Chó Dữ Lâu Năm - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:42:18
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực Phàm Quả chỉ là ham chơi thôi, bạn cùng phòng của đều ở trường nữa, làm, du học, chỉ chờ nghiệp. Ngày nào cũng ở một chán c.h.ế.t, hiếm khi Trì và Quách đều ở trường, nên cứ tìm cớ sang chơi. Tiểu Phàm tuy làm tỷ phú, nhưng cũng tiền nào cũng kiếm, cũng chẳng thiếu chút tiền , tiền Đào Hoài Nam chuyển cho, Phàm Quả đều đem mua đồ cho Trì Sính cả.
Thích náo nhiệt bày trò, khéo ghép cặp với Đào Hoài Nam thành tổ hợp "quậy phá".
Đào Hoài Nam cho gõ cửa lúc sáng sớm, Phàm Quả cũng thôi, sáng cầm chìa khóa tự mở cửa, đặt đồ lên bàn, gì luôn. Đưa cơm mà còn ghét bỏ, kêu ai bây giờ.
Đào Hoài Nam vẫn nhắn tin cho Trì Sính mỗi ngày, cũng dám quá trớn. Anh nhỏ nhỏ nọ, kiên trì cọ cảm giác tồn tại.
Hôm phát lương, Đào Hoài Nam chuyển cho Trì Sính hai nghìn tệ. Cũng hai nghìn tròn, còn lẻ năm mươi tám tệ.
Trì Sính: Làm gì thế?
Số trả lời tin nhắn chỉ đếm đầu ngón tay, Đào Hoài Nam nhận hồi âm thì vui vẻ mặt, nhắn : "Em nhận lương , lương làm thêm nhiều, em giữ một nghìn tiêu vặt, còn cho nhỏ."
Trì Sính: Cho làm gì?
Đào Hoài Nam đáp: "Thì cho thôi, giờ em kiếm tiền , kiếm tiền cho tiêu."
Trì Sính trả lời nữa, nhưng mấy phút , tiền chuyển khoản nhận.
Đào Hoài Nam vui lắm, cầm điện thoại xoa xoa trong tay, xoa xong mở nhóm chat gia đình, gửi đó hai cái lì xì hai trăm tệ, một cái ghi "Cho Hai", một cái ghi "Cho Thang".
Thang Sách Ngôn ban ngày làm nhận , Hiểu Đông nhận ngay, hỏi trong nhóm: "Lại phát lương ?"
Đào Hoài Nam trả lời: "Phát lương ạ."
Đào Hiểu Đông : "Có tiền ?"
Đào Hoài Nam đáp: "Có tiền ạ."
Từ khi Đào Hoài Nam kiếm tiền, nào nhận lương cũng phát lì xì cho hai ông . Lương làm thêm một năm của khi chẳng bằng tiền một hình xăm nhỏ của trai, cũng chẳng bằng lẻ gửi thẻ cho , nhưng Đào Hoài Nam nào cũng phát.
Lát Hiểu Đông nhắn riêng cho : "Bé cưng , đừng quên phần của nhỏ nhé."
Đào Hoài Nam tự dưng thấy chột , dám gửi , đành phối hợp trả lời: "Vâng ạ."
Hiểu Đông cầm cái lì xì ít hơn một , lo cái tâm đến lượt lo.
Trước đêm Giáng sinh, Quý Nam về nước.
Về đến nơi quả nhiên gọi điện cho Đào Hoài Nam, rủ chơi. Người đông đủ lắm, quá nửa làm, còn đang học thì vẫn nghỉ.
Quý Nam đến bệnh viện tìm Đào Hoài Nam, thò đầu phòng tư vấn của , cố tình hỏi: "Bác sĩ Tiểu Đào ở đây ?"
Cậu lên tiếng Đào Hoài Nam nhận giọng, cũng đầu , đáp: "Không ở đây ạ."
"Thế đây nhé?" Quý Nam lắc lắc túi đồ trong tay: “Ngửi thấy mùi ? Cậu ở đây mang đấy nhé?"
"Cái gì thế?" Đào Hoài Nam hỏi: “Cho em ngửi thử xem nào."
Quý Nam tháo kính râm xuống, mùa đông rét mướt mà chỉ mặc mỗi cái áo khoác bông mỏng tang, bên trong là áo cộc tay. Cậu đầy phong độ, trong túi giấy là mấy món bánh ngọt mới do đầu bếp khách sạn nhà làm, hôm nay làm xong để chụp ảnh, vẫn chính thức mắt.
"Chỗ các cho ăn trong phòng đấy?" Quý Nam xuống ghế sô pha đối diện, Đào Hoài Nam: “Bác sĩ Tiểu Đào của chúng dáng phết nhỉ."
"Cho chứ, đưa đây nào." Đào Hoài Nam chìa tay đòi: “Anh còn nữa ?"
"Vẫn về một chuyến, là nữa." Quý Nam sờ sờ đồ trang trí nhỏ bàn kính, dựa lưng ghế: “Vẫn là ở nhà thoải mái nhất."
Đào Hoài Nam lấy một cái hộp nhỏ là gì, Quý Nam giúp múc một thìa nhỏ bảo: "Há miệng."
"Em tự ăn!" Đào Hoài Nam lùi một chút, cầm lấy cái thìa.
"Với Nam mà còn ngại gì chứ, quen bao nhiêu năm ." Quý Nam ha ha .
Đào Hoài Nam hai năm gặp , những bạn hồi đó đều thiết, quan hệ . Hai chuyện tránh khỏi nhắc đến Trì Sính.
Quý Nam hỏi: "Anh Trì vẫn về nhà ?"
Đào Hoài Nam ngay: "Về về chứ."
"Bao giờ?"
"Anh .” Nhắc đến chuyện Đào Hoài Nam vui vui: “Dù Tết chắc chắn về."
"Cũng giỏi thật, từ hồi nghiệp cấp ba đến giờ mày gặp nó nào, đổi ?"
Đào Hoài Nam lắc đầu: "Không ạ."
Bình thường Đào Hoài Nam tạo ấn tượng ôn hòa, cũng . so với lúc ở mặt đám Quý Nam vẫn chút khác biệt, mặt những bạn quen hồi đó, Đào Hoài Nam như tự động về chế độ tương tác với họ, biến thành một đứa em trai khá hoạt bát vui vẻ. Rõ ràng Đào Hoài Nam chẳng nhỏ hơn họ là bao, nhưng đám con trai đó luôn coi là em út.
Có lẽ vì họ đều tính từ phía Trì Sính, quen giúp Trì Sính trông nom , nên thấy là trêu chọc.
Trước khi Quý Nam còn hỏi: "Bạn nhỏ của mày ?"
"Ai?" Đào Hoài Nam hỏi: “Tiểu Trác á?"
"Ừ, Tiểu Trác."
"Đang học, bận lắm." Đào Hoài Nam nghĩ đến cái gì, : “Hai liên lạc mà? Anh tự mà hỏi."
"Anh hỏi.” Quý Nam phì : “Lần ăn cơm gọi cả nó ."
"Được ạ.” Đào Hoài Nam nhận lời: “Tiểu Trác bây giờ cởi mở hơn xưa nhiều ."
Tiểu Trác so với đúng là cởi mở hơn ít, tuy mặt lạ vẫn mặt lạnh ít , nhưng mặt thiết thì nhiều lắm .
thiết với ít, ngoài Đào Hoài Nam chắc cũng chẳng đếm mấy .
"Anh nhỏ trai thật." Phan Tiểu Trác thành thật khen ngợi.
"Cảm ơn nhé.” Đào Hoài Nam đẩy điện thoại về phía thêm một chút: “Đọc cho tớ ."
"Mặc áo hoodie mũ, màu xanh đậm, mũ trùm lên đầu, bên ngoài khoác áo lông vũ ngắn màu đen, quần túi hộp đen, giày thể thao, chụp trộm đấy, trai thật sự." Phan Tiểu Trác làm một cái máy phiên dịch ảnh tận tụy, ảnh hỏi: “Cậu cao lên ?"
"Cái đó thì , tớ đo ." Đào Hoài Nam thu điện thoại về, bấm bấm một hồi lôi một tấm nữa, đẩy qua.
Phan Tiểu Trác một cái bảo: "Cái chụp mờ quá, đang ăn cơm."
Đào Hoài Nam "cảm ơn", cất điện thoại . Hai đang ở trong phòng nghỉ tại cửa hàng của Hiểu Đông, trong cửa hàng nhiệt độ cao, hai mỗi xem một quyển sách. Sách chữ nổi của Đào Hoài Nam là do bác sĩ Tề chuẩn cho các tư vấn viên khiếm thị trong bệnh viện, bác sĩ Tề thực sự . Đào Hoài Nam ôm quyển tài liệu dày cộp, đến buồn ngủ díp mắt.
Hiểu Đông lên đưa đồ ăn cho hai đứa một chuyến, .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-105.html.]
Phan Tiểu Trác : "Anh cũng trai."
"Cảm ơn nhé." Đào Hoài Nam dựa nghiêng giường, mơ màng sắp ngủ: “Anh Thang của tớ cũng trai."
"Xung quanh tớ nhiều trai thật đấy." Phan Tiểu Trác buột miệng .
Đào Hoài Nam tiếp lời nhanh: "Còn ai nữa?"
Phan Tiểu Trác lập tức , mặt .
Đào Hoài Nam hỏi: "Anh Nam hả?"
Phan Tiểu Trác nhét quả hồng nhỏ miệng : "Cái gì chứ! Im miệng!"
Trước nhóm chat nhỏ nhà họ tên nhóm, chỉ là "Trò chuyện nhóm" mặc định của hệ thống.
Mấy hôm Đào Hoài Nam đổi tên , giờ gọi là " Khổ mau về nhà".
ngày Giáng sinh trúng cuối tuần, Thang làm. Hai ông đóng cửa trong phòng mãi dậy, Thang cứ nghỉ là ngủ nướng. Đào Hoài Nam sắp thi , lẽ dậy sớm ôn bài, nhưng hai ông dậy làm cũng chẳng dậy, ôm cái gối ngày nào cũng ôm, vùi mặt đó nhạc.
Bài hát mới Giang Cực thu âm gửi đến lâu , Đào Hoài Nam mãi thời gian . Cậu lâu nhạc, học làm thêm thời gian ít nhiều, dạo ban nhạc nhỏ diễn cũng tham gia.
Trong nhóm gọi , Đào Hoài Nam đều bảo bận.
Bài hát mới của Giang Cực khác hẳn phong cách gào thét đây, mà một bản tình ca chậm rãi, chút cô đơn. Trước khi điệp khúc một đoạn ngân nga nhạc đệm, Đào Hoài Nam thích.
Bài hát đó hai , còn chuyển tiếp cho Trì Sính.
Lúc đó Trì Sính đang cây thông Noel to đùng Phàm Quả chạy vẽ nền tuyết cửa sổ, mặt mày Phàm Quả hành cho tê liệt cảm xúc .
Quách Nhất Minh bên cửa sổ chụp ảnh, bảo: "Cái cây ít nhất cũng đáng giá một trăm tệ."
Trì Sính cúi đầu điện thoại, mở bài hát đó lên.
"Mày hát ?" Quách Nhất Minh hỏi.
Trì Sính nhướng mày, bài hát phát thêm một lúc, Quách Nhất Minh : "Không mày hát, chỉ đoạn đầu là giống thôi."
"Làm gì đấy?
Đào Hoài Nam rúc trong chăn ấm áp dễ chịu, nhận tin nhắn xong, đưa mic điện thoại lên miệng, hỏi: "Anh nhỏ tiện ?"
"Nói.
Đào Hoài Nam gọi luôn một cuộc gọi thoại sang.
Quách Nhất Minh thấy tiếng chuông, ghế làm việc. Trì Sính bắt máy, một tiếng "ừ".
Đào Hoài Nam vẫn dậy, trong giọng còn vương chút mềm mại và khàn khàn của buổi sớm, thì thầm to nhỏ, truyền cả cái cảm giác ấm áp lười biếng hiện tại qua giọng .
"Anh nhỏ dậy ?" Đào Hoài Nam ôm gối hỏi.
"Mấy giờ mà dậy?" Trì Sính đáp.
"Em vẫn dậy.” Đào Hoài Nam ngượng ngùng, đó : “Cũng trách em , Hai với Thang đều dậy mà."
Trì Sính cái cây thông nền tuyết lầu, hỏi : "Mấy đồng lương của còn thuê vẽ cây thông Noel cho cơ ?"
Đào Hoài Nam xong , hỏi: "Quả Nhi vẽ xong ạ?"
Trì Sính hỏi: "Sáu trăm tệ tiêu đến giờ vẫn còn tiền hoang phí ?"
Đào Hoài Nam trốn trong chăn, mép chăn che nửa khuôn mặt, lên giọng cũng ồm ồm: "Em vẫn còn, quỹ... đen."
Trì Sính hờ hững : "Giỏi nhỉ."
Tâm trạng Đào Hoài Nam cực kỳ , đôi mắt lộ ngoài chăn cong tít, giọng điệu vô thức mang theo vẻ dỗ dành, : "Đợi về em đưa hết cho ."
"Tôi cần.” Trì Sính dựa tường : “Tôi cũng về."
"Đừng đừng.” Đào Hoài Nam vội : “Anh về ."
Trì Sính lên tiếng, Đào Hoài Nam bảo: "Em thi xong đón nhé."
"Cậu đừng đến.” Trì Sính tiếp lời ngay: “Đừng hành xác."
Đào Hoài Nam "a" một tiếng, ngoan ngoãn : "Vâng ạ."
Tiểu Trì hôm nay thực sự quá ôn hòa, tuy nhiệt tình lắm, nhưng cũng cúp máy. Đào Hoài Nam chẳng cần nhiệt tình, cũng thể giữ cho cuộc gọi tẻ nhạt, luôn nhiều chuyện với Trì Sính.
Trì Sính từ lúc đầu bên cửa sổ, đó về ghế , ngửa đầu nhắm mắt dựa ghế .
Đào Hoài Nam đó cũng quấn chăn dậy, kể lể với Trì Sính vài ca trị liệu ở bệnh viện, những chuyện thú vị và cần bảo mật.
Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn từ trong phòng , Hiểu Đông mở cửa thò đầu phòng một cái, Thang Sách Ngôn bảo: "Đang gọi điện thoại đấy."
Đào Hiểu Đông nghiêng tai một lúc, thấy tiếng gọi "Anh nhỏ".
Làm vẻ mặt ngạc nhiên khoa trương, Đào Hiểu Đông "ồ" lên một tiếng, bảo: "Khá lắm."
Thang Sách Ngôn đẩy lưng , hai cùng rửa mặt. Thằng em trong phòng gọi điện thoại , hai ông tha hồ phóng túng, lúc đ.á.n.h răng Thang Sách Ngôn một tay ôm Đào Hiểu Đông từ phía , sờ cái bụng phẳng nhưng vẫn chút cơ bắp của .
Thang Sách Ngôn luôn thích sờ bụng, Đào Hiểu Đông sờ thấy nhột, khẽ vài tiếng, lên bụng cũng co thắt theo từng nhịp. Thang Sách Ngôn cào cào bụng , buông cúi đầu súc miệng.
"Anh Hai với Thang đang kìa..." Đào Hoài Nam dùng chăn che miệng và điện thoại, thì thầm với Trì Sính: “Dính nha dính nhít."
"Anh Hai dậy còn dậy?" Trì Sính hỏi .
"Em nỡ cúp máy." Đào Hoài Nam thành thật : “Cúp bao giờ mới chuyện với nữa."
Trì Sính khẩy một tiếng, bảo: "Đáng thương thế cơ ."
Đào Hoài Nam định thêm gì đó, Trì Sính hỏi: "Cậu thử ?"
"Gì cơ ạ?" Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính : "Điện thoại của , thử gọi bao giờ ?"
Đào Hoài Nam thử, dám, lúc nào cũng cẩn thận dè dặt.
Trì Sính nhắm mắt, : "Dậy , cúp đây."