Chó Dữ Lâu Năm - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:42:42
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giấc ngủ của Đào Hoài Nam chập chờn dài đằng đẵng, gần hai mươi tiếng đồng hồ tỉnh táo . Khi tỉnh dậy, cử động một cái cảm giác như rệu rã, xương cốt lệch lạc. Lý trí trở ngay lập tức, bên cạnh ai, trong lòng hoảng hốt gọi "Anh nhỏ".

Tiếng kêu khàn đặc vỡ vụn như tiếng quạ kêu, thật khó chịu.

Giọng Trì Sính vang lên trong phòng, từ phía cửa sổ: "Đây."

Nghe thấy giọng , Đào Hoài Nam mới thấy yên tâm, sờ cổ họng, khô khốc.

Trì Sính vặn nắp chai nước đưa đến bên miệng , Đào Hoài Nam uống, mà dang rộng tay ôm chầm lấy .

Trì Sính đang bên giường, nhào tới bất ngờ lùi một bước.

Tay Đào Hoài Nam vỗ vỗ lưng Trì Sính qua lớp áo.

Trì Sính một tay cầm chai nước, cúi đầu Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam mặc bộ đồ ngủ cũ, làn da lộ ở cổ áo chi chít những vết thương nhỏ. Môi trầy xước rỉ máu, mắt sưng húp đỏ ngầu.

Mỗi giọng khàn , trông giống một đứa trẻ nhiều quá đến lạc cả giọng. Đêm qua đau đến mức thở , nhưng vẫn liều mạng ôm chặt lấy , miệng ngừng "đừng buồn, đừng buồn".

"Buồn" là chữ đơn giản nhất.

tất cả những cảm xúc tiêu cực đều thể gói gọn trong chữ . Sợ hãi, kinh hoàng, đau đớn, cam lòng, hòa cùng nỗi hận thấu xương, mỗi loại cảm xúc đều là một con d.a.o cắm tim, nhưng quy chung cũng chỉ là "buồn".

Trì Sính xoa đầu Đào Hoài Nam, ngón tay luồn tóc nhẹ nhàng vuốt ve.

Đào Hoài Nam vén áo lên, cọ mặt bụng Trì Sính như một chú ch.ó con. Cọ xong ngẩng đầu , bảo: "Em rửa mặt."

Trì Sính cho uống một ngụm nước, bế nhà vệ sinh. Trừ mấy ở ký túc xá Trì Sính, Đào Hoài Nam lâu bế như thế .

Cậu dép, Trì Sính để giẫm lên chân .

Trì Sính hỏi lạnh , Đào Hoài Nam đ.á.n.h răng lắc đầu, đôi mắt sưng đỏ cong lên thành một đường vòng cung dịu dàng.

khi xong việc Trì Sính bế rửa ráy sạch sẽ, bôi t.h.u.ố.c đầy đủ, nhưng Đào Hoài Nam vẫn thấy khó chịu, hâm hấp sốt.

Trì Sính im lặng cụng trán với , Đào Hoài Nam rướn tới, cọ mũi với .

Trời sáng, thứ đều tĩnh lặng. Bên ngoài tiếng xe tiếng , đèn đường trong khu hắt ánh sáng yếu ớt.

Rửa mặt xong Đào Hoài Nam về giường , Trì Sính ôm từ phía , mặt vùi tóc .

Buổi sáng trai gọi điện tới, Đào Hoài Nam máy.

hắng giọng nhưng vẫn trai nhận ngay sự khác thường: "Giọng làm thế? Khản đặc kìa?"

"Hình như cảm ạ.” Đào Hoài Nam mân mê ngón tay Trì Sính, với Hiểu Đông: “Không ."

"Không , hôm nay về ?"

"Chưa ạ.” Đào Hoài Nam : “Chưa quyết định."

"Hai đứa mày lén chơi .” Đào Hiểu Đông trong điện thoại: “Lén la lén lút."

Đào Hoài Nam cũng , bảo lạc , đừng lo.

Hiểu Đông cũng chẳng lo gì, chỉ hỏi thăm thôi.

Đào Hoài Nam cúp máy, đặt điện thoại sang bên. Trì Sính vẫn ôm từ phía , vòng tay tạo cho Đào Hoài Nam một vòng tròn an nhỏ bé.

Từ lúc Đào Hoài Nam tỉnh dậy, phần lớn thời gian Trì Sính đều im lặng, im lặng làm nhiều việc, im lặng nấu mì cho ăn, cũng còn hung dữ nữa.

"Anh nhỏ." Đào Hoài Nam gọi.

Trì Sính "ừ" một tiếng lưng.

"Mình l..m t.ì.n.h ?" Đào Hoài Nam nghiêng đầu hỏi.

Trì Sính : "Không."

"Mình l..m t.ì.n.h , tính là làm hòa ?" Đào Hoài Nam hỏi.

Trì Sính gì, vẫn ôm như thế.

"Chưa nhỉ.” Đào Hoài Nam áp mặt đầu gối, trong vòng tay Trì Sính: “Anh... đừng mềm lòng."

Lưng tựa Trì Sính, chậm rãi : "Em sợ chuyện biến thành con bài để em uy h.i.ế.p , cũng sợ thương em sẽ biến thành thủ đoạn để em dụ dỗ ."

"Em yêu em thuần túy một chút.” Đào Hoài Nam thì thầm: “Hận cũng thuần túy một chút."

Trong tình cảm một khi xen lẫn những cảm xúc phức tạp kèm, yêu hận đều còn thuần túy nữa. Yêu xen lẫn hối hận, hận bao bọc bởi xót xa.

"Nghĩ nhiều , Đào Hoài Nam." Trì Sính lên tiếng phía : “Chưa định tha thứ cho em ."

"Thế em vẫn tiếp tục dỗ .” Đào Hoài Nam cọ cọ , chân thành : “Để tin em."

Môi họ chạm , trao một nụ hôn yên tĩnh.

"Trong một thời gian dài thể chỉ g.i.ế.c em thôi.” Trì Sính : “Em to gan quá ."

Đào Hoài Nam gật đầu, bảo em nhớ .

Trì Sính mặt , ngoài cửa sổ. Dưới đáy cửa sổ đóng một lớp sương giá, lạnh lẽo.

Đào Hoài Nam một lát thấy buồn ngủ. Cậu dựa Trì Sính, hòa theo nhịp thở của , từ từ chìm giấc ngủ.

Hai đứa mấy ngày về, Đào Hiểu Đông thỉnh thoảng gọi điện kiểm tra, hỏi , bao giờ về.

Hai ngày đầu Đào Hoài Nam khàn giọng ậm ừ qua chuyện, bảo ôi đừng hỏi đừng hỏi.

Mấy ngày giọng đỡ hơn, nhưng vẫn về nhà, hỏi thì bảo ngày mai ngày về.

Đào Hiểu Đông hỏi: "Hai đứa vứt trai hả? Đi chơi mà rủ ?"

"Có chơi !" Đào Hoài Nam khoác áo khoác của Trì Sính, ghế đẩu trong bếp đợi, Trì Sính đang làm kẹo hồ lô cho , cả phòng ngập tràn mùi đường thắng.

"Hai đứa về nhà cũ ?" Đào Hiểu Đông hỏi.

Đào Hoài Nam cũng dối, thừa nhận: "Đang ở đây ạ."

Hiểu Đông thực đoán , hai đứa còn nữa, chẳng qua thôi. Giờ cố ý trêu : "Thế với Thang cũng qua chơi nhé?"

"Đừng đến.” Đào Hoài Nam theo bản năng sờ sờ cổ và cằm : “Hai cứ bận việc , bọn em lát nữa ngoài."

Hiểu Đông hỏi: "Thế mai? Mai qua?"

"Mai bọn em về !" Đào Hoài Nam ngay.

Hiểu Đông đúng là tính, bên ha hả mãi thôi, xong bảo: "Được hai đứa ở đấy ."

Đào Hoài Nam cúp máy, nắm chặt điện thoại rụt tay trong áo khoác, hỏi Trì Sính: "Anh nhỏ xong ?"

"Chưa." Trì Sính bếp, một tay cầm đũa khuấy đường, tay đút túi quần.

"Nếm thử ?" Đào Hoài Nam xích ghế gần chân Trì Sính: “Nếm một miếng ."

Trì Sính đưa đũa đến bên miệng , Đào Hoài Nam há miệng ngậm lấy mút một cái, bảo: "Ngọt."

Trì Sính tiếp tục khuấy đường: "Đường chả ngọt?"

"Còn thơm nữa." Đào Hoài Nam tựa đầu chân Trì Sính, như một chú mèo con nịnh nọt.

Trì Sính đưa tay xuống xoa đầu .

Đào Hoài Nam một tuần về nhà trai , về, mà là về nổi. Thằng bé hành hạ thảm, sợ, tưởng làm . Hiểu Đông dù thả rông chiều chuộng đến mấy, thấy Đào Hoài Nam thế chắc chắn chịu nổi, bình thường quản nghĩa là trai vô tâm.

Hơn nữa những vết c.ắ.n đây của Trì Sính trai thấy , còn gấp bội , thấy thật thì hai ông đoán cũng chuyện gì. Đào Hoài Nam hai chuyện của họ là do tự , chứ thấy những thứ mà đoán . Huống hồ nào cũng nông nỗi , các tưởng Trì Sính sở thích quái đản gì, Đào Hoài Nam hiểu lầm.

Anh nhỏ rõ ràng dịu dàng mà.

Cho nên mấy ngày nay Đào Hoài Nam nếu bệnh viện việc thì trùm kín mít một chuyến, việc thì khỏi cửa. May mà vết thương ở cằm sắp khỏi , giờ chỉ còn xanh xanh vàng vàng, kết hợp với vết thương môi trông thảm, chỉ cần cằm hoặc môi khỏi một chỗ là Đào Hoài Nam thể về nhà trai .

"Làm đây, về nhà ." Buổi tối, Đào Hoài Nam ôm cái chậu nhỏ, ăn kẹo hồ lô Trì Sính làm cho. Táo gai mấy, quýt, dâu tây, táo mật nhiều hơn, đều bọc đường cháy rắc vừng, Đào Hoài Nam dùng thìa xúc ăn.

Trì Sính cằm và khóe miệng , hỏi: "Còn đau ?"

"Không đau, cảm giác gì." Đào Hoài Nam .

Không đau thật thì l.i.ế.m , mấy ngày nay Đào Hoài Nam cứ vô thức l.i.ế.m vết thương môi, chứng tỏ vẫn thấy đau. Trì Sính cúi đầu hôn nhẹ lên chỗ đó, Đào Hoài Nam ngờ hôn bất ngờ, còn ngẩn một chút.

Ngẩn xong hỏi: "Ngọt ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-114.html.]

Hôn một cái thì vị ngọt gì, nhưng ghé sát đúng là ngửi thấy mùi đường cháy và vừng thơm ngọt. Trì Sính cào nhẹ má , gì.

Đào Hoài Nam sán tới hôn thêm cái nữa, nheo mắt lướt đầu lưỡi qua khe môi Trì Sính, Trì Sính khẽ c.ắ.n lấy, ngậm một chút.

Trì Sính miệng tha thứ, nhưng mấy ngày nay họ thường xuyên trao những nụ hôn ngắn ngủi như thế, cũng thường xuyên ôm , như một đôi tình nhân bình thường.

Buổi tối ngủ cũng ôm Đào Hoài Nam chặt, lúc Đào Hoài Nam còn cánh tay siết đến tỉnh giấc, Trì Sính khi ngủ luôn ôm lấy .

Đêm nay Đào Hoài Nam tỉnh dậy nữa, cánh tay Trì Sính như bẻ gãy eo . Đào Hoài Nam đưa tay sờ, Trì Sính vùi đầu n.g.ự.c Đào Hoài Nam, nửa cong , là tư thế cuộn .

"Anh nhỏ..." Đào Hoài Nam đặt tay lên đầu , xoa mái tóc ngắn ngủn của Trì Sính, dùng đầu ngón tay gãi nhẹ da đầu : “Anh nhỏ."

Trì Sính tỉnh, Đào Hoài Nam hôn lên đỉnh đầu , siết đau cũng giãy, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng từng cái một.

Đào Hoài Nam kéo chăn một chút, sợ Trì Sính úp mặt chăn ngạt thở. Dưới sự vỗ về liên tục của , Trì Sính từ từ thả lỏng lực tay, siết chặt như nữa.

Đào Hoài Nam áp tay lên lưng , khẽ dỗ dành: "Ngủ ngoan nào."

Trong giấc mơ Trì Sính dụi mặt Đào Hoài Nam, sống mũi cao, mũi cũng cứng, Đào Hoài Nam cảm nhận mũi Trì Sính ấn xương .

...

Mấy ngày nay Phan Tiểu Trác cứ hẹn Đào Hoài Nam ngoài, Đào Hoài Nam bảo rảnh. Phan Tiểu Trác tưởng giận, liên tục gửi lì xì nhỏ cho Đào Hoài Nam WeChat.

Đào Hoài Nam nhận, chỉ hỏi: Có tiền hả?

Phan Tiểu Trác: Không !

Đào Hoài Nam: Không mà gửi lắm lì xì thế?

Phan Tiểu Trác: Toàn sáu tệ tám tệ, loại tớ vẫn lo !

Đào Hoài Nam: Không nhận.

Phan Tiểu Trác: Nhận ! Cậu ngoài tớ mời ăn cơm ?

Đào Hoài Nam: Không .

Phan Tiểu Trác: Không thật lòng giấu , tớ chỉ là ngại ... với cũng quen bao lâu, tớ với , nhưng mở lời thế nào.

Phan Tiểu Trác giải thích nghiêm túc, thực Đào Hoài Nam chỉ trêu thôi, sang hỏi Trì Sính: "Chuyện Khải với Tiểu Trác ?"

Trì Sính bảo .

"Tiểu Trác thì em thừa thích con gái, , nhưng em cũng hỏi bao giờ." Đào Hoài Nam quấn chăn giường : “Anh Khải thì em thật sự , hai họ em đúng là liên tưởng với ."

Trì Sính đang làm việc, phân tâm để ý đến .

Phan Tiểu Trác vẫn nhắn tin: Đừng để ý tớ, thật sự thật sự thật sự với . Tớ kém xã giao, mà.

Đào Hoài Nam: Cậu còn xã giao với tớ ?

Phan Tiểu Trác: Không ! Không ý đó!

Đào Hoài Nam khoanh chân giường trêu chọc Tiểu Trác, Trì Sính làm việc bên bàn cạnh đó. Thoáng chốc hình ảnh hiện tại và thời cấp ba chồng lên , hồi đó cũng thường là Trì Sính bàn học bài, Đào Hoài Nam giường nghịch điện thoại.

Điện thoại rung bần bật, Đào Hoài Nam chuyện với Phan Tiểu Trác suốt.

Lát bên gửi tin nhắn thoại đến.

Đào Hoài Nam mở , thấy Thạch Khải : "Thôi Hoài Nam, nể mặt Khải, thằng bé sầu sắp kìa, Khải mời cơm ?"

"Anh thấy ?" Đào Hoài Nam nhích gần Trì Sính hơn chút, tay vịn mép bàn hỏi Trì Sính: “Anh nhỏ thấy , Khải đỡ kìa!"

Trì Sính tay Đào Hoài Nam, ngón tay vẫn còn vết hằn tan hết, ngón tay thon dài trắng nõn, khớp xương ửng chút xanh tím. Trì Sính hai giây, nắm lấy tay đưa lên miệng, c.ắ.n một cái ngón trỏ.

Đào Hoài Nam ngoan ngoãn để cắn, coi như chuyện gì, vẫn hỏi: "Anh Khải xin hộ, bảo em tha thứ ?"

Trì Sính c.ắ.n xong thả tay , tiếp tục làm việc.

Đào Hoài Nam cúi đầu gửi tin nhắn thoại: "Phan Tiểu Trác lôi Khải ép tớ!"

Phan Tiểu Trác: Không !

Thạch Khải dùng điện thoại của gửi tin nhắn thoại: "Nể mặt , Khải lấy đồ đổi với mày."

Đào Hoài Nam thế hỏi ngay: "Đồ gì ạ?"

Thạch Khải : "Anh video của Trì mày."

Đào Hoài Nam nghĩ ngợi : "Không đổi."

Thạch Khải: "Thế mà cũng đổi? Không đổi ý đấy?"

Đào Hoài Nam trả lời kiên định: "Không hối hận."

Cậu và Trì Sính đến nước , Đào Hoài Nam cần dựa cái khác để xác nhận điều gì nữa, những lời chính miệng Trì Sính quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Đào Hoài Nam tì cằm lên cánh tay, mép bàn, im lặng Trì Sính làm việc.

Trì Sính , hỏi: "Không tán gẫu nữa ?"

Đào Hoài Nam lắc đầu: "Thôi ạ."

Trì Sính mặc kệ .

Đào Hoài Nam một lát, đột nhiên tung chăn , xuống giường.

Trì Sính tưởng vệ sinh, kết quả Đào Hoài Nam chỉ bên cạnh , vẻ mặt thôi.

"Sao thế?" Trì Sính hỏi.

Ngón tay Đào Hoài Nam đặt lên lưng ghế Trì Sính, khẽ hỏi: "Em... ?"

Trì Sính ban đầu hiểu, đó mới khựng . Đào Hoài Nam căng thẳng, chầm chậm chớp mắt.

Trì Sính chống chân xuống đất, đẩy ghế lùi một chút, tạo trống giữa ghế và bàn, tay cũng rời khỏi bàn phím.

Đào Hoài Nam mím môi, bước chân trèo lên, cẩn thận lên Trì Sính, cằm nhẹ nhàng đặt lên vai . Trì Sính ôm nhích về phía , máy tính.

"Che mất ?" Đào Hoài Nam thì thầm.

Trì Sính đưa tay trái vuốt lưng một cái, trầm giọng : "Không ."

Hai đàn ông trưởng thành chung một cái ghế thế chật, nhưng họ dường như quen từ lâu .

Đào Hoài Nam nhắm mắt, tư thế hiện tại khiến động đậy, chỉ mãi Trì Sính. Trì Sính hỏi: "Lạnh ?"

"Không lạnh.” Đào Hoài Nam vai : “Nếu tê chân thì bảo em nhé."

Trì Sính nghiêng đầu, dùng môi ngậm nhẹ dái tai . Yết hầu Đào Hoài Nam trượt lên xuống, im lặng cọ cọ cổ Trì Sính.

Đợi đến khi thể ngoài gặp là hai ngày , vảy môi bong , cằm chỉ còn vết vàng nhạt, trông như ăn gì dính bẩn.

Sáng Đào Hoài Nam về nhà quần áo, chiều đến bệnh viện. Hai ông trong nhà đều làm , Đào Hoài Nam về còn xách theo một hộp lớn kẹo hồ lô Trì Sính mới làm hôm qua, về đến nơi là bỏ ngay tủ lạnh.

"Tối Hiểu Đông ăn hết của em cho xem." Đào Hoài Nam cởi quần áo .

Trì Sính cũng đang đồ, cũng ngoài.

"Anh với Thang mỗi một miếng, đến múi quýt cũng chẳng chừa cho em." Đào Hoài Nam mặc áo len , sờ cổ hỏi Trì Sính: “Anh nhỏ còn dấu ? Em cần mặc áo cao cổ ?"

Trì Sính một cái, bảo cần.

"Hôm nay bệnh viện họp, em nghiêm túc chút..." Đào Hoài Nam vẫn yên tâm lắm, vì chuyện cứ sợ Trì Sính thật, qua : “Sau tai thì ? Có ?"

Trì Sính bảo .

Lúc Đào Hoài Nam mới yên tâm, đó : "Thế làm thêm ít dấu."

Trì Sính búng trán một cái, : "Hết ."

Đào Hoài Nam giật , vội vàng nắm lấy tay : "Sao hết ? Tại ?"

Mặt Trì Sính lạnh tanh: "Không tại cả."

Đào Hoài Nam lắc đầu, kinh ngạc hỏi: "Không làm với em nữa ?"

Trì Sính lên tiếng, Đào Hoài Nam chấp nhận nổi, nịnh nọt lắc tay : "...Đừng mà."

Thực Đào Hoài Nam Trì Sính chỉ trêu , dỗ dành. Lắc lắc cánh tay hôn hôn má, lầm bầm những lời hổ, cho đến khi Trì Sính vỗ vỗ eo , bảo: "Tránh ."

Đào Hoài Nam , nghiêng đầu c.ắ.n lên yết hầu Trì Sính một cái, mới buông tay.

Loading...