Chim Nhỏ Mập Mạp Được Cưng Chiều Ra Mắt Ở C Vị - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-28 00:20:39
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Ôn Nguyên trở về ký túc xá thì khéo gặp Trần Khai đang cầm mũ chuẩn ngoài.

Ôn Nguyên mặt biểu cảm, dép thoải mái rửa mặt chuẩn ngủ.

Trần Khai nắm vành mũ trong tay, thấy Ôn Nguyên xách quần áo chạy nhà tắm, liền liếc theo đầy nghi hoặc.

Ký túc xá do tổ chương trình chuẩn đều là tạm thời, cách âm lắm. Từ trong vọng tiếng nước ồn ào, Trần Khai đội mũ lên, vẻ mặt khó hiểu rời .

khi tắm xong, Ôn Nguyên ngủ như kế hoạch.

Nguyên nhân là: Sau khi tắm xong, nghêu ngao hát nhạc chủ đề, mặc áo thun trắng đơn giản và quần ngủ ngoài, thì bất ngờ thấy Hứa Khắc Đình đang ở bàn từ lúc nào .

Nói thật, từ hôm Hứa Khắc Đình dùng bùa trấn áp tà khí, Ôn Nguyên thật sự sợ vị nghệ sĩ kiêm đạo sư .

“Tắm xong ?” Hứa Khắc Đình vắt chéo chân ghế của Ôn Nguyên, đang lưng về phía phòng tắm, thấy động tĩnh liền xoay .

“Thầy Hứa…” Ôn Nguyên khẽ bặm môi, trong lòng bắt đầu tính toán sức chiến đấu giữa và Hứa Khắc Đình.

Một Đào T.ử Huyên cộng với một Đậu Lương tương đương mười Ôn Nguyên. Một Hứa Khắc Đình tương đương... bao nhiêu Đào T.ử Huyên và Đậu Lương cộng .

=> Một Hứa Khắc Đình = mười cái “ bao nhiêu” .

Ôn Nguyên khịt mũi. Không đ.á.n.h . Tuyệt đối thể đ.á.n.h . Chênh lệch lực chiến quá lớn.

Hứa Khắc Đình thấy dáng vẻ căng thẳng của , bật : “Căng thẳng cái gì? Tôi yêu quái, sẽ ăn mấy tiểu yêu quái các .”

Nói , Hứa Khắc Đình dậy: “Đi, gọi hai đến, cùng làm việc.”

Làm việc?

Mặt Ôn Nguyên đơ , há miệng kiềm mà tò mò hỏi:

“Làm gì ạ?”

Thành thật mà , nếu là chuyện trừ tà giống tối hôm , thì chẳng những giúp gì mà còn gây cản trở thêm.

Hứa Khắc Đình vẫn giữ vẻ bí hiểm: “Rồi sẽ . Mau gọi hai tiểu yêu quái đến đây.”

Ôn Nguyên do dự, lắm.

Đào T.ử Huyên và Đậu Lương với , điều rõ. Hứa Khắc Đình là thì . Dù bây giờ thiên sư ôn hòa hơn nhiều, nhưng đối phó với mấy tiểu yêu quái như bọn thì chỉ cần một chiêu là xong.

Phải , trong lịch sử, các thiên sư phong ấn yêu quái là chuyện thật. Nhỡ gọi cả ba tiểu yêu quái tới chỉ để giải quyết một lượt thì ?

Ôn Nguyên lộ rõ vẻ tin tưởng, khiến Hứa Khắc Đình bất đắc dĩ tự tìm hai .

Ngay lúc Ôn Nguyên định nhắn tin báo cho Đào T.ử Huyên và Đậu Lương, thì Hứa Khắc Đình đang định bước khỏi phòng đầu về.

Ôn Nguyên cố gắng : “Thầy Hứa quên gì ?”

Hắn đảo mắt một vòng khắp phòng, vẻ như sắp tìm cái gì đó.

Hứa Khắc Đình nhíu mắt, bất đắc dĩ : “Không quên đồ.”

Ôn Nguyên càng căng thẳng hơn: “Vậy… thầy Hứa…”

“Cậu cùng .” Hứa Khắc Đình đặt tay lên vai , “Đi thôi.”

Bàn tay đó tuy nhẹ, nhưng Ôn Nguyên cảm thấy như cố định, thể động đậy.

“Đi thôi.” Hứa Khắc Đình khẽ đẩy , dẫn Ôn Nguyên rời ký túc xá.

Aaaaa sợ quá sợ quá siêu sợ luôn!

Mặt Ôn Nguyên trắng bệch, lôi đến cửa phòng Đào T.ử Huyên và Đậu Lương.

Hứa Khắc Đình gõ cửa. Bên trong lờ mờ vang lên giọng lẩm bẩm của Đào T.ử Huyên hỏi ai đấy.

“Cạch.”

Cửa mở, Đào T.ử Huyên hiện mắt Ôn Nguyên.

Ôn Nguyên điên cuồng lắc đầu, định kêu “đừng !” thì Hứa Khắc Đình bịt miệng.

“Bên ngoài camera, chuyện.” Hứa Khắc Đình vẫn , lôi theo Ôn Nguyên đang vùng vẫy phòng.

Đào T.ử Huyên ngẩn Ôn Nguyên đang giãy giụa, gương mặt vốn luôn nghịch ngợm lập tức biến sắc: “Anh làm gì?”

“Không, chỉ là nhóc ngoan lắm.” Hứa Khắc Đình lắc đầu, buông Ôn Nguyên , “Thu xếp một chút, dẫn các luyện tập.”

~~

Ôn Nguyên nghi ngờ Hứa Khắc Đình đang trả thù .

Linh khí trong cạn sạch, bệt xuống đất, Hứa Khắc Đình từ cây nhảy xuống.

Sau khi kiểm tra cơ thể , Hứa Khắc Đình dịu dàng câu tàn khốc nhất:

“Vừa mới cho thuốc, uống thêm một viên, tụ linh khí . Nghỉ 10 phút tiếp tục.”

Ôn Nguyên mệt đến mức ngay cả ngón tay cũng nhúc nhích.

Vận chuyển linh khí tốc độ cao để đối phó với mấy tà khí còn mệt hơn cả hát múa.

Ôn Nguyên tủi . Đáng lẽ giờ ngủ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chim-nho-map-map-duoc-cung-chieu-ra-mat-o-c-vi/chuong-18.html.]

Không ngủ đủ thì lông chim sẽ rụng!

Ôn Nguyên thức đêm để thành đầu trọc .

Hứa Khắc Đình chẳng để kịp than vãn, chỉ dịu dàng thúc giục: “Nhanh lên, dậy thì dùng bùa đ.á.n.h đấy.”

“……”

(Điểu điểu rơi lệ.JPG)

Cuối cùng khi Hứa Khắc Đình cho phép dừng , Ôn Nguyên mệt lả treo cây, chẳng buồn nhúc nhích.

Đào T.ử Huyên và Đậu Lương cũng chẳng khá hơn là bao, miễn cưỡng vững.

Hứa Khắc Đình nhẹ nhàng đáp xuống đất: “Hôm nay đến đây thôi. Về nghỉ .”

Ôn Nguyên: ……

Có thể khỏi về luôn ? Cậu mệt quá, ngủ ngay cây luôn.

Cây to chắc, thôi là thấy cây ngủ lý tưởng!

May mà Hứa Khắc Đình cũng đến nỗi độc ác, một chiếc xe mini từ xa bật đèn rọi tới, đón ba về, cuối cùng dừng ở cổng ký túc xá.

“Mệt quá, động đậy luôn.” Ôn Nguyên hai dìu xuống xe, ký túc xá ngay mắt mà rơi nước mắt.

Ngay cả Đào T.ử Huyên vốn cợt nhả cũng chẳng nổi, gương mặt vô cảm y như Đậu Lương.

“Về nghỉ ngơi sớm .” Đậu Lương khuyên, nhưng hai chân run rẩy cho thấy cũng chẳng đỡ hơn Ôn Nguyên là bao.

Khi ba chuẩn lê chân về phòng, thì bên vang lên tiếng củaAn Vô Tinh.

Chính xác là từ lùm cây bên vọng .

“Ôn… Ôn Nguyên?” An Vô Tinh xổm trong bụi cỏ, tay còn cầm một chậu hoa để ngụy trang.

“Vãi đạn.”

Bên cạnh An Vô Tinh là Tịch Lui Chi, kéo xổm chung. Gương mặt luôn điềm tĩnh giờ cũng hiện lên vẻ thể tin nổi.

Chuyện bắt đầu từ khi Ôn Nguyên rời .

An Vô Tinh Tịch Lui Chi kéo tập luyện một thời gian dài, cuối cùng nắm vũ đạo của ca khúc chủ đề, chỉ cần luyện thêm là .

Hưng phấn tập tiếp thêm hai tiếng nữa, An Vô Tinh bỏ lỡ bữa ăn tối. Đói quá, mượn điện thoại nhân viên đặt cơm hộp đợi ở đây.

Tịch Lui Chi bất đắc dĩ kéo đến, ngờ thấy Ôn Nguyên và hai khác run lẩy bẩy bước xuống một chiếc siêu xe.

Đầu An Vô Tinh lập tức tưởng tượng lung tung, một tiếng kêu thất thanh gọi tên Ôn Nguyên.

Ôn Nguyên thì nghĩ nhiều. Thấy An Vô Tinh chỉ ngạc nhiên.

“Ôn Nguyên …” An Vô Tinh lúng túng chui khỏi bụi cây, đầu còn dính lá, “Các xe ai ?”

Ôn Nguyên định là của Hứa Khắc Đình, nhưng nghĩ đến phận của thầy nên ngừng .

“Không .” Đào T.ử Huyên tiếp lời, An Vô Tinh ngơ ngác, vẫy tay: “Lại đây đỡ một chút, mệt c.h.ế.t .”

Không , câu càng mờ ám hơn nữa!

An Vô Tinh tưởng nhầm Ôn Nguyên “quy tắc ngầm”, tức giận c.h.ế.t nhưng vì giữ thể diện cho bạn, đành nuốt giận chạy đến đỡ.

Tịch Lui Chi gì, nhưng cũng đỡ Ôn Nguyên. Môi mấp máy, nhưng cuối cùng gì.

Ôn Nguyên chẳng còn sức lực nào mà để ý hai gì kỳ lạ nữa. Nhờ Tịch Lui Chi dìu về ký túc xá, ngã lên giường đắp chăn ngủ ngay.

An Vô Tinh lúc về thì thấy Tịch Lui Chi đang giường Ôn Nguyên đầy tâm trạng.

“Tịch Lui Chi.” An Vô Tinh suy đoán giống bạn, “Hay là buổi tối để ý đến hành động của bọn họ, nếu còn ai... sẽ gọi cảnh sát luôn!”

Tịch Lui Chi từ lúc quen Ôn Nguyên xem như em trai mà bảo vệ, thế nghĩ ngợi gì mà gật đầu ngay.

~~

Ôn Nguyên ngủ một lèo đến trưa hôm , phá vỡ lịch sinh hoạt hằng ngày.

Trên bàn hai cái bánh mì, đè mảnh giấy của An Vô Tinh:

— Tớ với Tịch Lui Chi đang luyện ở phòng 3. Bánh mì ngon đó, ăn lót bụng nhé.

Ôn Nguyên xong thì cầm bánh mì, khẽ . Cậu cất mảnh giấy, xé bánh mì c.ắ.n một nửa.

Ngon thật. Ăn xong cả hai cái vẫn no, liền rủ Đào T.ử Huyên và Đậu Lương dậy căn-tin ăn trưa.

Giữa trưa, nhiều thực tập sinh từ phòng tập đang kéo về căn-tin.

Trần Khai từ xa thấy Ôn Nguyên giữa đám – nhan sắc và khí chất đều nổi bật. Gương mặt trắng trẻo trang điểm, nhưng vẫn hơn tất cả bọn họ.

là ông trời thiên vị.

. Quay phim còn thể cắt dựng. Còn khi cắt dựng thành gì...

Trần Khai cúi đầu, khóe môi nhếch lên.

Bên cạnh là Đồng Duy – kẻ từng bậy ở studio, thấy Ôn Nguyên liền hô lớn:

“Ôn Nguyên, ngủ đến trưa mới dậy ? Luyện xong ca khúc chủ đề đấy?”

Loading...