Chó Dữ Lâu Năm - Chương 109
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:42:37
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Sính c.ắ.n ác thật, chỗ môi Đào Hoài Nam c.ắ.n rách đó đóng một lớp vảy nhỏ, cằm cũng tím, qua quả thực đáng thương.
Đáng thương hơn là cổ và vai, Đào Hoài Nam dám để lộ ngoài, chỉ khi ngủ buổi tối mới dám hở .
Trì Sính từ thư phòng về, thấy Đào Hoài Nam dựa đầu giường, sờ soạng cổ .
"Sao thế?" Trì Sính hỏi.
Đào Hoài Nam chỉ cửa, thì thầm: "Đóng , đóng ."
Trì Sính đóng cửa , đợi đến bên giường, Đào Hoài Nam sán hỏi: "Cổ còn dấu ?"
Trì Sính vạch cổ áo xem, ngón tay vô tình quẹt qua cổ Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam nhột rụt một chút.
"Còn." Trì Sính thu tay về, .
"Nhiều ?" Đào Hoài Nam buồn rầu, gãi gãi cằm: “Cằm cọ mụn nhỏ luôn ."
Đào Hoài Nam từ nhỏ thích mặc cao cổ, bó cổ bó cằm đều khó chịu. Trì Sính cúi xuống bóp cằm kỹ, đúng là một mảng mụn đỏ nhỏ.
"Ngứa..." Đào Hoài Nam cọ cằm ngón tay Trì Sính, mượn móng tay gãi cằm: “Gãi gãi."
Ngày đầu tiên Trì Sính về nhà, hai mấy câu hôn hít lung tung, thời gian chuyện cộng bằng thời gian hôn. Hôn như thế , Trì Sính dù lạnh lùng làm kiêu đến mấy, Đào Hoài Nam cũng sợ nữa. Trước là sợ , hôn xong thì bớt sợ .
Gan to hơn, hành động và lời cũng phóng túng hơn, giống lúc đầu câu nào cũng ngập ngừng vấp váp.
Trì Sính dùng đầu ngón tay quệt qua quệt cằm hai cái, câu gì đó, Đào Hoài Nam rõ.
"Hả?" Đào Hoài Nam ngửa đầu hỏi.
Trì Sính hờ hững : "Tôi bảo tiểu thư thế."
"A..." Đào Hoài Nam gãi gãi cằm, chậm rãi : “Chẳng chiều hư ?"
Trì Sính một cái, lên tiếng.
Chỉ là áo len cọ cho dị ứng, mấy nốt mụn dị ứng ngứa lên là dứt, Đào Hoài Nam chốc chốc gãi một cái, Trì Sính điện thoại, ngẩng đầu, đưa tay gạt tay Đào Hoài Nam .
"Đừng gãi nữa."
Đào Hoài Nam cau mày, ngứa đến mức bực .
Trì Sính lát ngoài lấy hộp t.h.u.ố.c , nương theo ánh đèn trong phòng phân biệt các loại t.h.u.ố.c mỡ, Đào Hoài Nam ngửa cằm, để Trì Sính cầm tăm bông bôi cho .
Thuốc mỡ dính lên da lạnh, còn mát gió, Đào Hoài Nam thở hắt , tuy vẫn ngứa nhưng bôi t.h.u.ố.c ươn ướt mát mát vẫn đỡ hơn nãy nhiều.
Trì Sính bôi xong cất hộp t.h.u.ố.c , Đào Hoài Nam xuống đợi , nhắm mắt trông vẻ thoải mái.
"Mai đừng mặc nữa." Trì Sính .
Đào Hoài Nam há miệng, thôi.
Nếu Trì Sính c.ắ.n ghê quá thì cũng chẳng đến nỗi ngày nào cũng che chắn...
Trì Sính : "Sắp hết ."
"Thật á?" Đào Hoài Nam một cái: “Có cũng , chỉ tối khi ngủ mới nổi mụn, ban ngày cảm giác gì."
Sáng hôm Đào Hoài Nam dậy bảo Trì Sính: "Anh nhỏ xem cổ hộ em."
Trì Sính một cái bảo: "Cũng gần hết ."
Đào Hoài Nam cuối cùng mặc áo cao cổ nữa, tròng cái áo phông thoải mái hẳn.
Chiều nay thi môn cuối cùng, các môn khác đều nộp tiểu luận, nên thi xong hôm nay là học kỳ kết thúc . Đào Hoài Nam đề thi riêng, nhưng cũng làm bài cùng các bạn khác.
Cậu thu dọn xong từ sáng là luôn, ôn tập ở quán cà phê trong trường cả buổi sáng.
Chiều thi xong, Đào Hoài Nam thu dọn đồ đạc , khỏi phòng học nắm lấy cánh tay.
Giật xong Đào Hoài Nam lập tức phản ứng , ngạc nhiên thốt lên: "Anh nhỏ?"
Trì Sính "ừ" một tiếng, dẫn xuống lầu. Đào Hoài Nam nắm tay, gậy dò đường cầm trong tay dùng đến. Cậu xuống lầu hỏi: "Sao đến đây?"
"Cậu hỏi lắm thế." Trì Sính .
Đào Hoài Nam khi khỏi tòa nhà giảng đường kéo khóa áo khoác cẩn thận, mũ cũng đội lên, : "Em đưa ăn gì nhé?"
Trì Sính : "Tối hẹn ăn cùng ."
Đào Hoài Nam phản ứng nhanh, hỏi ngay: "Với Nam ạ? Anh cứ bảo đợi về là gặp."
Ra khỏi tòa nhà giảng đường Trì Sính buông , xung quanh cũng đông lắm. Đào Hoài Nam bên cạnh , Trì Sính chậm, nhưng Đào Hoài Nam theo kịp mấy vất vả.
là hẹn với Quý Nam, tin Trì Sính về là ngày nào cũng gọi điện. Người lớn tướng mà chẳng đổi tí nào, vẫn cứ nhây nhây, như thể bao năm qua chẳng lớn lên chút nào.
Trước đó gặp Đào Hoài Nam còn miễn cưỡng dáng một tí, gặp Trì Sính là hiện nguyên hình, cứ như vẫn là nam sinh mười bảy mười tám tuổi nghịch ngợm.
Hai gặp quàng vai bá cổ, vỗ lưng chan chát.
"Mẹ ơi trăm năm gặp!" Quý Nam húc vai Trì Sính: “Mày nghĩ cái quái gì thế giai! Mày nhớ nhà thật !"
Trì Sính tiếp lời , chỉ , kéo ghế xuống.
Đào Hoài Nam cởi áo khoác, cạnh Trì Sính.
"Mày yêu ? Tiểu Hoài Nam?" Quý Nam ngạc nhiên cổ Đào Hoài Nam, mắt tinh quá, cũng tại cổ áo Đào Hoài Nam lệch, lộ một vết đỏ bên xương quai xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-109.html.]
Đào Hoài Nam "hả?" một tiếng, kịp phản ứng đang gì.
Quý Nam nhoài tới, vạch cổ áo ghé sát , động tác quá đột ngột làm Đào Hoài Nam giật lùi : "Anh làm gì thế?"
"Thật đùa đấy? Có yêu thật ?" Quý Nam ngặt nghẽo Đào Hoài Nam: “Ai đấy!"
Đào Hoài Nam hỏi đến ngớ : "Anh thể bình tĩnh chút ... cứ giật đùng đùng thế."
"Anh mày là từng trải, mày đừng hòng lừa ." Quý Nam ghế, hai tiếng bảo: “Đừng bảo với là mày tắm kỳ ghét kỳ đỏ đấy nhé."
"Tắm cái gì..." Đào Hoài Nam sờ sờ cổ, nghĩ bụng chẳng còn là Nam cổ đỏ lòm bảo dị ứng hồi cấp ba nữa .
"Cho xem nào, ảnh ?" Quý Nam màn la lối ban đầu mà còn buồn bã: “Sao cứ cảm giác cải trắng nhà lợn ủi mất thế nhỉ."
"Ủi cái gì mà ủi.” Đào Hoài Nam rốt cuộc cũng chịu nổi, dựa lưng ghế: “Em làm gì ảnh, cũng em thấy chứ! Em mà yêu thật thì !"
"Không thể nào.” Quý Nam ngay: “Cái đồ ngây thơ như mày đừng dối mặt Nam."
Đào Hoài Nam nghĩ bụng thôi đừng vẻ với em, lúc em bắt đầu ngây thơ thì còn đang làm cái gì .
Trì Sính ở bên cạnh cuối cùng cũng mở miệng, đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, hỏi Quý Nam bao giờ .
Quý Nam lúc mới thôi soi mói cổ Đào Hoài Nam nữa, Đào Hoài Nam chột , rốt cuộc trông thế nào, Trì Sính sáng nay lừa .
Thực Trì Sính cố tình lừa , cổ đúng là còn gì, vết đỏ Quý Nam thấy là do Đào Hoài Nam cởi áo khoác làm lệch cổ áo mới lộ .
Đào Hoài Nam cũng chẳng áp lực lắm, cũng chẳng sợ thấy, chỉ là giờ hỏi đến thế trả lời là ai.
"Bạn nhỏ của mày ?" Quý Nam ăn nửa bữa, hỏi.
Đào Hoài Nam đoán định hỏi Phan Tiểu Trác, đáp: "Anh ?"
"Không .” Quý Nam : “Sao ."
"Cậu thi xong, còn hai môn nữa." Đào Hoài Nam ăn : “Sắp thi xong ."
Quý Nam hờ hững "" một tiếng, sang chuyện khác với Trì Sính.
Trì Sính nhiều hơn hồi cấp ba một chút, hồi đó cao ngạo lạnh lùng thật sự, giờ tuy vẫn ít , nhưng cũng tán gẫu một lúc. Anh bây giờ chuyện , Đào Hoài Nam bên cạnh, mỗi thấy là thấy nóng tai.
Ăn xong bữa cơm, Quý Nam đưa hai về, bảo hai hôm nữa tìm họ chơi.
Trong khu đứa trẻ con quấn kín mít đang giẫm tuyết, phụ ném cục bông tròn vo bồn hoa phủ đầy tuyết, cho đứa trẻ lăn lộn trong đó chơi.
Đứa trẻ quần áo dính đầy tuyết, mặt đeo khẩu trang hoa nhỏ, lộ đôi mắt to tròn, khanh khách.
Đào Hoài Nam thấy cảnh , nhưng thấy tiếng của đứa trẻ. Đào Hoài Nam giẫm lên viên gạch lát bên bồn hoa, cẩn thận dọc theo đó.
Trì Sính bảo xuống.
Đào Hoài Nam bảo , mùa đông chuyện là miệng phả khói trắng, mùa đông mấy năm nay lạnh như nữa, mùa đông hồi bé hình như ngoài chuyện là lạnh đến mức mở nổi miệng.
Hai về đến nhà Hiểu Đông cũng về, quần áo xong xuôi.
"Dô, về ?" Hiểu Đông ban ngày giúp mấy đứa nhỏ trong cửa hàng bê đồ, mu bàn tay xước một mảng da, chảy máu, nhưng vết thương kiểu cũng khá đau.
Trì Sính thấy tay , cau mày: "Sao thế ?"
"Bê thùng hàng quệt thôi." Đào Hiểu Đông để tâm lắm, một cái.
Hiểu Đông về khoản xuề xòa, va quệt cũng để ý, từ nhỏ nghịch ngợm quen . Đào Hoài Nam hỏi: "Sao thế ạ? Bị thương ạ?"
"Xước tí thôi, ."
Trì Sính xử lý sơ qua cho , Đào Hoài Nam cởi áo khoác treo lên, cạnh Hiểu Đông.
Đào Hiểu Đông sang định chuyện với , nghiêng đầu ánh mắt dừng cổ Đào Hoài Nam một giây ngắn ngủi, đó vẫn chuyện bình thường.
Ở ngoài mặc quần áo che chắn , ở nhà thể che mãi, mấy ngày nay Đào Hiểu Đông thấy từ lâu .
Anh hỏi, coi như thấy.
Đào Hoài Nam sờ cổ tay , lo lắng, dám sờ mu bàn tay. Đào Hiểu Đông dùng tay xoa đầu , mắt em trai, đứa bé mấy năm mấy năm, rốt cuộc vẫn lớn .
Anh trai thế nhỏ, mấy năm nay Đào Hoài Nam mặt thế nào cũng đến đáy mắt, thời gian gần đây rõ ràng khác hẳn.
Đào Hiểu Đông , Đào Hoài Nam Trì Sính, thở dài thành tiếng.
Đến tối khi ngủ, cằm Đào Hoài Nam quả nhiên nổi mụn nhỏ, từ bé thế, dị ứng là mụn nổi mấy ngày.
"Đừng gãi." Trì Sính .
Đào Hoài Nam cũng lời, bỏ tay xuống, chỉ : "Hay c.ắ.n thêm cái nữa ."
Trì Sính vốn đang định bật máy tính, thế nghiêng đầu liếc một cái.
Đào Hoài Nam dịch gần , thăm dò dùng chóp mũi cọ cọ cổ Trì Sính. Trì Sính tránh sang một bên, bình thản hỏi: "Cậu làm gì đấy?"
Vảy nhỏ môi Đào Hoài Nam bong hết, còn đáng thương nữa. Không đáng thương thì thương, trong lòng Đào Hoài Nam hiểu rõ lắm.
"Dỗ .” Đào Hoài Nam ghé sát cọ cọ, chóp mũi cọ lên cọ xuống gáy Trì Sính: “Muốn c.ắ.n em."
Trì Sính đẩy mặt , đẩy sang một bên, hỏi: "Hai hòa ?"
"Chưa, em mà.” Đào Hoài Nam : “Chưa hòa cũng ảnh hưởng đến việc cắn."
Đào Hoài Nam c.ắ.n nhẹ lên vai một cái, Trì Sính nghiêng đầu , để ý đến . Đào Hoài Nam c.ắ.n xong hôn lên chỗ đó, thì thầm: "Chó con."