Chim Nhỏ Mập Mạp Được Cưng Chiều Ra Mắt Ở C Vị - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-04-01 11:59:14
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tuổi còn trẻ, chắc là lớn lắm." – Đào T.ử Huyên bổ sung.
Đậu Lương tiếp lời: "Chứ già thì ở chỗ ."
Ôn Nguyên ngửa đầu lên tầng ba, cảm thấy mỏi cổ, bèn duỗi tay xoa cổ , thuận miệng thêm một câu: "Dù thì cũng lớn tuổi hơn tụi ."
An Vô Tinh: ???
"Không , mấy đang gì ? Đừng úp úp mở mở thế, sợ đấy!" – An Vô Tinh hoảng hốt.
Vừa xong, liền qua ôm chầm lấy Tịch Lui Chi:
"Tịch ca cứu tớ với, tớ sợ quá!"
Tịch Lui Chi vẫn điềm tĩnh, để mặc An Vô Tinh ôm ngang eo . Thật , thế giới quan của vỡ vụn từ lâu .
mà... An Vô Tinh vì quá sợ nên ôm càng chặt, khiến Tịch Lui Chi bắt đầu khó chịu:
"Buông ."
An Vô Tinh lắc đầu: "Tớ sợ mà!"
"Không ." – Ôn Nguyên để ý thấy nhóm thực tập sinh ồn ào lúc nãy cũng bắt đầu dần yên tĩnh, lẽ là do nhân viên chương trình nhắc nhở.
Cậu tiếp: "Dù thì… văn vật cũng thể tự rời khỏi viện bảo tàng ."
Có vẻ cảm thấy lý do còn đủ thuyết phục, Ôn Nguyên bổ sung: "Hơn nữa, thầy Hứa vẫn còn ở đây mà."
Đối phó với mấy chuyện kỳ dị kiểu thì thiên sư là giỏi nhất.
Đào T.ử Huyên ngáp một cái tiến gần, dựa lên cánh tay Đậu Lương nghỉ.
An Vô Tinh: "Thật đó?"
Ôn Nguyên nghiêm túc gật đầu.
An Vô Tinh: "Vậy cái đó ban nãy là gì? Văn vật ?"
"Văn vật?" – Đào T.ử Huyên nghĩ ngợi một chút đáp – "Chắc là ."
Cái gì mà "chắc là " chứ…
Ôn Nguyên giải thích: "Nếu một vật ý thức riêng thì trong mắt tụi nó chính là yêu quái. Thứ ở lầu chắc là mới ý thức cách đây lâu, nên tuổi thành tinh còn nhỏ, nhưng bản thể thì hẳn là cổ ."
Những thứ như văn vật – vốn là đồ vật vô tri – sinh ý thức thì khó hơn nhiều so với động vật.
An Vô Tinh sốc thật sự:
"Văn vật cũng thể thành tinh hả?"
Nghe xong lời giải thích, bớt sợ hơn, thả Tịch Lui Chi , định theo nhóm cùng lên tầng ba quan sát. Có điều, "âm thanh" mà tới, rõ rốt cuộc nó phát từ , chỉ đành theo xem thử.
"Không là khi lập quốc thì còn chuyện thành tinh nữa ?" – An Vô Tinh hỏi.
Ôn Nguyên từng nhiều thấy câu mạng, liền tò mò hỏi : "Ai ?"
An Vô Tinh hỏi ngược thì hình: "Thì… mạng ai cũng mà."
Ôn Nguyên : "Cục quản lý cũng từng . Thành tinh là một cơ duyên, chỉ cần đủ duyên thì vạn vật đều thể sinh linh khí."
An Vô Tinh: "Thế… chương t.ử lang* thể thành tinh ? Nếu thành tinh thì nó đáng sợ ?"
(*chương t.ử lang: một loại sâu/giun đất to – ở đây thể ám chỉ trò đùa hoặc vật gớm ghiếc)
Ôn Nguyên chẳng buồn trả lời, còn liếc một cái.
"Đi lên tầng ba xem ." – Tổ tiết mục huy động ít Cameraman, khi bảo tàng thì các Cameraman đều tản .
Những thực tập sinh khác đều bám theo các đạo diễn máy để lên hình. Còn năm bọn họ thì chạy băng băng như bay lên tầng ba, mang theo cả camera và đạo diễn.
ai nấy đều tự động lên tiếng.
Lên đến tầng ba, An Vô Tinh dừng , trốn lưng Đào T.ử Huyên.
"Bên ." – Ôn Nguyên chỉ về phía một phòng trưng bày bên tay .
"Nói mới nhớ, trong bảo tàng chắc xác ướp nhỉ? Lỡ như là xác ướp thành tinh thì đáng sợ lắm luôn á." – An Vô Tinh bất chợt .
Câu dứt, bốn còn đều im lặng.
"Thôi đừng nữa, Cameraman sắp tới ." – Đào T.ử Huyên đầu , bịt miệng An Vô Tinh.
Một đạo diễn vác camera tới cùng, mặt đầy tiếc nuối hỏi:
"Chờ chút, thể từ từ ?"
"Qua bên xem thử ."
Phòng trưng bày hơn mười quầy triển lãm, xếp thành hai hàng bên trái và .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chim-nho-map-map-duoc-cung-chieu-ra-mat-o-c-vi/chuong-40.html.]
Thấy mấy định lướt qua hết các quầy mà gì, đạo diễn theo vội níu tay chậm nhất là Ôn Nguyên, nhắc:
"Nhiệm vụ của các bạn vẫn làm xong đấy."
"Quên béng mất luôn." – Ôn Nguyên gõ đầu một cái, quầy gần nhất.
Tên văn vật dán tủ kính, quen.
Chỉ một lúc , Ôn Nguyên nhớ câu chuyện đằng món đồ , liền đơn giản kể một ống kính.
Toàn bộ quá trình kể trôi chảy, nếu Cameraman chắc các tuyển thủ kịch bản sẵn, thì nghi ngờ Ôn Nguyên gian lận .
"Cậu rõ ghê ha."
"Ờ, ở nhà một ông cụ thích kể chuyện xưa." – Ôn Nguyên đáp.
Ông nội thích những câu chuyện lịch sử, đó đ.â.m mê mấy tiểu yêu quái núi, nên thường dùng hình thức kể chuyện để truyền đạt lịch sử. Ôn Nguyên mãi thành quen, cũng nhớ kha khá.
Sau đó, Ôn Nguyên tiếp tục chọn vài món văn vật để giới thiệu, nhanh chóng thành nhiệm vụ.
Cameraman bộ quá trình kể chuyện của Ôn Nguyên, còn cảm thấy khá thú vị, cố tình chỉ vài món khác để hỏi thử xem .
Ôn Nguyên vốn định kể qua loa cho xong, nhưng ngờ giữ bắt kể thêm mấy cái nữa.
Có điều, cũng hết món văn vật. Gặp cái nào thì dứt khoát lắc đầu: "Không ."
Cameraman ghiền, định lôi Ôn Nguyên qua bên phòng xem thêm. phát hiện cứ chốc chốc ngó về phía nhóm bạn, như đang lo điều gì.
Biết quá đà, Cameraman đành tiếc nuối buông tay:
"Thôi , tìm mấy còn ."
Cuối cùng cũng thả.
Ôn Nguyên chạy nhanh đến khu phòng phía , mở cửa.
"Rầm!"
"Má ơi!" – An Vô Tinh giật nảy , cả tay chân cùng lúc ôm chặt lấy Đậu Lương:
"Cứu, cứu tớ với!"
Ôn Nguyên tiếng hét đó làm cho sững , theo phản xạ lùi về một bước, trốn lưng Cameraman.
Nhận là Ôn Nguyên, An Vô Tinh mới thở phào, lau mồ hôi lạnh:
"Sao tớ thấy cái bảo tàng còn đáng sợ hơn cả nhà ma nữa."
Vừa , theo Đậu Lương tới xem món "văn vật thành tinh". May là xác ướp, nhưng cũng kinh dị kém gì xác ướp.
Đó là một bộ váy cưới đỏ thời Tống bảo tồn nguyên vẹn, thẳng bục triển lãm. Dưới ánh đèn, màu đỏ càng thêm chói mắt – đỏ đến rợn .
Chỉ cần thấy chiếc áo cưới đỏ thôi, đầu An Vô Tinh lập tức nghĩ tới cả đống chuyện ma rùng rợn.
Đậu Lương cố nhịn cảm giác rợn gáy, một phát hất An Vô Tinh xuống, còn cảnh cáo:
"Không ôm nữa!"
An Vô Tinh hất , ấm ức chạy tìm Tịch Lui Chi, nhưng thấy đang cạnh Đào T.ử Huyên.
Ý là cho ôm.
…… Còn tình bạn trời.
Vì Cameraman ở đây, Ôn Nguyên tiện hỏi họ thấy gì. Đến lúc hỏi cùng thì trả lời .
"Đang làm nhiệm vụ mà." – Ôn Nguyên chỉ mấy quầy triển lãm ở sảnh – " mà nhiều , tính là chia sẻ nhiệm vụ với đồng đội ?"
Cameraman: "Đạo diễn Dương là chia sẻ ."
Bị giữ suốt, Ôn Nguyên bắt đầu trêu cho bõ tức.
" đạo diễn Dương cũng là chia sẻ."
Cameraman: "…… Không ."
Ôn Nguyên: "Tôi thấy mà."
Cameraman: "Vậy các hỏi đạo diễn Dương ."
Cameraman quyết định đẩy hết cho Dương Hà, vì chắc chắn Dương Hà sẽ đồng ý.
Ôn Nguyên tung đòn cuối:
"Là do bắt giới thiệu nhiều như thế, lẽ giới thiệu bù cho vui?"
Cameraman: ……
Thôi chịu thua!!!
Biết thế đừng tò mò cho lắm chuyện làm gì!