Chó Dữ Lâu Năm - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:39
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai em nhà đúng là hùa trêu chọc khúc gỗ nhỏ, chọc cho nó , chọc cho nó chơi cùng.
Trì Khổ cái bộ dạng ăn vạ của Đào Hoài Nam, cầm bộ quần áo tới. Đào Hoài Nam vẫn chịu dậy, cứ đó lải nhải mãi: "Năn nỉ năn nỉ mà, xin đấy xin đấy."
Trì Khổ túm lấy cái tay đang khua khoắng lung tung của : "Ngồi dậy."
Đào Hoài Nam cố tình hợp tác, cứ lăn qua lăn giường.
Trì Khổ chán chẳng buồn quan tâm nữa, định bỏ . Tay định rút thì Đào Hoài Nam ôm chặt lấy bằng cả hai tay, hì hì: "Ngồi dậy , dậy đây."
Cởi đồ ngủ , Trì Khổ tròng cái áo qua đầu , tóc tai Đào Hoài Nam rối tung lên dựng cả, mặc quần áo làm tóc rối thêm cũng chẳng .
Đào Hiểu Đông sửa soạn xong xuôi, ghé đầu phòng hai đứa ngó, thấy Trì Khổ mặt mày cau đang quần cho Đào Hoài Nam, còn Đào Hoài Nam thì chịu yên, mồm miệng cứ lầm bầm quậy phá.
Thế là thiết lắm đấy, Đào Hoài Nam chỉ dám dở chứng mặt thôi, chứ mặt lạ thì ngoan như cún. Đào Hiểu Đông mắng yêu em một câu, bảo im .
Đào Hoài Nam "Dạ" một tiếng, quậy nữa.
Anh trai là thợ xăm, một studio riêng. Lúc làm việc thể chơi với hai đứa, thế là Đào Hoài Nam bắt đầu bám dính lấy Trì Khổ.
Anh trai vất vả lắm, làm việc quên ngày quên đêm, đến tận khuya vẫn xong việc. Đào Hoài Nam quấy, tối buồn ngủ thì tự sấp sô pha ngủ, bên tai văng vẳng tiếng máy xăm "rè rè" của , thỉnh thoảng còn tiếng chuyện với khách. Như thế thấy yên tâm, trai ở ngay gần đây, chân còn chạm Trì Khổ, tất cả những điều đó làm thấy an lòng.
Trì Khổ đó cũng ngủ gật, đầu ngửa nghiêng sang một bên, mu bàn tay vô thức đặt lên cổ chân Đào Hoài Nam. Đào Hoài Nam ngủ say, mỗi tỉnh giấc đều kiểm tra xem Trì Khổ còn đó , cứ sấp dùng chân dò dẫm. Trì Khổ đá phiền quá, dứt khoát đặt luôn tay lên .
Đào Hiểu Đông làm xong việc thì hơn mười hai giờ đêm, hai đứa nhỏ ngủ say như c.h.ế.t. Một bế nổi cả hai đứa đang ngủ, đành xổm bên cạnh gọi khẽ: "Về nhà thôi..."
Trì Khổ tỉnh , nó vốn ngủ thính, từ nhỏ đ.á.n.h đập nên thần kinh lúc nào cũng căng thẳng theo thói quen.
Nó mở mắt , thấy Đào Hiểu Đông đang hiền hòa, chống tay lên đầu gối xổm sô pha. Trì Khổ , ánh mắt lúc nào cũng bình yên như thế, dường như chẳng bao giờ giận dữ là gì.
"Về nhà thôi." Đào Hiểu Đông khẽ nhắc nữa.
Trì Khổ dậy khỏi sô pha, Đào Hiểu Đông bế Đào Hoài Nam lên. Đào Hoài Nam hừ hừ vài tiếng, cảm nhận trai đang bế nên áp mặt vai , tỉnh.
Trì Khổ xách giày của Đào Hoài Nam, lẽo đẽo theo Đào Hiểu Đông.
Đào Hiểu Đông khóa cửa, studio trong khu dân cư, ở tầng một của tòa chung cư. Giờ đèn trong khu tắt gần hết, cũng chẳng đèn đường, Đào Hiểu Đông một tay bế Đào Hoài Nam, tay đưa phía : "Lại đây."
Trì Khổ bước nhanh hai bước, sát bên cạnh .
Đào Hiểu Đông quờ tay xuống nắm lấy cổ tay nó.
Cánh tay Trì Khổ run lên, nó mím chặt môi, cảm nhận ấm đặc biệt từ lòng bàn tay truyền qua cổ tay .
"Sợ ?" Đào Hiểu Đông hỏi: “Sợ thì bế nốt."
Trì Khổ cúi đầu lí nhí: "Không sợ ạ."
Bóng tối chẳng gì đáng sợ cả, đời chỉ con là đáng sợ nhất, ngoài con thì chẳng gì đáng sợ.
"Sợ bế nổi hả?" Đào Hiểu Đông hỏi, bóp bóp cánh tay khẳng khiu của nó: “Cỡ hai đứa mày một tay chấp hết, bế như chơi."
Trì Khổ gì, nhiệt độ cánh tay nóng đến mức nó rụt , vùng da xung quanh như nổi da gà. Nó gần như bao giờ một đàn ông trưởng thành nắm tay như thế , bàn tay to lớn dày dặn nắm trọn cổ tay nó, cảm giác như chỉ cần dùng sức một chút là bẻ gãy tay nó như chơi.
Khu dân cư rộng, xe đỗ cũng xa.
Trong đêm trăng thanh vắng, Đào Hiểu Đông cứ thế bế một đứa, dắt một đứa, bước chậm rãi và ung dung.
"Nó phiền phức lắm đúng ?" Đào Hiểu Đông tiếp tục chuyện với Trì Khổ.
Trì Khổ lắc đầu, nhớ thấy bèn : "Không phiền ạ."
"Điêu.” Đào Hiểu Đông lắc đầu: “Anh nhiều lúc còn thấy nó phiền bỏ xừ."
Câu mà để Đào Hoài Nam lúc tỉnh thấy thì chắc chắn sẽ giãy nảy lên hỏi cho lẽ: "Em làm !"
giờ đang ngủ, Đào Hiểu Đông tha hồ : "Dính , để bụng, quậy banh nóc."
Trì Khổ im lặng, Đào Hiểu Đông bảo: "May mà Tiểu Trì ở đây, thì cũng chẳng dám cho nó học."
Dù nhiều hơn , nhưng kiểu trò chuyện câu câu chăng thế Trì Khổ vẫn quen.
Đào Hiểu Đông chuyện với nó một lúc, chính xác hơn là độc thoại một một lúc thì đến chỗ đỗ xe. Đào Hiểu Đông đặt Đào Hoài Nam ghế , lúc thẳng dậy thì xoa đầu Trì Khổ, lắc lắc mấy cái: "Cảm ơn em trai nhé, đỡ đần cho bao nhiêu là việc."
Tiếng gọi "em trai" khiến Trì Khổ ngước mắt lên , đưa tay mân mê tai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-11.html.]
Một lớn, hai đứa trẻ con, một con chó.
Gia đình duy trì đội hình như thế trong một thời gian dài. Hai đứa nhỏ ngoài mặt quan hệ lúc lúc , nhưng một đứa thì vô tư phổi bò, một đứa tuy suy nghĩ lung tung nhưng mau quên mồm mép tép nhảy, thành hai đứa chẳng mấy khi thắm thiết cả ngày, nhưng mâu thuẫn cũng chẳng giữ lâu.
Lần nào Đào Hoài Nam hôm giận dỗi, hôm là quên sạch, bắt đầu lải nhải gọi "Trì Khổ" ngớt.
Trì Khổ ở lâu cũng còn cự tuyệt giao tiếp như hồi đầu, cảm xúc bộc lộ ngoài cũng dần nhiều hơn. Cảm xúc nhiều lên Đào Hoài Nam thấy , cùng lắm là nó thèm để ý, giờ thì nó thường xuyên chê phiền phức.
Biểu cảm mặt thì Đào Hoài Nam thấy, nhưng giọng thì rõ mồn một, ai mà chẳng nó đang mất kiên nhẫn.
"Cậu thấy tớ phiền !" Đào Hoài Nam Trì Khổ gắt "Đợi tí" xong thì ngẩn hai giây hướng về phía Trì Khổ .
Trì Khổ đang dùng vở ô ly tập chữ Hán, đây là sách vở Đào Hiểu Đông mang về cho nó, bảo nó lúc rảnh ở nhà thì tập tành thêm. Trì Khổ hai trang giấy, trong chốc lát Đào Hoài Nam gọi nó năm .
"Làm cái gì?" Trì Khổ tới cạnh Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam vẻ mặt vô tội: "Tớ định làm gì , tớ gọi thế thôi."
"Tự chơi một ." Trì Khổ bỏ .
Đào Hoài Nam giẫm giẫm lên lưng ông Mười, ông Mười dạo cũng chẳng chơi với nữa, nó già quá . Phần lớn thời gian nó bẹp bên cạnh Đào Hoài Nam, thi thoảng dùng mũi huých huých .
Anh trai làm , trời cuối thu se lạnh, Đào Hoài Nam hắt xì một cái.
Cậu tự chơi cả buổi chiều , chơi với Trì Khổ, nhưng Trì Khổ thèm để ý đến .
Đào Hoài Nam xoa đầu ông Mười, con ch.ó Golden cưng chiều há miệng ngậm nhẹ tay . Cảm giác ươn ướt lông lá làm Đào Hoài Nam bật khúc khích, một đứa giơ tay một đứa c.ắ.n yêu. Đến lúc Trì Khổ tới thì Đào Hoài Nam cũng chẳng tha thiết chơi với nó nữa, m.ô.n.g xoay một cái hướng khác.
Cậu lúc thế lúc thế khác, Trì Khổ quen .
Đào Hiểu Đông thỉnh thoảng đưa Đào Hoài Nam bệnh viện khám mắt, nào bệnh viện Đào Hoài Nam cũng sợ. Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Khổ, máy móc lạnh lẽo chạm quanh mắt khiến run rẩy mỗi tiếp xúc.
Lời bác sĩ nào cũng như nào, Đào Hoài Nam cũng chẳng buồn vì những lời phủ định của họ nữa, mắt vốn dĩ chữa khỏi .
Sáng thứ Hai xin nghỉ khám mắt, khám xong Đào Hiểu Đông mới đưa hai đứa về trường.
Mắt Đào Hoài Nam bảo vệ , biến chứng , các bác sĩ đều khen mắt .
Mắt quả thực , khác hẳn với nhiều đứa trẻ trong lớp. Có đứa bệnh lâu ngày nhãn cầu teo nhỏ , đứa hình thành thói quen trợn ngược mắt hoặc rung giật nhãn cầu.
Đào Hoài Nam giữ gìn phương diện , ngoài qua khó mà nhận là trẻ mù.
Giáo d.ụ.c trẻ mù khó, ngoài việc truyền đạt kiến thức văn hóa còn bao gồm cả việc rèn luyện lễ nghi và hình tượng. Thói quen hành vi của trẻ con phần lớn đến từ việc quan sát hàng ngày, thấy mới bắt chước theo. Trẻ mù thấy nên thường những hành động, cử chỉ đúng mực, nếu uốn nắn kịp thời ngay từ đầu thì thành thói quen khó sửa.
Về mặt Đào Hiểu Đông quản em nghiêm, Đào Hoài Nam nhát gan lời nên bảo sửa là cố gắng sửa ngay.
Đào Hoài Nam đắp chiếc chăn nhỏ của , chuẩn ngủ.
Trì Khổ vệ sinh xong , Đào Hoài Nam gọi: "Trì Khổ."
Trì Khổ tới, Đào Hoài Nam vỗ vỗ giường : "Cậu đây với tớ một lát ."
Bà bảo mẫu dính nên cũng cản.
Trì Khổ xuống cạnh , Đào Hoài Nam nhắm mắt chuẩn ngủ. Một tay theo thói quen nắm lấy dải khăn nối giữa hai đầu giường, tay sờ lên cánh tay Trì Khổ.
Trì Khổ một lúc, đột nhiên cúi xuống chằm chằm Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam , nhãn cầu mí mắt cứ đảo qua đảo chầm chậm.
Trì Khổ lên tiếng: "Ngủ ?"
Đào Hoài Nam mở mắt, trả lời: "Chưa."
Lúc chuyện mắt vẫn vô thức chuyển động, Trì Khổ bất ngờ đưa tay che mắt .
"Làm gì đấy?" Đào Hoài Nam tưởng Trì Khổ đùa với , hì hì đưa tay lên định bắt lấy tay nó.
"Mắt đừng động đậy." Trì Khổ ấn tay lên mắt , lông mi Đào Hoài Nam run rẩy cọ lòng bàn tay nó, Trì Khổ nhắc nữa: "Đừng động đậy."
Giọng nó vẻ mất kiên nhẫn, hung dữ.
Đào Hoài Nam ngoan ngoãn nhắm chặt mắt , tắt cả nụ , lí nhí hỏi: "Sao thế..."
Bình thường thỉnh thoảng nghịch ngợm, cãi vài câu là để làm nũng với . Chung quy Đào Hoài Nam vẫn nhát gan, Trì Khổ mà hung dữ thật là sợ ngay, tay đặt lên tay Trì Khổ, im thin thít dám ho he.
Trì Khổ trả lời, tay cứ giữ nguyên mắt Đào Hoài Nam cho đến khi từ từ chìm giấc ngủ.