Chó Dữ Lâu Năm - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-02-28 04:00:14
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giao thừa năm nay, ba em vẫn đón Tết ở nhà bác Thang.
Thang Sách Ngôn thể về nhà ăn Tết, nên Đào Hiểu Đông dắt díu hai đứa em trai qua bầu bạn với hai bác. Lần đầu tiên hai đứa đến đây vẫn còn là học sinh cấp ba, thấm thoắt cái mà giờ hai mươi mấy tuổi đầu cả .
Trong bếp, hai đứa nhỏ cứ rù rì to nhỏ với , Trì Sính thì làm việc, còn Đào Hoài Nam thì phụ trách "góp chuyện".
Đào Hiểu Đông bên bàn ăn gói sủi cảo cùng hai bác. Nhân bánh trộn xong xuôi, nhanh tay đảo đều, làm hỏi: "Mẹ ơi, bỏ gừng ạ?"
"Bỏ ." Mẹ Thang thấy màu nhân nhạt, bèn thêm chút nước tương .
Đào Hiểu Đông hỏi : "Thật sự bỏ ạ?"
"Thật mà, để khử mùi tanh chứ." Mẹ Thang hiền hậu, thừa Đào Hiểu Đông đang lo cái gì, bà mắng yêu: “Tám trăm tuổi mà cứ làm như trẻ con , kén cá chọn canh."
Ba Thang nhào bột xong, đang lăn thành từng dải dài ngắt thành từng viên nhỏ, bên cạnh chêm : "Chứ còn ai đây nữa, chẳng dáng tí nào."
Đào Hiểu Đông cũng cãi , chỉ hì hì.
"Dự án của Tiểu Nam , bao giờ thì tiến hành giai đoạn ba?" Ba Thang hỏi Đào Hiểu Đông.
Đào Hiểu Đông liếc về phía nhà bếp, đáp: "Anh Ngôn bảo chắc sang năm ạ."
"Dạo thằng bé thế nào? Có đỡ hơn chút nào ?" Ba Thang quan tâm hỏi.
Đào Hiểu Đông đưa ngón tay lên miệng hiệu khẽ thôi, hạ giọng trả lời: "Vẫn thế ạ, một điểm đích trượt, thử nữa."
"Thế Sách Ngôn bảo ?" Mẹ Thang cũng hạ thấp giọng, ba lớn cứ thì thà thì thụt chuyện riêng.
"Anh Ngôn cũng phán đoán , chỉ thể chờ kết quả thôi." Đào Hiểu Đông giờ cũng suy nghĩ thoáng hơn, an ủi ngược hai bác: “Cứ thuận theo tự nhiên thôi ạ, từ từ mà đợi, em nó cũng quen , ạ."
"Thế còn những tình nguyện viên khác thì ? Có ai thành công ?" Ba Thang hỏi tiếp.
Đào Hiểu Đông gật đầu: "Có ạ, hai mắt đơn đạt thị lực 0.3. Tiểu Nam khác với họ, tình trạng của em nó là dạng đơn lẻ nên phức tạp hơn nhiều."
"Haizz..." Mẹ Thang thở dài: “Không đến bao giờ mới kết quả."
Đào Hiểu Đông : "Không vội ạ."
Trong bếp, Trì Sính đang làm tôm, lát nữa sẽ chiên tôm cho Đào Hoài Nam. Đào Hiểu Đông lượn lờ tới, hì hì bảo: "Anh Khổ, để phần ít tôm với nhé?"
Trì Sính liếc Đào Hoài Nam. Đào Hoài Nam hừ hừ hai tiếng, ý bảo: Thấy em đỉnh ?
"Hai đứa làm cái gì đấy?" Đào Hiểu Đông hỏi.
Lúc nãy Đào Hoài Nam thì thầm với Trì Sính rằng lát nữa chắc chắn hai sẽ xin xỏ, bảo Trì Sính trộn riêng cho ít nhân. Ban nãy lúc bác gái làm nhân, Đào Hoài Nam ngửi thấy mùi gừng , hai chắc chắn sẽ ăn.
Anh Ngôn nhà ăn gừng mà lị.
Trì Sính đáp: "Để , lát nữa em trộn cho ."
"Được đấy.” Đào Hiểu Đông huých vai em: “Không cần làm nhiều quá ."
Trì Sính bảo .
Đào Hiểu Đông lượn ngoài, Đào Hoài Nam dính lấy Trì Sính tiếp tục quấy rầy.
Cái nết dính quả thực phiền phức, Trì Sính dùng khuỷu tay đẩy . Trước đây từng nghĩ lớn tướng mà đầu óc vấn đề, chẳng học thói ở .
Đào Hoài Nam nhân lúc trong bếp ai, luồn tay trong áo, sờ soạng eo Trì Sính.
Tay ấm nóng chứ lạnh, Trì Sính ban đầu mặc kệ, nhưng cứ sờ mãi thôi, nắn nắn bóp bóp mãi chán. Trì Sính bảo tránh thì Đào Hoài Nam lắc đầu quầy quậy.
"Em làm cái gì đấy?" Trì Sính hỏi.
Đào Hoài Nam nhẹ giọng: "Sờ tí."
"Cách xa một chút." Trì Sính .
Đào Hoài Nam lên tiếng, ngón tay cào cào nhẹ lên phần eo bên hông săn chắc của Trì Sính.
Trì Sính làm phiền đến mức chịu nổi, cau mày dọa: "Đừng để đá cho một cái đấy."
Đào Hoài Nam cũng chẳng sợ, áp mặt lưng , tay từ eo trượt phía sờ bụng: "Đang Tết nhất mà... đừng nóng nảy thế chứ."
Bây giờ Trì Sính dọa nữa. Cái vẻ sợ sệt, rụt rè của Đào Hoài Nam hồi Trì Sính mới về giờ hiếm thấy lắm . Chuyện cũng chẳng trách ai , trách Trì Sính giữ vẻ lạnh lùng thôi.
Đằng nào thì Đào Hoài Nam cũng quá giỏi dỗ ngọt, mặc kệ Trì Sính trưng bộ mặt gì, cứ sán lời ngon tiếng ngọt, bất chấp , cứ mãi thôi.
Về Trì Sính làm phiền quá mức, thấy Đào Hiểu Đông ngang qua cửa bếp liền gọi với: "Anh."
Đào Hiểu Đông ngó đầu : "Ơi."
Trì Sính hất ngón tay cái lưng: "Anh lôi nó hộ em cái."
"Đừng lôi.” Đào Hoài Nam vội rút tay khỏi áo , ngoan ngoãn sang một bên: “Em quậy nữa, đừng đuổi em ."
Đào Hiểu Đông giả bộ mắng Đào Hoài Nam cho lệ: "Mày liệu hồn đấy, đừng mà nhõng nhẽo."
"Biết ạ." Đào Hoài Nam đáp lời.
Đào Hiểu Đông vội vàng chuồn lẹ.
Năm nay thực sự vui, Trì Sính trở về, Tết cần lặn lội lên Bắc Kinh đón nữa. Từ lúc Trì Sính , Đào Hoài Nam từng trạng thái vui vẻ như bây giờ. Bất kể cái vẻ phiền nhiễu hiện tại là do cố ý dỗ dành Trì Sính, là vì nhỏ về nên thực sự trở như ngày xưa, thì tóm đều là chuyện .
Mấy năm , một đứa thì về nhà, một đứa thì quanh năm tâm sự nặng nề, giờ thấy hai đứa nó thế thật dễ dàng gì.
Hai đứa dù lớn đến thì ở trong cái nhà vẫn là nhỏ nhất, Tết đến vẫn nhận cả xấp lì xì dày cộp. Nhận xong Đào Hoài Nam đưa hết cho Trì Sính, Trì Sính cũng tự nhiên bỏ túi.
Mấy năm nay, năm nào Trì Sính cũng chuyển khoản cho Đào Hiểu Đông một khoản tiền, là lì xì cho .
Năm nay Đào Hiểu Đông nhận xong liền bảo: "Nhiều thế?"
Trì Sính "ừ" một tiếng: "Tiền mừng tuổi mà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-116.html.]
"Thế nhận nhé." Đào Hiểu Đông lắc lắc cái điện thoại.
Đào Hoài Nam cũng chuyển cho hai ngàn tệ.
Đào Hiểu Đông nỡ nhận: "Mày thì thôi nhóc con? Tự giữ lấy mà tiêu."
"Thì lương em ít mà, chuyển chính thức ..." Đào Hoài Nam cũng chẳng thấy ngại: “Tiền thưởng của em bốn ngàn thôi, em mỗi một nửa."
"Thế thì ngại quá, nỡ lấy." Đào Hiểu Đông miệng thế nhưng tay thì bấm nhận tiền ngay lập tức.
Tối đó họ ngủ nhà bác Thang, hai đứa nhỏ ngủ ở phòng cũ của Thang, còn Đào Hiểu Đông bệnh viện đưa sủi cảo, lát nữa mới .
Vốn định thức đón giao thừa, nhưng buồn ngủ quá, hai đứa về phòng bao lâu lăn ngủ mất. Trước khi ngủ chỉ nắm tay thôi, nhưng ngủ say thì tự nhiên biến thành ôm .
Trì Sính vẫn ôm chặt, trong giấc ngủ mày vẫn nhíu , ngủ yên giấc. Đào Hoài Nam siết chặt quá thì vỗ vỗ nhẹ lưng để trấn an.
Hai chú ch.ó con sát bên , cuối cùng cũng cùng bước qua một năm mới.
Sáng mùng Một, Trì Sính mở mắt thấy Đào Hoài Nam đang mở to đôi mắt ướt át dán sát .
Trì Sính tưởng hôn, bèn chạm nhẹ chóp mũi một cách qua loa.
Đào Hoài Nam hỏi: "Tỉnh hả ?"
Trì Sính khàn giọng "ừ" một tiếng, vòng tay qua cổ kéo xuống, ấn hõm cổ nhắm mắt tiếp.
Đào Hoài Nam hôn lên cổ , khẽ thì thầm: "Em tặng một món quà nhỏ."
Trì Sính nhắm mắt hỏi: "Quà gì?"
Đào Hoài Nam nghĩ ngợi một chút : "Là một món quà chẳng tác dụng gì mấy, nhưng sẽ vui một chút xíu."
Trì Sính bảo: "Đưa đây."
Đào Hoài Nam im, hề lấy.
Trì Sính sắp ngủ , tay đặt gáy Đào Hoài Nam, cảm giác ấm áp dễ chịu.
Đào Hoài Nam rúc trống giữa cổ Trì Sính và cái gối, một lúc mới nhỏ giọng : "Thật ... em thể thấy một chút bóng dáng của ."
Phải đến gần mười giây Trì Sính mới từ trong cơn buồn ngủ phản ứng câu , đột ngột mở mắt.
Mắt của Đào Hoài Nam chỉ cảm nhận ánh sáng yếu ớt.
Cậu thấy bóng, đến một chút đường nét cũng thấy .
Trì Sính im lâu, vẫn giữ nguyên tư thế cũ.
Đào Hoài Nam chống tay nhổm dậy từ trong lòng , khuỷu tay chống xuống giường, đôi mắt ghé sát mặt Trì Sính.
" mà em vẫn rõ mặt , dùng cả kính trợ thị cũng rõ, em vẫn là một mù." Đào Hoài Nam chút tiếc nuối: “Em thật sự thấy ."
Trì Sính mắt , giơ tay lên chạm .
Khi tay chạm đến, Đào Hoài Nam chớp mắt một cái, lông mi quét qua đầu ngón tay Trì Sính.
"Điểm đích giai đoạn hai trượt , mà cho dù trượt thì cũng chắc cải thiện rõ rệt , Thang bảo gì." Đào Hoài Nam chậm rãi kể cho Trì Sính : “Em cũng ôm hy vọng quá lớn, nhưng từ khi thấy chút bóng mờ ảo, em kìm mà suy nghĩ lung tung. Em từng mơ... nếu ngày em thật sự thấy một chút, em sẽ trốn lên Bắc Kinh trộm ."
Lúc đó Đào Hoài Nam hề nghĩ rằng Trì Sính sẽ , dám mơ tưởng gì cả.
"Chỉ là... một cái thôi.” Đào Hoài Nam chút ngại ngùng: “Xem trông như thế nào."
Trì Sính im lặng một lúc lâu mới hỏi: "Xem xong thì ?"
Đào Hoài Nam cảm thấy khí vẻ chùng xuống, bèn : "Xem xong nếu thấy cũng trai thì tới bắt chuyện. Còn nếu thấy thì em về."
Trì Sính trầm giọng hỏi: "Sao hai cho ?"
"Em cho ..." Đào Hoài Nam xuống, úp mặt hõm cổ như lúc nãy: “Lúc đầu là nhắc đến em mặt , thì thấy chút cải thiện cỏn con chẳng đáng nhắc tới, tóm vẫn là mù thôi."
Đào Hoài Nam sai, vẫn là mù, thậm chí mức độ còn vượt qua cảm nhận ánh sáng, chút cải thiện thị lực chẳng ý nghĩa thực tế gì.
Cho nên Đào Hoài Nam mới đây là một món quà nhỏ vô dụng.
hôm đó Trì Sính chằm chằm mắt lâu, đó hôn lên đôi mắt .
"Mọi đều bảo bây giờ trai lắm, trai như thế, em thử quá mất." Trong mắt Đào Hoài Nam thoáng nét , buổi sáng mùng Một rộn ràng, trông vui vẻ dịu dàng: “Muốn con ch.ó con của em."
Trì Sính gì. Đào Hoài Nam sờ lên mặt : "Hồi bé rõ ràng ai cũng chê , giờ trai nhỉ."
Trì Sính đáp: "Chắc là vỡ nét ."
Đào Hoài Nam phối hợp gật gù: "Được thôi."
Dù thì ba em ở cũng là ở, mấy ngày Tết đều ở lì nhà bác Thang, mãi đến mùng Hai Thang Sách Ngôn trực xong về nhà.
Anh về tắm rửa ăn vội bữa cơm, ăn xong là về phòng ngủ ngay lập tức. Đào Hiểu Đông cũng theo. Hai ông ngủ phòng nhỏ gần cửa, phòng của Thang Sách Ngôn nhường cho hai đứa nhỏ.
Đào Hoài Nam nhắn tin hỏi trai: Anh ngủ sớm thế á?
Đào Hiểu Đông nghiêng trả lời: Làm gì?
Đào Hoài Nam: Hỏi ăn kẹo hồ lô .
Đào Hiểu Đông: Ăn.
Đào Hoài Nam: Thế đây.
Đào Hiểu Đông định động đậy thì cánh tay Thang Sách Ngôn ôm phía siết chặt , nhíu mày hừ nhẹ một tiếng.
Đào Hiểu Đông vỗ vỗ cánh tay , nhắn : Cất tủ lạnh cho .
Đào Hoài Nam ở bên ngoài tường thuật với Trì Sính: "Bảo cất tủ lạnh cho ổng."