Chim Nhỏ Mập Mạp Được Cưng Chiều Ra Mắt Ở C Vị - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-04-04 05:54:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , hiếm khi Ôn Nguyên ngủ tới khi tự tỉnh. Mở mắt thấy An Vô Tinh đờ giường bên cạnh, mặt đối mặt với .
An Vô Tinh vẻ mặt mơ hồ: “Tối qua là mơ đúng ?”
Ôn Nguyên dứt khoát gật đầu: “Là mơ là mơ, thấy cái váy đỏ đó .”
An Vô Tinh hít sâu một , nhắm mắt .
“Cậu còn tớ kể tớ mơ thấy gì ! Ôn Nguyên, lừa thì cũng đừng hời hợt quá chứ!!!”
C.h.ế.t , lộ .
Ôn Nguyên vội dỗ: “Thôi mà, đừng lo, nó !”
An Vô Tinh sụp đổ: “Sao tối hôm qua nó ký túc xá! Viện bảo tàng nhiều bảo vệ như , làm để nó thoát !”
— Bởi vì yêu quái pháp thuật mà.
Ôn Nguyên âm thầm đáp trong lòng.
An Vô Tinh bắt đầu lo lắng miên man.
“Tối nay nó nữa ? Nếu tới tớ sẽ điên mất!”
“Không .” Ôn Nguyên kể việc sai váy đỏ dọa Trần Khai.
An Vô Tinh: “Thật á?”
Ôn Nguyên: “Tất nhiên, tin thì tự đến công ty Trần Khai mà tìm nó.”
An Vô Tinh: “Được, chốt nhé!”
Biết váy đỏ tìm Trần Khai, An Vô Tinh lập tức nhẹ nhõm hẳn, thậm chí còn làm việc ngân nga giai điệu bài hát chủ đề của chương trình.
“Mẹ ơi hãy con trong bộ váy cưới đỏ ~”
“Xin đừng bắt con rời quá sớm ~”
Ôn Nguyên rửa mặt ăn sáng, thỉnh thoảng An Vô Tinh đang lẩm bẩm mấy câu ca d.a.o rùng rợn , nhất thời phân biệt tối qua sợ thật sợ giả.
Con , đúng là loài sinh vật khó đoán.
Bánh bao hôm nay ăn ngon, Ôn Nguyên ăn liền mấy miếng hết sạch một cái, chuyển sang cầm bắp ngô.
An Vô Tinh từ ban công rửa mặt đột nhiên xông .
“Ôn Nguyên! Trần Khai đăng bài Weibo ! Trời ơi, mà lên Weibo xin luôn, còn cố ý nữa? Xảy chuyện gì thế?!”
Ôn Nguyên mở Weibo xem, liếc một cái tắt.
“Không xin , là hoảng sợ thì .” Ôn Nguyên , “Xem đêm qua váy đỏ thật sự hù sợ .”
An Vô Tinh: Thực đó là kết cục mà đáng nhận. Tuy làm gì quá đáng đến mức xin , nhưng…
Chỉ sợ mà sợ quá, đến mức buột miệng khai hết chuyện từng năm lớp 3 trộm quýt nhà hàng xóm, lớp 6 lừa ba chơi net, cấp 3 thì chỉ vì chơi với em trai nhà hàng xóm nên dối là thích con trai để dọa chạy mất…
Vậy thì ba khi làm phẫu thuật tim xong ở bắc bán cầu bỏ qua cho , là sẽ xách chổi lên đ.á.n.h cho một trận trò.
Ôn Nguyên gặm bắp mở điện thoại Weibo xem diễn biến tiếp theo của tối qua.
“Sao lòi vụ phiếu bầu ? Ồn ào đến cả chuyện gian lận phiếu luôn .” Ôn Nguyên thấy Weibo chính phủ thông báo kiểm tra phiếu bầu, diễn đàn ăn dưa giấu tên để xem chuyện gì.
Sau đó Ôn Nguyên mới — Trần Khai khả năng mua phiếu.
Lông mày của Ôn Nguyên dần nhíu , cả khuôn mặt đều khó chịu.
“Vậy là… vì mua phiếu nên tớ mới mãi vượt qua ?”
An Vô Tinh: “Chưa hết .”
Ôn Nguyên: “Cái gì cơ?”
An Vô Tinh: “Có hai kiểu mua phiếu. Một là chỉ tăng liệu cho bản . Hai là… trộm phiếu từ khác cộng sang cho .”
Ôn Nguyên c.h.ế.t lặng: “Cậu cái gì cơ?”
An Vô Tinh: “Cẩn thận trộm phiếu của đấy, mà chỉ của , khi còn trộm cả phiếu của khác nữa.”
Có thể cả của tớ nữa.
Mắt Ôn Nguyên trợn trừng lên, nghiến răng nghiến lợi: “Không ! Đó là phiếu mà fan tớ bỏ tiền thật bầu cho tớ mà! Tớ cho phép ăn trộm!”
~~
Làm giả phiếu bầu? Không !
Trộm phiếu của ? Lại càng !!!
Ôn Nguyên từng lén siêu thoại của chính , trong đó fan mỗi ngày đều dốc lòng tìm đủ cách để tăng phiếu, kéo phiếu cho . Sự vất vả và nhiệt tình khiến cảm động vô cùng.
Mà bây giờ Trần Khai trộm phiếu của ?! Không thể chấp nhận !
Cậu giành công bằng cho những fan đáng yêu của !
Ôn Nguyên bực đến mức ngô luộc cũng thèm ăn, vớ lấy hộp sữa đậu nành vội vã ngoài, chuẩn tìm Dương Hà hỏi cho rõ ngọn ngành.
An Vô Tinh còn kịp súc sạch bọt kem đ.á.n.h răng, vội vã súc miệng đuổi theo phía .
"Nè nè, Ôn Nguyên, từ từ thôi!"
"Bên Dương đạo nhiều nhân viên như , một làm gì chứ!"
"Hay là để tớ mang theo cây chổi theo ?" – An Vô Tinh sốt ruột kêu to phía .
Mang chổi làm gì? Cậu định đ.á.n.h với đạo diễn ?
Khi Ôn Nguyên tìm thấy Dương Hà, đang vò đầu bứt tóc, gào thét với nhân viên.
"Còn điều tra xong hả?!"
"Điều… điều tra xong ạ, là bên phía lão Hà làm!" – Nhân viên gào đến mức run rẩy trả lời.
Dương Hà gào xong, ngẩng đầu liếc thấy Ôn Nguyên đang bước , giọng dịu đôi chút:
"Sao chạy qua đây ?"
"Tôi đến xem vụ liệu." – Ôn Nguyên thẳng vấn đề. "Đã điều tra kết quả ?"
Dương Hà cũng giấu diếm:
"Tránh sang một bên, cho Ôn Nguyên xem dữ liệu máy tính phía ."
"Số liệu đúng là vấn đề, trong đội ngũ mua chuộc." – Vừa , Dương Hà giơ tờ báo cáo trong tay – "Vừa mới bắt , sẽ tiếp tục điều tra rõ ràng. Trưa nay thể sẽ kết quả. Cậu cứ về nghỉ ngơi, ăn uống bình thường . Người trộm phiếu cũng sẽ trả giá."
Nhận lời bảo đảm của Dương Hà, vẻ mặt Ôn Nguyên mới dịu , đôi dép lê lẹp xẹp về ký túc xá, đường thì gặp An Vô Tinh đang chậm rãi cầm cây chổi.
Thấy , An Vô Tinh ngây ngốc giơ cây chổi hỏi:
"Xong hả? Cậu đ.á.n.h với cả tổ chương trình luôn ?"
Ôn Nguyên trừng mắt: "Cậu nghĩ cái gì ? Tớ chỉ đến hỏi Dương đạo vài chuyện thôi."
Thì là thế.
An Vô Tinh ngượng ngùng vứt cây chổi sang một bên, nghiêm túc hỏi:
"Khụ khụ… Vậy kết quả thế nào ?"
"Trộm phiếu, kết quả điều tra sẽ công bố buổi trưa." – Ôn Nguyên giận đến mức chỉ Trần Khai hù dọa đến mặt trắng như tàu lá chuối.
Tên đúng là vô liêm sỉ đến mức cực điểm!
"Được , hôm nay tổ chương trình cho nghỉ, tụi thể ngoài chơi. Đi thôi, tớ mời ăn lẩu."
"Ăn lẩu uyên ương ."
"Không! Lẩu cửu cung mới là chân ái!"
"Ăn uyên ương!"
"…Được , thắng."
như lời Dương Hà , đến 12 giờ trưa, Ôn Nguyên đang cãi với An Vô Tinh và Đào T.ử Huyên thì thấy Weibo chính thức của Tuyển Tú 101 đưa tuyên bố làm rõ.
【 Tôi điên mất! Cứ tưởng là gian lận tăng phiếu bầu, hóa là trộm phiếu 】
【 Công ty của Trần Khai hối lộ tổ chương trình ? Đưa thẳng lên công an ? Dương Hà xử lý thật gọn gàng 】
【 Trộm phiếu mà sợ trời đ.á.n.h ? Bao nhiêu fan bỏ công bỏ sức bầu chọn chứ nhặt ngoài đường 】
【 Weibo chính thức đang thống kê , chắc sắp cập nhật phiếu mới 】
【 Trần Khai mặt xin , nhưng cả bài đăng đều lóc, chẳng chút tự giác nào 】
【 Nghe tối qua Trần Khai cái gì đó dọa cho từ trong ký túc xá bò ngoài, miệng “ sai ” mới đăng bài xin 】
【 Giới giải trí thiếu gì chuyện huyền học , nuôi tiểu quỷ còn chứ 】
【 Địch Hạo Thanh chẳng cũng từng nghi là nuôi tiểu quỷ ? Giờ nghiệp quật liên đấy 】
【 Ngọa tào! Số phiếu cập nhật ! Ôn Nguyên lên thẳng hạng 2! 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chim-nho-map-map-duoc-cung-chieu-ra-mat-o-c-vi/chuong-45.html.]
【 Trần Khai rớt hạng thê t.h.ả.m luôn, phiếu mất một nửa! 】
【 An Vô Tinh cũng lên hạng 6 ! Nếu Giải Kinh Vân rớt thì đội hình debut là cả nhóm 5 đứa luôn! 】
Trong phòng ký túc, An Vô Tinh tức tối chỉ một bình luận:
【 Tịch Lui Chi là , Đậu Lương là ba, An Vô Tinh là đứa con trai lớn, Đào T.ử Huyên là con thứ nghịch ngợm, còn Ôn Nguyên là con út cưng chiều 】
"Vì Đậu Lương là ba, Tịch Lui Chi là , mà là con?!"
Ôn Nguyên lười phản ứng: "Vậy làm ?"
An Vô Tinh: "Không thể làm ba ?"
Đào T.ử Huyên: "Không thì làm ông nội ?"
An Vô Tinh: "Ờ… cũng là ."
Đậu Lương lạnh nhạt liếc .
An Vô Tinh vội bịt miệng: "Thôi, tớ nữa."
"An Vô Tinh, cố lên lật Giải Kinh Vân xuống , như 5 đứa tụi debut trọn bộ luôn!" – Đào T.ử Huyên nhai kẹo cao su lấy từ tiệm lẩu, hóng hớt.
"Tớ cũng mà, tuy tớ thứ 6, nhưng cách thứ 5 nhiều phiếu quá… leo là leo lên chắc?"
"Không ba tiền ? Kêu ổng đầu tư truyền thông !" – Đào T.ử Huyên .
"Ba tớ chỉ cho tớ một cú đá thôi."
"Thảm ghê."
"Ha hả."
Ôn Nguyên phiếu bầu khôi phục, ôm điện thoại buông tay, vô cùng hài lòng.
Diêm Thụy nhắn cho , bảo đăng một bài Weibo để định fan.
Weibo của Ôn Nguyên do Diêm Thụy lập giùm, ngoài mấy bài hệ thống tạo khi mới lập tài khoản thì trống trơn chẳng gì.
Diêm Thụy dặn tới dặn lui bắt đăng ảnh selfie. Ôn Nguyên miễn cưỡng đồng ý, sang nhờ Đào T.ử Huyên chụp một bức "ảnh thật chỉnh sửa" của , đăng lên Weibo.
Tuyển Tú 101 – Ôn Nguyên V: Trưa vui vẻ TVT [ảnh]
Phía bình luận tăng vọt lên trong vài giây.
【 Nguyên ơi trưa vui vẻ nha! 】
【 Đây là chim Sơn Tước đuôi dài hả? Dễ thương quá 】
【 Ôn Nguyên nhớ ăn cơm nhiều nha, ăn để cao lên nè, mấy cao hơn em cả cái đầu đó 】
【 Đừng chơi với An Vô Tinh nhiều, ảnh dẫn sa điêu luôn 】
【 Ảnh thật là đáng yêu, mập mạp, cánh đen đỏ trông xinh dã man 】
Dĩ nhiên cũng bình luận như:
【 Chim gì thế? Đáng yêu dữ 】
【 Chim Sơn Tước đuôi dài nha, vua dễ thương trong loài chim luôn 】
【 ảnh chụp khác ảnh mạng nhỉ? Cánh đỏ lắm 】
【 Có thể là thêm filter? Dễ thương là 】
Ôn Nguyên trả lời:
【 Đây là chụp ngoài tự nhiên nha, chim Sơn Tước đuôi dài thích hợp nuôi làm cảnh ~ 】
【 A a a, Nguyên trả lời tui nè! Được , nuôi nữa ! 】
【 Với những bạn yêu chim, các bạn thể tìm hiểu danh sách loài chim thể nuôi hợp pháp nha, nhiều loài cũng đáng yêu lắm đó ~ 】
Sau khi trả lời xong, Ôn Nguyên kịp xem tiếp bình luận nữa – vì Diêm Thụy mắng.
“Không là selfie hả?”
Ôn Nguyên: Cũng tính là selfie chứ, ảnh thật còn gì!
“Đăng thêm bài nữa! Tiểu tổ tông , nhan phấn của nhiều lắm, họ chạy tới nhanh nhất đấy, cố lên chút cho fan !”
“Được , đăng nữa.”
Cúp máy, Ôn Nguyên cầm điện thoại, tìm góc chụp “tách” một phát.
"Chụp selfie đăng Weibo đó hả?" – An Vô Tinh thấy thế thì sáp , ồn ào: "Chụp chung ! Tớ cũng đăng Weibo luôn!"
Đào T.ử Huyên nghĩ nghĩ: "Hay đấy, tớ cũng đăng."
Năm tụ chụp chung một tấm bằng gậy selfie của An Vô Tinh, cùng đăng lên Weibo.
Cộng với sự việc trộm phiếu đang gây nóng dư luận, năm lập tức leo thẳng lên hot search.
Hạ Từ Uyên bức ảnh mà Ôn Nguyên đăng, khẽ đặt điện thoại sang một bên.
Tạ Vấn – quá quen với trạng thái “khác thường” của Hạ Từ Uyên mỗi khi nhắc đến Ôn Nguyên – bình tĩnh quan sát, gì.
Còn gì đáng sợ hơn việc Hạ Từ Uyên tự nhảy xuống nước cứu ?
Không còn gì cả!
Chỉ là ảnh thôi! Hắn chịu !
Tạ Vấn hỏi: "Có cần xử lý Trần Khai và công ty giải trí ?"
Hạ Từ Uyên bắt chéo chân, thu nụ :
"Không cần, bên Hoắc thị sẽ lo."
Nghĩ đến đây, trong lòng chút bực bội.
Trúc Tiêu Duyệt chắc cũng cảm nhận sự khác thường của với Ôn Nguyên, mấy ngày nay cứ như thể trốn tránh, dám gặp mặt.
"Với , bên Cục Quản Lý tra vụ quỷ yêu của Địch Hạo Thanh ."
"Ừ." – Hạ Từ Uyên trầm ngâm một giây – "Dặn bên quản lý chú ý tới mấy vụ yêu quái mất tích gần đây."
“Được.”
Thật hiếm khi thời gian rảnh rỗi, ăn tối xong, Ôn Nguyên mãi giường mà tài nào ngủ .
Cuối cùng dứt khoát dậy, đến phòng tập luyện phần vũ đạo còn dang dở.
Gần đây xảy quá nhiều chuyện khiến bắt đầu hoang mang.
Ban đầu, chỉ định tham gia chương trình , giúp Diêm Thụy thành giấc mộng, đó về núi Nguyệt Ẩn sống cuộc đời tiêu d.a.o tự tại của tiểu yêu quái thôi.
càng tham gia sâu, càng cảm nhận tình cảm của fan, và càng thấy rõ sự “cung phụng” xuất phát từ lòng yêu mến – những luồng linh khí thu đều hề vô nghĩa.
Được nhiều lợi ích như , nếu cứ như thế về núi Nguyệt Ẩn… chút áy náy.
Được … là hàng triệu phần lương tâm c.ắ.n rứt.
Nhảy xong mấy bài, Ôn Nguyên mệt rã rời, bên cạnh cửa sổ bóng cây rậm rạp và ánh đèn neon nhấp nháy xa xa.
Hay là… ở thế giới loài thêm một năm nữa?
Dù cũng đang hạng hai, nếu debut thật, nhóm tạm thời cũng duy trì ít nhất một năm.
Ôn Nguyên thấy ý tưởng cũng tệ.
“Quyết định ! Ở đây thêm một năm nữa về!” – Ôn Nguyên vỗ tay, vui vẻ quyết định.
“Ở đây bao lâu , chỉ để nghĩ mỗi chuyện đó thôi ?”
Ôn Nguyên đầu , về phía cửa, thấy một cao lớn đó, vì ánh đèn quá tối nên rõ mặt.
giọng – quen thuộc quá.
“Hạ lão sư?”
“Ừ.” – Hạ Từ Uyên bước , thuận tay đóng cửa phòng luyện tập.
Ôn Nguyên nhớ những lời , hổ cúi đầu, rụt .
Quá mất mặt.
Hạ Từ Uyên bước tới bên cửa sổ, bóng cao lớn khiến Ôn Nguyên chút áp lực.
Căn phòng tập to như thế mà ai mở miệng.
"Vì về núi Nguyệt Ẩn?"
Nghe câu hỏi bất chợt của Hạ Từ Uyên, Ôn Nguyên khựng một chút, nhỏ giọng đáp:
"Không trong giới giải trí yêu quái nhiều ? Ở đây lâu, chẳng sẽ nuốt sạch cả xương cốt ?"
Cái , đến cả lời mà cũng nhớ rõ nữa...
Ôn Nguyên âm thầm oán thầm trong lòng.