Chín Trăm Ngày Làm Ca Nhi Thử Hôn Của Nhiếp Chính Vương - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:58:49
Lượt xem: 143

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôn sự của Thập Lục gia cứ thế mà bắt đầu chuẩn .

 

Theo lễ nghi, việc hôn phối của chư hầu thể quá vội vàng, từ khi định đến lúc thành nửa năm chuẩn . lão Hoàng đế tự ngày tháng của chẳng còn bao nhiêu, liền miễn trừ nghi lễ rườm rà, hạ chỉ đơn giản hóa tất cả, mau chóng thành hôn sự.

 

Quả nhiên, ngày hôm , Lễ bộ phái đến phủ Thập Lục gia đo , chuẩn may hôn phục.

 

Thập Lục gia như vịt đuổi lên giàn, sắc mặt dửng dưng giơ tay mặc cho đo đạc.

 

Ánh mắt y đờ đẫn, vô hồn, dừng nơi bóng lưng dửng dưng ngoài cửa.

 

Hồi lâu, y cất tiếng: “Hạ Lan Sơn.”

 

Hạ Lan Sơn lúc đang thu xếp bài vở cho y, gọi thì ngẩng đầu: “Chủ tử.”

 

Thập Lục gia : “Thu dọn gì nữa? Ta sắp xuất giá , về chỉ cần học mấy món thêu thùa, giúp phu quân dạy hài t.ử cho . Mấy quyển sách vô dụng , ngươi đem đốt sạch .”

 

Giọng y hề nhỏ, đám hạ nhân qua ngoài cửa đều thấy. Thế nhưng ngoài vẫn chẳng lấy một phản ứng, so với cọc gỗ còn cứng hơn cả tảng đá.

 

Hạ Lan Sơn mím môi: “Đốt thì tiếc lắm, nếu chủ t.ử cần, bằng ban cho tiểu nhân.”

 

Thập Lục gia trừng mắt y: “Mang đốt!”

 

Hạ Lan Sơn đáp khẽ “”, ôm vài quyển sách cùng lò than mang ngoài.

 

Vừa châm lửa, Thập Lục gia lập tức hất tay đang đo áo, bước nhanh cửa : “Bổn vương để quên vật trong lò than ! Phi Quang, ngươi tìm giúp bổn vương!”

 

Phi Quang khựng , c.ắ.n môi bước tới, quỳ xuống, duỗi tay lò than đang cháy hừng hực.

 

Thấy thực sự định làm liều, Hạ Lan Sơn hoảng hốt ngăn : “Không !”

 

Thập Lục gia nổi giận: “Quản làm gì?! Hắn là đồ ngốc! Nhát gan! Đầu heo! Cứ để mặc !”

 

Ngọn lửa l.i.ế.m qua tay Phi Quang, như đau, định thò tay . Hạ Lan Sơn cuống quýt đá đổ lò than, quỳ xuống: “Chủ tử! Xin đừng làm khó thị vệ Phi Quang nữa!”

 

Phi Quang cũng quỳ xuống theo, tay nắm chặt đè nền đất. Hồi lâu chẳng thấy động tĩnh gì, hai cùng ngẩng đầu, chỉ thấy Thập Lục gia sắc mặt u ám, vành mắt đỏ hoe.

 

Y từ cao xuống, lạnh lùng : “Chuyện chung đại sự của định , lấy là nam nhân đầu thiên hạ, chỉ phụ hoàng . Đại hỷ như thế, thể cùng vui mừng? Ta thấy hai ngươi tuổi tác tương xứng, tình nghĩa cũng sâu đậm, chẳng bằng để bổn vương tác thành, ban cho các ngươi một đoạn nhân duyên khổ mệnh. Hạ Lan Sơn, Phi Quang, các ngươi thấy ?”

 

Hạ Lan Sơn há miệng ấp úng: “Chủ tử, chủ tử, …”

 

Thập Lục gia mấy bước xông tới: “Sao, hôn sự của bản làm chủ , chẳng lẽ hôn sự của hai tên hạ nhân các ngươi, bổn vương cũng làm chủ nổi?”

 

Hạ Lan Sơn hoảng hốt sang Phi Quang, nghĩ theo hầu Thập Lục gia nhiều năm, nếu mở lời thì hẳn dễ hơn. Nào ngờ Phi Quang như liên quan, cúi đầu .

 

Không đợi Hạ Lan Sơn kịp mở miệng, Thập Lục gia bỗng đá một cước vai Phi Quang, né tránh, cứ thế ngã xuống.

 

Thập Lục gia tay đ.ấ.m chân đá, sức đ.á.n.h .

 

Hạ Lan Sơn dám lên tiếng nữa, y ngẩng đầu, thấy quan viên Lễ bộ nơi góc sân lạnh lùng quan sát, liền hiểu cản cũng vô ích, việc hôm nay chắc chắn sẽ đến tai Thánh thượng.

 

Thập Lục gia đ.á.n.h mệt mới dừng tay. Phi Quang mặt mũi bầm tím lập tức bò dậy, ngoan ngoãn quỳ thẳng, như một con ch.ó trung thành.

 

Chốc lát , một giọt lệ từ mắt Thập Lục gia rơi xuống đất, ngay mặt Phi Quang, như rơi thẳng tim .

 

“Đồ gan.” Thập Lục gia thì thào, chỉ ba bọn họ mới : “Ngươi nếu là nam nhân, thì …”

 

Rốt cuộc “” thế nào, y vẫn tiếp. Cuối cùng chỉ liếc tay Phi Quang còn ấn đất, uể oải xoay phòng.

 

Quan viên Lễ bộ đuổi theo, còn định tiếp tục đo áo, chỉ một tiếng “Cút” vang lên, xem hôm nay là đo nổi .

 

Hôm , Hoàng thượng truyền Thập Lục gia cung.

 

Hoàng t.ử thành niên triệu kiến, mười phần thì chín là hỏi bài vở, dĩ nhiên mang bài tập theo. Hạ Lan Sơn đeo túi sách theo Thập Lục gia, khỏi vương phủ.

 

Thập Lục gia trong xe ngựa hỏi: “Hạ Lan Sơn, sắp mắng đúng ?”

 

Hạ Lan Sơn nên trả lời thế nào. Thập Lục gia : “ sai ở ? Ngươi bằng lòng gả cho yêu ?”

 

Hạ Lan Sơn đáp: “Chủ t.ử và… Nhiếp chính vương, dù gì cũng quen nhiều năm.”

 

 Ánh mắt Thập Lục gia ảm đạm: “Bổn vương quen nhiều , chỉ Nhiếp chính vương.”

 

Dứt lời, y buông rèm, thêm gì nữa.

 

Thập Lục gia cũng xem như hiểu rõ bản , quả thật y mắng thê thảm. Lão Hoàng đế dựa long sàng, giận dữ quát: “Ngươi chỉ giận dỗi, giang sơn đều đặt lên vai hai các ngươi ? Trẫm còn sống, các ngươi là nhi t.ử yêu quý, nhưng nếu một mai trẫm băng hà, các hoàng t.ử cchưởng quầya còn trưởng thành, trông ai? Nương ai?”

 

Thập Lục gia lau nước mắt cứng miệng: “Thập Tam ca lập làm Thái tử, …”

 

Hoàng đế cắt ngang, khàn giọng: “Thập Tam ca của ngươi mới mười sáu tuổi, làm đấu lũ nguyên lão lắm mưu nhiều kế? Trẫm còn cách nào khác, chỉ thể gả ngươi cho Văn Vũ Dã, cược chút trung thành của , chí ít vì ngươi, mà chống đỡ cho Thái tử, để bắt nạt! Tương lai nếu các ngươi hài tử, cũng là huyết mạch hoàng thất Đại Nghiệp !”

 

, chỉ cần cưới Thập Lục gia, dù Văn Vũ Dã dã tâm cướp ngôi, cũng cần gánh tiếng nghịch thần tặc tử. Chỉ cần để hài t.ử của và Thập Lục gia kế vị, thì cũng như . Mà hài t.ử là chính thống Đại Nghiệp, đối với Văn Vũ Dã Đại Nghiệp đều là phương án vẹn nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chin-tram-ngay-lam-ca-nhi-thu-hon-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-2.html.]

Mãi tới lúc , Thập Lục gia mới thật sự thấu hiểu nỗi khổ tâm của phụ hoàng. Y gì thêm, rơi lệ bái lạy thật sâu: “Phụ hoàng!”

 

Lúc lui xuống, lão Hoàng đế đột nhiên gọi: “Hạ Lan Sơn, ở .”

 

Hạ Lan Sơn kinh ngạc đầu.

 

 

Về đến vương phủ, Hạ Lan Sơn lập tức trở về phòng. Béo Đôn múc nước giếng mang tới, Hạ Lan Sơn cảm ơn xong liền úp đầu chậu, cứu lấy cái đầu đang như bốc khói của .

 

Y nín thở tới khi chịu nổi mới ngẩng đầu lên, lau mặt, : “Trong cung mát thật đấy, Béo Đôn, ngươi , tẩm điện của Hoàng thượng còn đặt mấy chum băng, mát mẻ vô cùng.”

 

Béo Đôn lo lắng: “Lan ca nhi, ngươi sinh bệnh như thật sự chứ?”

 

Hạ Lan Sơn đứa nhỏ vô ưu vô lo như Béo Đôn bận tâm, liền tỏ vẻ nhẹ nhàng: “Bệnh chữa , chờ tìm một phu quân giàu , sẽ chữa khỏi cho !”

 

Béo Đôn sốt ruột: “Vậy ngươi mau tìm !”

 

Hạ Lan Sơn khẽ, ánh mắt đầy u sầu. Y khẽ : “Không kịp nữa .”

 

Béo Đôn ngơ ngác: “Sao kịp?”

 

Hạ Lan Sơn lắc đầu đáp, chỉ lấy từ tay áo một bình thuốc, đưa cho Béo Đôn: “Cái , lấy danh nghĩa của ngươi, mang đến cho thị vệ Phi Quang. Tay lửa làm bỏng.”

 

Béo Đôn to xác, nặng trăm cân, lời Hạ Lan Sơn, y bảo gì làm nấy. Vừa nhận lệnh, chạy ngay.

 

Thật là mệnh lệnh của Thập Lục gia. Trước khi cung, Hạ Lan Sơn định sai Béo Đôn đưa thuốc, nhưng thánh chỉ trì hoãn.

 

Béo Đôn đưa t.h.u.ố.c xong, vội trở về, mà khỏi vương phủ, mang theo bộ tiền riêng chạy thẳng tới Hồng Lô tửu quán.

 

Chưởng quầy đang cửa bóc lạc rang, thấy như trời sập kéo đến thì đùa: “Béo Đôn, đến đây? Ăn khỏe quá đuổi khỏi phủ ?”

 

Béo Đôn nhiều, ném túi tiền lòng chưởng quầy, hào sảng: “Cho ngươi đấy! Nhờ ngươi giúp đỡ, tìm cho Lan ca nhi nhà một phu quân thật giàu!”

 

Chưởng quầy ngớ , mở túi xem liền hô lên: “Ôi trời tổ tông ơi, ngươi trúng mánh !”

 

Béo Đôn khì: “Không nhiều . Ngươi giúp Lan ca nhi nhà tìm phu quân giàu !”

 

Chưởng quầy ngẫm nghĩ: “Lan ca nhi nhà ngươi, là cái da trắng trắng từng gặp? Đang yên đang lành, làm mai cho y? Vả , vương phủ chắc gì chịu buông ?”

 

Béo Đôn chẳng hiểu gì, chỉ nghĩ “phu quân giàu thể chữa bệnh cho Lan ca nhi, nên bất chấp tất cả.

 

Hắn to tiếng: “Đừng hỏi nhiều! Cứ tìm là !”

 

Chưởng quầy cầm cả đống tiền, nỡ từ chối: “Thôi , sẽ cố, nếu xong, trả tiền!”

 

Béo Đôn yên tâm rời .

 

Trong phòng trang nhã lầu, cạnh cửa sổ, tay Văn Vũ Dã khẽ gõ lên khung cửa. Chương Cao Mân nhẹ nhàng bước , khom lưng : “Vương gia, chưởng quầy , đích thực là của Thập Lục vương phủ.”

 

Ngón tay ngừng , Văn Vũ Dã thu tay về: “Hắn tìm “phu quân giàu ” cho ai?”

 

Chương Cao Mân : “Thư đồng của Thập Lục gia. Có lẽ là Thập Lục gia sắp thành , thuận tiện để y tự tìm đường lui. Cũng xem như tình nghĩa.”

 

Văn Vũ Dã mỉm đầy ẩn ý: “Đường lui ? Người trong phủ , quả thực nên tính toán một phen.”

 

Chương Cao Mân còn đang suy nghĩ hàm ý của câu , thì họ chờ đến.

 

Phi Quang phòng, quỳ xuống: “Thuộc hạ của Thập Lục vương phủ, thống lĩnh thị vệ Phi Quang, khấu kiến Vương gia.”

 

Văn Vũ Dã : “Ngươi bảo vệ Thập Lục gia suốt mười năm, mà nay bổn vương sắp kết với y, cũng coi như một nhà. Miễn lễ.”

 

Phi Quang lên, cung kính: “Vương gia quá lời, thuộc hạ dám.”

 

Văn Vũ Dã nâng chén , ôn hòa : “Ta thấy mặt ngươi đầy thương tích, hẳn là Thập Lục gia trách phạt .”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Phi Quang : “Thập Lục gia vốn khoan dung, vết thương là do thuộc hạ ẩu đả với khác mà .”

 

Văn Vũ Dã uống một ngụm , nhẹ nhàng đặt xuống, âm thanh nhẹ nặng, vặn khiến khác căng thẳng. Ý bên môi phai nhạt: “Sao, Phi thị vệ truyền của danh gia Trọng Quân Sơn, môn hạ của Đông Dương tiền bối, mà đ.á.n.h cũng chịu thiệt như ? Nếu , chắc cũng mất mặt lắm.”

 

Phi Quang lập tức ngẩng đầu.

 

Văn Vũ Dã thẳng mắt , chậm rãi : “Bổn vương coi ngươi là nhà, chỉ vì Thập Lục gia, mà còn vì ngươi và vốn là đồng môn. Luận vai vế, ngươi nên gọi một tiếng “sư ” mới .”

 

Phi Quang khựng , tâm trí xoay chuyển như gió lốc.

 

Dù thật sự là đồng môn, nhưng Nhiếp chính vương nắm giữ đại quyền, cần cận với một thị vệ như ?

 

Chỉ trong thoáng chốc, Phi Quang mơ hồ đoán dụng ý trong lời. Hắn chắp tay, cung kính hành lễ theo quy củ giang hồ.

 

“Sư tại thượng, xin nhận một lạy của sư !”

 

Vừa dứt lời, sắc mặt Văn Vũ Dã liền nhu hòa. Hắn mỉm : “Sư cần khách sáo. Ngồi , để và ngươi hảo hảo ôn chuyện cũ.”

 

Loading...