ." Đào Hoài Nam lí nhí .
Trì Sính "ừ" một tiếng, cuộn hai cái áo phông nhét ba lô, bồi thêm một câu: "Em mà đ.á.n.h cho què giò."
Đào Hoài Nam ha ha, gục đầu eo Trì Sính, giọng càng nhỏ hơn: "Thế nhỡ em nhớ thì làm thế nào?"
"Nhớ ai?" Trì Sính liếc : “Nhớ ?"
Đào Hoài Nam gật đầu lia lịa: "Ừm ừm."
"Không cho nhớ." Trì Sính lạnh nhạt : “Tôi với em ."
Đào Hoài Nam vẫn , nghiêng đầu ngước lên hỏi: "Hai vẫn làm hòa ?"
"Chứ còn nữa." Trì Sính đáp.
Đào Hoài Nam bảo "Được , ", vén áo Trì Sính lên hôn chụt bụng : "Thì hòa."
Trì Sính dọn đồ xong, kéo khóa , đặt ba lô sang một bên. Đào Hoài Nam thở dài, hỏi: "Thế em nhắn tin trả lời ?"
Trì Sính đáp: "Tùy tâm trạng."
Đào Hoài Nam "Vâng ạ", dậy kéo Trì Sính bức tường cạnh cửa. Các đều đang ở trong bếp , Đào Hoài Nam ôm eo Trì Sính, trao cho một nụ hôn thật yên bình.
Anh nhỏ , Đào Hoài Nam một đêm trở về thời kỳ đồ đá, những ngày tháng tươi qua tan thành mây khói.
Hằng ngày tự đến bệnh viện, tan làm tự gọi xe về. Đi làm ai đưa, tan làm chẳng ai đón. Tối ngủ tự ôm gối, trai chọc tức thì cũng chẳng mách ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-117.html.]
Chú ch.ó con vắng chủ là cô đơn nhất. Trước quen với cuộc sống như thế , nhưng nếm trải vị ngọt về ăn đồ đắng, thì luôn khiến khó thích nghi.
Hơn nữa nhỏ thực sự lạnh lùng. Lúc ở nhà Đào Hoài Nam luôn cách làm mềm lòng, giờ xa xôi cách trở thế , Đào Hoài Nam chiêu cũng chẳng chỗ dùng. Trì Sính thường xuyên trả lời tin nhắn của .
Cảm giác như một tháng qua sống uổng phí, thứ về y hệt lúc khi Trì Sính trở về.
"Kẹo hồ lô hai ăn hết sạch , em còn chẳng nỡ ăn mà ổng ăn hết của em. "[Hình ảnh mèo con lóc.jpg]
Trì Sính trả lời, cũng chẳng xem . Đào Hoài Nam cất điện thoại, đến bệnh viện, quần áo xong biến thành bác sĩ Đào ôn hòa, điềm đạm của các bệnh nhân.
Ở đầu bên , điện thoại Trì Sính kêu hai tiếng, mới lôi từ trong túi liếc thì phía vang lên tiếng gầm: "Trì Sính, vứt ngay cái điện thoại của ngoài cho !"
Trì Sính rũ mắt, nhét điện thoại túi.
Đám đàn em năm nhất năm hai thạc sĩ đều mặt, hai đàn tiến sĩ bên cũng ở đó, sếp tổng hai hôm nay gọi tất cả họp hành.
"Cậu mà điện thoại nữa thì ngoài cho ! Có mỗi điện thoại chắc!" Sếp tính tình nóng nảy, động tí là nổ, Phàm Quả bảo ông là một lão già nửa điên nửa tỉnh chìm đắm trong học thuật.
Phàm Quả bên cạnh rụt cổ khì khì, bảo: "Sếp c.h.ử.i ổng sếp!"
Cả buổi chiều Đào Hoài Nam nhận tin nhắn nào, nào mở điện thoại cũng thấy hồi âm. Cậu tự nhủ làm hòa thì đúng là khổ thật, gọi cuộc điện thoại cũng chẳng danh phận.
Tin nhắn của Đào Hiểu Đông đến đúng giờ: Đón mày, chờ đấy.
Đào Hoài Nam: Hì.
Đào Hiểu Đông tin nhắn trả lời của , đặt điện thoại xuống.
Nhóc con ngày nào cũng vui vẻ, mấy năm nay Đào Hiểu Đông từng thấy trạng thái của em nó, giờ thấy nó vui cũng thấy nhẹ lòng. Thực khi Trì Sính , hai em chuyện một , Đào Hoài Nam chuyện .
Hôm đó Đào Hoài Nam đến bệnh viện, còn Trì Sính đến tiệm xăm.
Lúc tiệm vắng khách, thợ ở tỉnh xa vẫn lên. Hôm nay Đào Hiểu Đông hẹn khách, hai em ở tầng bốn vắng tanh, chuyện suốt ba tiếng đồng hồ.
Đáng lẽ đây là một cuộc đối thoại ngượng ngùng, nhưng giữa em họ thì chẳng gì là ngượng cả, vả nếu Hiểu Đông ngượng thì khí chẳng thể nào trầm xuống .
Đào Hoài Nam khéo ăn , chứ so với trai thì lẽ vẫn còn kém một chút.
"Cuộc chuyện của hai em hoãn mấy năm đấy.” Đào Hiểu Đông gác tay đầu, nghiêng đầu em út: “Nói xem nào? Hai thằng nhóc con tụi bay giấu làm cái gì ?"
Trì Sính .
Anh hiếm khi như , một cái, cần mở miệng thái độ mềm mỏng vài phần.
"Bảo thì cái gì mà .” Đào Hiểu Đông nhếch mép: “Bình thường thấy mày thế ."
Trì Sính gọi một tiếng: "Anh."
Đào Hiểu Đông đáp: "Nói."
"Thì cũng là chuyện đó thôi, giấu ." Trì Sính đút tay túi áo khoác, mặt trai lúc nào cũng như đứa trẻ, khóe môi vương chút ý .
"Chuyện đó là chuyện nào? Anh đoán ." Đào Hiểu Đông lắc đầu, cố tình : “Không hiểu."
Hiểu Đông là đang ép rõ ràng, Trì Sính đành thẳng: "Đào Hoài Nam... em buông ."
Đào Hiểu Đông , mất vài giây mới thu nụ mặt, trở nên nghiêm túc đắn.
"Anh Khổ , mày lớn thế nhưng hình như từng chuyện tình cảm với mày bao giờ." Đào Hiểu Đông thẳng dậy, : “Hồi đầu thì thấy tụi bay còn nhỏ, đến lúc , lớn , kịp thì mày mất."
Trì Sính bên cạnh lắng : “Vâng" một tiếng.
"Mấy năm nay mày về, trong lòng mày uẩn khúc. Mày là do nuôi lớn, mày thế nào rõ nhất." Đào Hiểu Đông đưa tay đặt lên gáy Trì Sính, vò vò mái tóc ngắn của : “Nếu thì cũng chẳng việc gì bay bay Bắc Kinh hết đến khác để bắc thang cho mày xuống. Nếu mày thực sự buông bỏ thì là mày ."
Trì Sính lên tiếng, cũng phản bác lời .
"Chuyện giữa mày và Đào Hoài Nam, bao giờ nghĩ sẽ can thiệp, , bây giờ cũng ." Đào Hiểu Đông : “Trên đời nếu hỏi giao Đào Hoài Nam cho ai thì yên tâm nhất, cũng chỉ dám xếp thứ hai thôi. Cái đồ phiền phức là do một tay mày chăm lớn, đến bao giờ thì điều cũng đổi ."
"Năm đó mày cản, một là vì ngoài học thực sự , đó là nơi mày nên đến. Hai là vì hai đứa bay dính chặt quá, từng ngắm thế giới bên ngoài, từng gặp gỡ khác. Ở bên là , nhưng nếu chỉ vì từng thấy ai khác mà cứ trói buộc như thế thì đúng."
Đào Hiểu Đông từng câu từng chữ với , lúc đang chuyện với tư cách là một trai với em út.
"Năm năm qua tìm mày về, để mày về tiếp tục chăm sóc Đào Hoài Nam. Nó lớn , cần chăm nữa. Anh tìm mày là vì đây là nhà mày. Giận dỗi cũng , hận thù cũng , nhà mày ở đây, sớm muộn gì mày cũng về."
"Bây giờ mày về , mấy năm qua cũng đây đó , cái gì cần trải đời cũng trải , khác cũng gặp cả . Giờ mày bảo vẫn buông Đào Hoài Nam, thì tin." Hiểu Đông đến đây thì nhướng mày , hỏi Trì Sính: “Là do gặp đứa nào phiền phức hơn hả? Cái đồ phiền phức gì mà nhớ mãi thế."
Trì Sính cũng , đáp: "Cũng phiền đến thế ."
" mà Khổ, chỉ nhắc một điểm, tự mày trong lòng nghĩ cho kỹ." Đào Hiểu Đông nghiêm túc trở , với Trì Sính: “Cái sự ' buông ' mà mày , là do thói quen mày chăm sóc nó bao nhiêu năm nay, cảm thấy nó là của mày, chịu nổi khi thấy nó ốm đau khổ sở, lòng mềm yếu nên tặc lưỡi cho qua. Hay là một loại ' buông ' khác, là từ tận đáy lòng mày, đổi là ai khác cũng . Có những từ thì sến súa, mày tự hiểu là ."
Trì Sính Hiểu Đông, đáp: "Em hiểu."
"Không cần với , mày thật sự hiểu là ."
Tay Đào Hiểu Đông vẫn đặt đầu Trì Sính, nhẹ nhàng xoa xoa. Chính đôi bàn tay năm xưa dắt Trì Sính về nhà giữa trời đông giá rét, dắt tay Trì Sính trong đêm hè, băng qua khu chung cư đèn đường. Khi một tay bế Đào Hoài Nam, một tay dắt .
"Anh tin mày chung tình, Đào Hoài Nam cũng chung tình." Đào Hiểu Đông véo tai Trì Sính, coi như đứa trẻ con, khẽ : “ chuyện tình cảm mà, rốt cuộc nó vẫn biến ."
"Anh mong hai đứa mày êm ấm, tình cảm đừng đổi, mày đừng bỏ biệt tăm mấy năm trời nữa, bởi vì là trai của nó."
" cũng với mày, sống cả đời với một mù dễ dàng gì. Nếu một ngày thật sự còn thích nữa, hết yêu , thấy mệt mỏi , thì cũng đừng tự trói buộc , cứ làm những gì cần làm. Anh mong mày dù đến lúc nào cũng để bản sống , chịu tủi , bởi vì cũng là trai của mày."